Cô chợt lại hỏi: “Anh là hoàng tử ạ?”
“Tại sao lại nói như vậy.” Thời Mộ nghiêm nét mặt.
“Bởi vì nơi anh ở giống như cung điện vậy, tuy là không tiện, đi ăn một bữa cơm thôi cũng phải đi xa như vậy, nhưng em cực kỳ yêu nơi này, em cảm thấy nơi này rất giống nhà của chính em.” Tống Tri Y vui vẻ chạy nhảy về phía trước vài bước, quay một vòng. Hoàn toàn khác biệt với tất cả những vị khách lần đầu tiên đến tòa cung điện này, cô không có một chút gò bó, cung kính, hay là cố tình tự kiềm chế nào cả, cô thực sự tự nhiên cứ như đang ở nhà mình vậy.
“Với lại anh trông đặc biệt đẹp trai nữa, em cũng yêu chết đi được!”
Khi cô quay vòng, gấu váy dập dềnh ra những họa tiết diễm lệ, tựa như một bông hoa nhỏ màu xanh được bao bọc bởi những đám mây màu hồng.
Nụ cười bên khóe môi Thời Mộ đậm thêm vài phần, anh không bận tâm đến sự lăng xăng của cô: “Chú chim nhỏ, sau này đừng có tùy tiện nói lời yêu với người khác. Tình yêu rất trịnh trọng, đừng có tùy tiện dùng.”
Ở Đức, ngay cả giữa những cặp tình nhân với nhau cũng chỉ nói là thích chứ không nói là yêu. Tình yêu rất trịnh trọng, cần phải có trách nhiệm, không phải ai cũng sẵn sàng gánh vác cả cuộc đời của một người khác trên vai đâu.
“Bây giờ em đang rất trịnh trọng đây mà, em yêu anh. Thời Mộ, em yêu anh.” Tống Tri Y trịnh trọng nhìn anh, nhấn mạnh, bỗng nhiên khóe mắt thoáng thấy cái gì đó, “Kia là ai vậy ạ?”
Sự tập trung của cô vô cùng tồi tệ, giây trước vừa nói yêu anh, giây sau đã bị thứ khác thu hút đi mất, cô chạy thoắt vài bước qua đó.
Cô đứng định hình trước một bức tranh sơn dầu có kích thước khổng lồ. Bức tranh này còn cao hơn cả người cô, rộng đến bốn mét, vẽ một bức ảnh gia đình.
Nam chủ nhân khí thế uy nghiêm, đứng sau một chiếc sofa kiểu Baroque, mặc lễ phục thắt nơ trắng, nếp nhăn khóe miệng có chút sâu hoắm, ông không cảm xúc nhìn về phía xa, lòng bàn tay chống lên một cây ba-toong bằng vàng; trên sofa là một người phụ nữ cực kỳ xinh đẹp đang ngồi, lễ phục bằng vải lụa satin, vương miện kim cương, mỗi một chi tiết đều toát lên vẻ ung dung sang trọng, bà đang mang thai, lòng bàn tay đang nhẹ nhàng phủ lên chiếc bụng hơi nhô lên; cách chiếc sofa về phía bên phải vài bước chân là một chiếc dương cầm lớn màu trắng, một cậu bé tầm mười tuổi đang đứng bên cạnh cây đàn piano, cũng mặc một bộ lễ phục vô cùng chính thức, mái tóc vàng được chải chuốt gọn gàng về phía sau, nhìn kỹ thì có thể nhận ra mắt cậu bé có màu xanh lam đậm, còn cao quý hơn cả bảo thạch xanh.
Tống Tri Y lặng lẽ ngắm nhìn bức tranh này, có chút hụt hẫng một cách vô cớ.
Thời Mộ liếc nhìn bức tranh, nhạt giọng nói: “Chỉ là những người không liên quan mà thôi.”
Tống Tri Y không hiểu: “Những người không liên quan tại sao lại treo ở đây ạ?”
“Em nói đúng, đợi ngày mai sẽ gỡ bức tranh này xuống.” Thời Mộ đi đến bên cạnh Tống Tri Y, tay đút vào túi quần tây, nghiêng người đối diện với bức tranh này, đến cả cái liếc mắt cũng không thèm bố thí thêm, “Cô bé đáng thương, có đẹp đến thế không? Đáng để em nhìn không chớp mắt như vậy sao.”
Tống Tri Y cau mày, lẩm bẩm: “Bức tranh này trông cứ kỳ lạ thế nào ấy.”
Thời Mộ chú ý đến hàng lông mi khẽ run rẩy của cô, ôn tồn hỏi: “Kỳ lạ ở chỗ nào?”
Tống Tri Y mím mím môi, đối mắt với cậu bé trong tranh: “Ảnh gia đình chẳng phải nên tràn ngập hạnh phúc sao ạ? Nhưng bức tranh này nhìn rất áp lực, màu sắc cũng u ám, còn có cậu bé này nữa, tại sao lại phải đứng xa như vậy chứ… Thời Mộ!”
Giọng điệu bỗng nhiên cao vút lên, cô phát hiện ra một lục địa mới: “Anh và cậu ấy đều có đôi mắt màu xanh lam kìa, chẳng lẽ.”
Lời còn chưa dứt, phía trước đột nhiên bị che khuất, gương mặt của cậu bé trong tầm mắt trong nháy mắt đã đổi thành một cơ thể người đàn ông cực kỳ trưởng thành.
Người đàn ông đứng ở khoảng cách rất gần, khoảng cách này hoàn toàn đi ngược lại với tác phong lịch lãm thường ngày của anh, hơi nóng cuồn cuộn bên dưới chiếc áo sơ mi gần như ép thẳng vào mặt Tống Tri Y một cách mạnh mẽ.
Tống Tri Y không hề sợ Thời Mộ một chút nào, nhưng tiềm thức trong lòng cô khiến cho da đầu cô bắt đầu dấy lên từng đợt tê dại, có một loại ảo giác như đang bị nguy hiểm bao trùm lấy.
Từ trên đỉnh đầu truyền đến giọng nói trầm thấp, dịu nhẹ của người đàn ông: “Tôi dường như nghe thấy có tiếng bụng của ai đó đang kêu sùng sục vì đói rồi kìa.”
Sự chú ý lập tức được dời đi ngay, đôi mắt sáng lấp lánh của cô nhìn người đàn ông: “Nhưng mà bụng của em lúc này đâu có kêu sùng sục vì đói đâu ạ.”
Thời Mộ gật đầu: “Xin lỗi, có lẽ là tôi nghe nhầm rồi. Vậy đã không đói nữa thì tôi bảo người ta dọn bữa tối đi nhé.”
Tống Tri Y vừa nghe thấy không có cơm ăn liền cuống quýt lên: “Em đói thật mà, không tin anh sờ thử đi, đấy, xẹp lép rồi này!” Cô ưỡn chiếc bụng xẹp lép của mình ra, đòi Thời Mộ sờ thử.
Đúng là chẳng có quy củ gì cả.
Thời Mộ có chút bó tay trước sự lăng xăng của cô: “Hóp bụng vào đi, chú chim nhỏ.”
Ngón tay dài có đốt xương rõ ràng chỉ chỉ vào khoảng không: “Sau này không được cho đàn ông sờ bụng em, cũng không được tùy tiện nói lời yêu với người ta, càng không được nhìn đông ngó tây, đều là thói quen xấu cả đấy, nghe rõ chưa? Đứa trẻ không nghe lời thì chỉ có nước nhịn đói thôi.”
Giọng điệu và thần thái của anh đều ôn hòa, nhưng Tống Tri Y cứ luôn cảm thấy có chút hung dữ.
Tống Tri Y sợ Thời Mộ tức giận, càng sợ phải nhịn đói hơn, quãng đường tiếp theo đều ngoan ngoãn chấp hành, chỉ có điều lúc sắp sửa rẽ ra khỏi hành lang, cô cảm ứng được cái gì đó, theo bản năng ngoảnh đầu nhìn lại một cái.
Không nhìn thấy bức tranh đó nữa rồi, trong tầm mắt chỉ có vô số những sắc hồng hoa lệ.
Cô chợt nhận ra một điểm kỳ lạ, bọn họ đi lâu như vậy rồi mà trên đường đến một bóng người cũng không thấy, xung quanh yên ắng đến mức nói chuyện có thể nghe thấy tiếng vang, yên tĩnh đến mức có chút âm u rồi.
Thời Mộ nói nơi này là nhà của anh, Tống Tri Y có chút không hiểu nổi.