Chiếm Đoạt Xấu Xa

Chương 6 : HỘI CHỨNG CHIM NON - CHÚ CHIM NHỎ ĐÓI BỤNG

Trước Sau

break

Tống Tri Y gật gật đầu, chật vật ngồi dậy dưới sự giúp đỡ của Thời Mộ. Người đàn ông rất dịu dàng, cũng rất chu đáo, đưa ống hút đến bên môi cô.

Một tuần liền không uống nước, bờ môi đã khô khốc đến nứt nẻ, cô chưa từng cảm thấy nước lại ngon đến thế bao giờ. Lực mút của cô rất mạnh, làm cho hai bên má hóp cả vào.

“Chậm chút nào, không có ai tranh giành với em đâu.” Giọng điệu của Thời Mộ ngày càng dịu dàng, giống như đang dỗ dành một đứa trẻ. Anh hoàn toàn xem cô như một chú chim non bị lạc đàn, ánh mắt nhìn cô mang theo sự bao dung của người bề trên, “Chú chim nhỏ, em đã nằm ở chỗ tôi một tuần rồi, người nhà và bạn bè chắc chắn đều đang tìm em đấy. Nếu em nhớ số điện thoại thì hãy báo bình an trước đi, rồi tôi sẽ phái người đưa em về nhà.”

Tống Tri Y uống cạn sạch một ly nước, bỗng nhiên đôi mắt trợn to, giống như bị đánh thức một thông tin mấu chốt nào đó. Vài giọt nước tràn ra từ khóe môi, cô giơ tay quệt đi: “Nhà của em sao?”

Nhà...

Nhà của cô ở đâu chứ? Cô bắt đầu điên cuồng tìm kiếm thông tin trong ký ức của mình, nhưng chẳng có một thứ gì hết, ký ức của cô còn sạch sẽ hơn cả một tờ giấy trắng.

Không có ký ức là một chuyện rất đáng sợ, đó là một sự trống rỗng và bất lực giống như đang trôi dạt vô định giữa biển khơi, khiến người ta rơi vào cảm giác hoảng sợ sâu sắc. Tống Tri Y đã cảm nhận được sự cô độc này, cô sợ hãi, càng điên cuồng tìm kiếm hơn, cố gắng nhớ lại điều gì đó.

“ Á—— Đau quá!”

Tận sâu trong đại não bỗng nhiên ập đến một cơn đau đớn như kim châm, còn kèm theo tiếng ù tai dữ dội. Cô cuộn tròn cơ thể lại, đầu ngón tay ra sức cào lên đầu, cố gắng đè nén sự đau đớn xuống.

“Đầu đau lắm sao? Đầu của em từng bị va đập, dẫn đến tổn thương mức độ vừa bên trong hộp sọ.” Thời Mộ nhìn thấy cô đau đớn như vậy, trong lòng dâng lên một chút thương xót, “Tĩnh dưỡng một thời gian sẽ từ từ hồi phục thôi, đừng lo lắng.”

Giọng nói trầm ấm đầy cuốn hút của người đàn ông giống như một liều thuốc an thần, Tống Tri Y cảm thấy rất dễ chịu, đại não đang gầm rú cũng theo đó mà dịu xuống, cô ngại ngùng cắn cắn bờ môi: “Em xin lỗi, Thời Mộ, hình như em không nhớ nổi nhà mình ở đâu nữa rồi...”

Đến cả nhà ở đâu cũng không nhớ nổi, nghe qua có vẻ thật hoang đường.

Ánh mắt của Thời Mộ tối đi một chút mà không để lộ dấu vết, anh vẫn giữ vẻ ôn hòa, an ủi cô: “Không sao đâu, cô bé ngoan, em không làm sai điều gì cả. Em có thể nói cho tôi biết tên của em, biết đâu tôi có thể giúp em tìm xem nhà ở đâu.”

Tên của cô sao?

Tống Tri Y tiếp tục cố gắng tìm kiếm trong đại não, một lần nữa lại đau đến mức ôm đầu lăn lộn trên giường. Chỉ cần cô nghiêm túc hồi tưởng lại điều gì đó, cảm giác đau đớn kia sẽ lập tức ập đến, việc này thực sự khiến cô nản lòng thoái chí, đôi mắt màu hổ phách như thể bị rải một nắm tro tàn.

“Phải làm sao bây giờ, em không nhớ ra được nữa rồi... Nhà của em, tên của em, em là ai...”

Cô lẩm bẩm, luống cuống không biết phải làm sao, chỉ liên tục lặp đi lặp lại: “Thời Mộ, em phải làm sao bây giờ? Em phải làm sao đây?”

Tống Tri Y nhìn chằm chằm vào Thời Mộ không rời một giây, sự bàng hoàng cùng với sự dựa dẫm tăng lên gấp bội trong ánh mắt đã nhấn chìm lấy cô.

(Hội chứng chim non, bắt nguồn từ hiệu ứng dấu ấn của động vật. Khi con non vừa mới chào đời, chúng sẽ xem vật thể chuyển động đầu tiên nhìn thấy là mẹ của mình, và hình thành một sự gắn bó vô cùng mạnh mẽ.)

Thời Mộ sẽ không thể ngờ tới cô gái người Trung Quốc tóc đen trước mặt này đang vô tình hay cố ý xem một người đàn ông khác biệt cả về chủng tộc như anh thành mẹ.

Đứng trên góc độ lý trí, anh vẫn giữ sự nghi ngờ hợp lý đối với chuyện mất trí nhớ này.

Một cô gái bỗng nhiên xuất hiện trên lãnh địa của anh, sau khi tỉnh lại liền nói mình bị mất trí nhớ, không nhớ người nhà, thậm chí đến bản thân mình là ai cũng không nhớ nốt, hoàn toàn là phong thái muốn ăn vạ bám lấy anh.

Nếu nói đây là một kịch bản được lên kế hoạch tỉ mỉ, thì cũng không phải là không có khả năng.

Đến lúc này, Thời Mộ mới bắt đầu thực sự đánh giá người trước mặt.

Con ngươi màu xanh lam đậm chìm trong bóng tối, càng trở nên sâu thẳm, tựa như một vị vua của muông thú đang rảo bước nơi sâu thẳm của Rừng Đen. Vị vua này mạnh mẽ, cẩn trọng, và cũng vô cùng lịch lãm, ngay cả khi phát hiện ra kẻ xâm nhập thì cũng sẽ không dễ dàng lộ ra răng nanh.

Cẩn trọng là điều tốt, những năm qua anh đã gặp phải quá nhiều chiêu trò như thế này rồi. Biết bao thế lực cả sáng lẫn tối tìm cách nhét phụ nữ vào bên cạnh anh, kẻ tinh tế thì sẽ điều tra hành tung của anh để cố tình tạo ra những cuộc gặp gỡ tình cờ, cũng có kẻ sắp xếp chu đáo, dùng sự kiên nhẫn suốt một năm hoặc thậm chí là lâu hơn để tiếp cận anh, lại có kẻ táo bạo hơn, từng lén bỏ một loại thuốc không rõ nguồn gốc vào thức ăn của anh trong một bữa tiệc xã giao.

Mục đích của những người này cũng rất đơn giản, chẳng qua là muốn đưa người thừa kế của gia tộc Herheid này lên giường mà thôi.

Là một tín đồ Công giáo được chính Đức Giáo hoàng làm lễ rửa tội, tín ngưỡng của Thời Mộ không phải là bí mật trong giới thượng lưu. Anh nghiêm túc tuân thủ các quy tắc tôn giáo về việc cấm dục, và từ chối quan hệ tình dục trước hôn nhân. Chính vì thế mà những năm qua, anh luôn giữ một sự tự tôn cực kỳ khắt khe trong chuyện tình cảm.

Trong cái xã hội thượng lưu đồi trụy này, kẻ càng cao quý thì lại càng trở thành tâm điểm được bàn tán xôn xao, huống chi đây lại là một người đàn ông không có chỗ nào để chê. Người từng vô số lần được giới truyền thông bình chọn là anh chàng độc thân hoàng kim được săn đón nhất trong giới tài phiệt toàn cầu, là vị khách quý tôn quý nhất trong chốn phồn hoa châu Âu.

Tín ngưỡng của anh rơi vào mắt những kẻ có lòng riêng thì liền trở thành điểm yếu dễ dàng bị công phá nhất của anh.

---

break
Trước Sau

Báo lỗi chương