“Này, mọi người bảo sao cô gái kia mãi vẫn chưa tỉnh thế, cũng phải sáu bảy ngày rồi ấy nhỉ? Chẳng lẽ là... cố tình giả vờ đổ bệnh!”
“Giả vờ đổ bệnh sao!?”
“Chắc không đến mức đấy đâu chứ...”
“Sao lại không đến mức! Đâu phải chưa từng có người phụ nữ dùng mưu hèn kế bẩn này để bám lấy ông chủ đâu!” Giọng điệu người nọ đầy vẻ căm phẫn, cứ như đang bất bình thay cho ai đó.
Ngay sau đó liền có một tiếng cười lạnh mỉa mai vang lên: “Anni, cô gái kia có chọc ghẹo gì cô đâu. Cô ôm định kiến lớn như vậy, rốt cuộc là lén lút nhận được bao nhiêu lợi ích từ cô Daisy rồi? Cô ấy có biết cô trung thành tận tụy đến mức này không?”
Sắc mặt cô hầu gái tên Anni thay đổi liên tục, cô ta siết chặt hũ hạt trong tay, không phục đáp lại: “Cô Daisy là nữ chủ nhân tương lai của trang viên, đâu đến lượt một kẻ mới tới như cô ở đây nhiều lời.”
“Ai biết được có phải thật hay không chứ.”
“Cô—”
Hai người dùng ánh mắt để đâm chém nhau. Đúng lúc này, bếp trưởng đẩy cửa bước vào, nhìn thấy một đám người thừa dịp ông đi vệ sinh để lười biếng, liền dùng tiếng Pháp mắng xối xả mấy câu.
Căn bếp lập tức khôi phục lại trật tự.
Đây là một nhóm hầu gái mặc đồng phục chỉnh tề, đang chuẩn bị cho bữa tối của trang viên. Bộ váy hầu gái hai màu đen trắng truyền thống đã cho thấy chủ nhân nơi này vẫn kế thừa phong cách của giới quý tộc cung đình đế quốc ngày trước.
Tâm trí của mấy người hầu gái trẻ tuổi đã sớm bay theo những lời buôn chuyện, một tay vừa dùng khăn nhung lau đi lau lại bộ đồ ăn bằng bạc nguyên chất của thương hiệu Christofle với hoa văn phức tạp, một tay hạ thấp giọng, tiếp tục chủ đề khi nãy.
“Người là do ông chủ nhặt được lúc đi săn ở Rừng Đen đấy, chính ông chủ đã tự tay bế cô ấy về đây!”
“Nghe Barry nói, hôm đó ông chủ chỉ ngẫu hứng đi săn thôi, một con mồi cũng không bắn trúng, trái lại còn nhặt được một người sống sờ sờ về.”
“Hôm qua tôi có lén nhìn qua khe cửa một cái, cô gái đó đẹp thật đấy, tôi thấy chẳng kém cô Daisy là bao. Các cô bảo cô ấy là người nước nào nhỉ? Nhật Bản, Hàn Quốc hay Trung Quốc?”
“Đừng hỏi tôi, tôi bị mù mặt, thật sự nhìn không ra.”
Những tiếng cười khẽ vang lên khúc khích.
Căn bếp dần ngập tràn hương thơm của bánh mì nướng bơ, sườn cừu ướp bia lúa mạch đen suốt cả buổi chiều đang tỏa ra mùi vị đặc trưng trên chảo rán, mứt việt quất vừa nấu xong kêu sùng sục, bếp trưởng thì đang kiên nhẫn xử lý con cá ngừ vây xanh vừa mới được giao đến.
Bình thường vốn không cần phải rắc rối như thế, nhưng vì tối nay ông chủ sẽ về, nên bếp trưởng đặc biệt dồn hết tâm huyết vào bữa tối.
Khi thời gian ăn tối cận kề, cánh cổng sắt im lìm bấy lâu nay chậm rãi mở ra, một chiếc Ferrari màu vàng chói lọi phóng vút vào, cuốn theo từng cơn bụi mờ.
Chiếc xe chạy qua một đoạn rừng sồi rậm rạp dài khoảng hai cây số, tầm nhìn mới dần trở nên khoáng đạt, không có bất kỳ tòa nhà cao tầng nào che chắn, bầu trời trong vút xanh ngắt thu trọn vào tầm mắt.
Chiếc Ferrari từ từ giảm tốc độ, tiến vào khu vườn kiểu Pháp được chăm sóc tỉ mỉ. Thảm cỏ hình học được cắt tỉa gọn gàng tựa như một mê cung, khi đi vòng qua đài phun nước điêu khắc khổng lồ ở chính giữa, có thể nhìn thấy một vệt cầu vồng ẩn hiện khúc xạ trong làn nước mát.
Băng qua khu vườn lại là một hồ nước nhân tạo rộng lớn, quần thể kiến trúc chính màu trắng ngà cuối cùng cũng lộ diện, phản chiếu ánh sáng vàng lấp lánh như nơi giao nhau giữa mặt hồ và vảy cá, bầu trời và những rặng núi xa xăm.
Đây là một trang viên tư nhân hiếm ai có thể đặt chân tới, trong lịch sử của đế quốc đã lùi vào quá khứ, nó còn có một cái tên hoa lệ hơn là “Cung điện Herheid”, được xây dựng từ thế kỷ thứ mười tám, trải qua mấy trăm năm lưu truyền mới có được quy mô như ngày hôm nay.
Là gia tộc huân quý hiển hách từng nắm quyền kiểm soát một nửa Đế quốc Đức, gia tộc Herheid sở hữu vô số đất đai ở châu Âu, nhưng chỉ có trang viên này được gia tộc tôn sùng là lãnh địa cốt lõi.
Chỉ riêng chi phí bảo trì trên trời lên đến năm triệu Euro mỗi năm đã đủ để giữ cho nơi này sự xa hoa đến kinh ngạc, ngay cả trong thời đại truyền thông phát triển như ngày nay, toàn diện bộ mặt của nó cũng chưa từng được công khai. Có thể lưu truyền khối tài sản khổng lồ này suốt mấy trăm năm dài đằng đẵng, quả thực có thể coi là chuyện hiếm thấy, điều này đòi hỏi thế hệ này sang thế hệ khác của một gia tộc đều không được sa sút, nếu không thì chỉ có thể buộc phải đổi chủ, hoặc biến thành một địa điểm du lịch mà bất kỳ ai cũng có thể vào tham quan chỉ với mười mấy Euro tiền vé.
Nơi này chưa từng bị mai một.
Chiếc Ferrari dừng lại trước cửa chính trang viên bằng một cú cua đuôi gọn gàng, một người đàn ông trẻ tuổi đeo kính râm, mặc bộ âu phục làm từ chất liệu vải lanh sáng màu bước ra.
“Cậu chủ Benjamin, buổi chiều tốt lành.” Ông quản gia già đã đợi sẵn từ lâu mỉm cười chào hỏi.
Benjamin ném chìa khóa xe qua, tháo kính râm xuống, cười hỏi: “Đã lâu không gặp, Harlan, khi nào thì chủ nhân nhà ông về?”
“Dự kiến ông chủ sẽ về đến nhà lúc sáu giờ.”
Benjamin xoay bờ vai, vừa liếc nhìn đồng hồ đeo tay vừa nói bằng giọng điệu nhẹ nhàng: “Xem chừng tôi còn có mười lăm phút tự do.”
Anh sải bước đi vào bên trong tòa nhà, quản gia đi theo phía sau: “Cậu có muốn dùng chút gì không ạ? Trà hay cà phê, nhà bếp còn làm bánh ngọt Rum việt quất, cậu có hứng thú dùng thử một miếng không?”
Benjamin kết thúc kỳ nghỉ sớm, bay từ Nam bán cầu về đây không phải là vì một miếng bánh ngọt.
Anh đã đánh hơi được chút tin tức.
Tuần trước khi đi săn ở Wurttemberg người anh họ tài ba lỗi lạc này của anh đã nhặt được một cô gái, còn đưa người ta về trang viên, Daisy vì chuyện này mà đêm muộn còn tìm rượu giải sầu rồi khóc lóc thảm thiết, làm trò cười cho thiên hạ.
Nếu là thiếu gia đào hoa nào đưa phụ nữ về nhà, Benjamin thậm chí còn chẳng buồn nghe chuyện bao đồng, nhưng Frederick thì lại khác. Những năm qua, biết bao người phụ nữ tìm cách chiếm trọn trái tim người thừa kế gia tộc Herheid – người đứng trên đỉnh cao của đế chế tài phiệt này, nhưng chưa một ai thành công, ngay cả việc có một đêm xuân với anh cũng là điều không tưởng, chứ đừng nói đến chuyện hẹn hò nghiêm túc.
Giờ đây người anh họ này của anh cũng đã gần ba mươi tuổi rồi, vậy mà vẫn là một... trai tân giữ mình trong sạch.
---