"Ngày thường chúng ta ngoan ngoãn nghe lời, cuộc sống vẫn không tốt đấy thôi? Đại bá nương lòng dạ sắt đá, bất kể chúng ta có nghe lời hay không, cũng sẽ không để chúng ta có cuộc sống tốt đẹp.”
“Muội cứ nghe lời tỷ, ăn bánh ngô đi, ăn bao nhiêu thì ăn, đợi lát nữa còn có chuyện phải làm." Trang Thanh Ninh nói.
Giọng nàng nhẹ nhàng, nhưng lại vô cùng kiên định, khiến cho Trang Thanh Tuệ vốn đang hoảng loạn an tâm hơn. Em nhận lấy bánh ngô trong tay Trang Thanh Ninh, bắt đầu ăn ngấu nghiến.
Sau khi ăn ba cái bánh, Trang Thanh Tuệ ợ một hơi thật to.
“Tỷ ơi, muội no rồi.”
“Tỷ cũng gần xong rồi.” Trang Thanh Ninh lấy một miếng vải bố sạch, gói hết tất cả những cái bánh còn lại, buộc chặt và nhét vào trong áo.
Trang Thanh Ninh có dáng người gầy gò, quần áo lại rộng thùng thình, nên khi nhét bánh vào trong rồi dùng dây lưng buộc chặt lại thì không ai có thể nhận ra.
Sau khi dọn dẹp xong, Trang Thanh Ninh nắm tay Trang Thanh Tuệ: “Đi thôi.”
Mặc dù không biết sẽ đi đâu, nhưng vì là tỷ tỷ nói, nên cô nhóc chỉ cần đi theo là được.
Trang Thanh Tuệ không nghĩ gì cả, nhóc chỉ đi theo bước chân củaTrang Thanh Ninh.
Hai người chạy bộ một đoạn, đến nhà của lý chính ở đầu làng, cũng là nhà của Trang Cảnh Nghiệp.
Trang Cảnh Nghiệp đang rửa mặt trong sân, thấy Trang Thanh Ninh và Trang Thanh Tuệ bước vào, ông nhổ nước súc miệng có trộn muối xanh ra, lấy khăn lau lau khóe miệng: “Đây không phải là nhóc Ninh và nhóc Tuệ nhà họ Hải à, mới sáng sớm tìm ta có việc gì?”
“Lý chính thúc công.” Trang Thanh Ninh kính cẩn hành lễ: “Hai chị em tôi hôm nay đến tìm ngài là vì chúng tôi muốn nhờ thúc công lập nữ hộ cho chúng tôi.”
Lập nữ hộ?
Trang Thanh Tuệ giật mình, ban đầu tưởng em tưởng rằng Trang Thanh Ninh đến tìm Trang Cảnh Nghiệp để tố cáo đại bá nương Tống thị, nhờ ký chính làm chủ, không cho phép bà ta tiếp tục ngược đãi hai chị em họ.
Em không ngờ chị gái mình lại muốn làm chuyện càng đáng kinh ngạc hơn như vậy.
Trang Cảnh Nghiệp cũng ngẩn ra, quên cả việc đặt lại cành liễu dùng để đánh răng. Ông đánh giá Trang Thanh Ninh một vòng, thấy nàng lưng eo thẳng tắp: “Cháu nói xem tại sao cháu lại muốn lập nữ hộ?”
“Cha mẹ tôi mất sớm, trong nhà không có con trai, tôi là con gái lớn trong gia đình, theo lý thì có thể dẫn theo em gái lập nữ hộ, ra ngoài sống riêng.”
“Nhưng trong làng chúng ta, chưa từng có ai lập nữ hộ. Với cả, nếu cháu lập nữ hộ, tài sản trước khi cha mẹ cháu mất vẫn sẽ không thuộc về cháu, sau này các cháu sẽ không thể sống được.”
“Hơn nữa, tuy bởi vì nhà nữ hộ không có con trai nên không phải đi lao dịch, nhưng thuế má lại cao hơn nhà bình thường tới ba phần. Nếu các cháu lập nữ hộ, không có nhà cửa, không có ruộng đất, không có sinh kế, đến lúc không nộp nổi thuế, thì sẽ bị bắt đi làm lao động khổ sai, để bù thuế.” Trang Cảnh Nghiệp nhíu mày nói: “Chuyện này không đùa được đâu.”
“Cảm ơn lý chính thúc công đã nhắc nhở, nhưng tôi đã quyết tâm lập nữ hộ, chuyện này tôi đã suy nghĩ kỹ rồi, lý chính thúc công cứ yên tâm.” Trang Thanh Ninh vẫn cao giọng đáp.
Nữ tử không được chia bất kỳ tài sản nào là quy tắc của thời đại này, không thể thay đổi, vì vậy tương lai hẵng tính đến đòi nợ, nàng sẽ không bỏ sót một thứ nào, còn giờ thì chưa cần phải vội vàng.
Trang Cảnh Nghiệp thấy vậy bèn cúi đầu suy nghĩ, nhành liễu trong tay cũng hạ xuống. Ông ho nhẹ một tiếng rồi nói: “Cháu đã có ý định này, ta cũng không khuyên nữa, nhưng việc lập nữ hộ không phải chuyện nhỏ, chuyện này vẫn cần phải bàn bạc kỹ hơn.”
“Thôi, cháu hãy về trước, chuyện này để ta và đại bá của cháu Trang Như Mãn bàn bạc rồi mới quyết định, được không?”
Thế gian này vốn dĩ là đàn ông làm chủ lo liệu việc nhà, phụ nữ vốn dĩ chẳng lên nổi mặt bàn, việc lập nữ hộ này vốn đã không hợp lý, nếu ai cũng như Trang Thanh Ninh, cứ đòi lập nữ hộ, thì thế giới này sẽ loạn cả lên sao?