“Tỷ tỷ, tỷ tỷ..."
Có thanh âm mềm mại mà nôn nóng vang lên bên tai.
Trang Thanh Ninh mở mắt, thấy một cô nhóc mặt mũi đầy vẻ lo âu.
Cô nhóc gầy gò, gương mặt hơi lõm xuống, tóc có phần khô và vàng, nhìn qua là đã lâu ngày em không đủ dinh dưỡng. Xiêm y em mặc rộng thùng thình, không vừa người, tay áo xắn lên, rõ là mặc đồ cũ của chị gái. Trên đầu em cột hai búi tóc, dường như lâu ngày không chải nên rối bù lên.
"Tỷ tỷ, tỷ tỉnh rồi sao?" Cô nhóc thấy Trang Thanh Ninh mở mắt thì mừng rỡ khôn xiết, vươn bàn tay nhỏ bé thử nhiệt độ trên trán nàng, sau đó lại áp lên trán mình: "Hình như đã hạ sốt rồi."
"Chỉ là tỷ tỷ vừa hạ sốt, bệnh tình chưa khỏi hẳn, nào đã có thể xuống ruộng?"
"Đại bá nương đã mắng chửi bên ngoài mấy lần rồi, hôm nay chúng ta dậy muộn, e là sáng nay sẽ không cho chúng ta ăn cơm."
"Muội thì không sao, nhưng tỷ tỷ đang bệnh, nếu không có cơm ăn thì làm sao mà chịu nổi?"
Cô nhóc nói xong, cúi đầu sụt sùi.
Cô nhóc tuổi còn nhỏ mà đã biết lo lắng cho người khác, thật là một đứa trẻ hiểu chuyện.
Trang Thanh Ninh nghĩ, nàng duỗi cánh tay hơi đau nhức vì sốt rồi nhẹ nhàng xoa đầu cô nhóc: "Trang Thanh Tuệ, tỷ tỷ không sao rồi."
Trang Thanh Tuệ, chính là tên tiểu cô nương trước mắt này, cũng là em gái ruột của nàng ở thế giới này, năm nay tám tuổi.
Mà nàng, tên là Trang Thanh Ninh, giống y như kiếp trước.
Nàng xuyên không.
Sau khi tăng ca đêm, khi nàng một thân một mình đội cơn mưa lớn về nhà, bị một chiếc xe tải vượt đèn đỏ đâm phải và tử vong ngay tại chỗ. Lúc mở mắt ra, nàng đã xuyên đến thời đại cổ xưa không rõ tên này và trở thành một tiểu cô nương mười hai tuổi trùng tên trùng họ với mình.
Cha mẹ mất sớm, thời đại này nữ nhi không có quyền thừa kế, nhà cửa ruộng vườn đều không được chia cho Tranh Thanh Ninh và muội muội, mà theo quy định là thuộc về nhà đại bá có con trai nối dõi.
Đổi lại, hai chị em Trang Thanh Ninh và Trang Thanh Tuệ sẽ do nhà đại bá nuôi nấng đến khi trưởng thành xuất giá.
Chỉ là, cách nuôi dưỡng này...
"Trời đã sáng trưng rồi còn ở đó lười biếng uể oải? Nhanh lên, cho lợn ăn rồi quét sân rồi đi nấu cơm đi!”
"Đúng là đồ lười như hủi, một ngày không đốc thúc là không biết đường làm việc! Cả ngày ăn như hùm như beo mà vẫn như hai con lợn lười, cho chó ăn còn hơn cho hai đứa súc sinh như bây!"
Một người phụ nữ dáng người thấp béo, chống nạnh đứng giữa sân gào lên. Mặt mũi bà ta nhăn nhó, ánh mắt đầy hung dữ, như thể muốn ăn thịt người.
Đây là đại bá nương của hai tỷ muội, Tống thị.
"Tỷ tỷ." Trang Thanh Tuệ kéo tay áo Trang Thanh Ninh, giọng nói có chút nghẹn ngào.
Ngày thường Tống thị đối xử với hai tỷ muội rất hung ác, lúc này lại hùng hổ dọa nạt như vậy, chờ hai người ra ngoài, e là sẽ bị đánh cho một trận.
"Không sao." Trang Thanh Ninh bò dậy.
Buổi tối khi ngủ nàng không cởi quần áo, nên bây giờ không cần mặc lại, nàng chỉ sửa soạn sơ sơ rồi xuống giường đi giày.
Quần áo trên người vá chằng vá đụp, đôi giày rách nát, thậm chí còn thủng một lỗ nhỏ ở mũi giày vì đi lại quá nhiều.
Con người Tống thị thật ác độc, đã lấy một gian nhà, năm mẫu ruộng của người ta, còn vỗ ngực cam đoan với bà con trong họ tộc rằng mình sẽ đối xử tốt với hai đứa cháu gái, kết quả lại như thế này đây.
Ăn không đủ no, mặc không đủ ấm, còn phải làm rất nhiều việc nặng nhọc, hơi không vừa ý là bị đánh chửi không thương tiếc.