Chị Dâu Livestream Quá Mê Người

Chương 8: Quán Net

Trước Sau

break
Phải thừa nhận rằng, bộ dạng của tôi lúc này, ai nhìn thấy cũng phải thấy buồn nôn.
Khắp người nồng nặc mùi nước tiểu, lại còn pha lẫn mùi amoniac trong nhà vệ sinh. Tôi tắm rửa qua loa rồi đi thẳng về ký túc xá, chẳng còn mặt mũi nào để quay lại lớp nữa, nếu bị giáo viên chủ nhiệm bắt gặp chắc chắn sẽ lại bị mắng cho một trận xối xả.
Tôi chạy hớt hải về phía ký túc xá, những người đi ngang qua thấy tôi đều bịt mũi, vẻ mặt chê bai không nói nên lời. Ôi, trong lòng tôi thầm nghĩ, không ai quen biết mình thì đúng là may, chứ vạn nhất bị người quen nhận ra thì coi như xong đời.
Khó khăn lắm mới chạy được về đến ký túc xá dưới những ánh mắt khinh bỉ của đám đông trong trường, lúc sắp lên lầu còn bị ông chú quản lý ký túc xá mắng cho một trận!
“Thằng nhóc kia! Mày vừa rơi xuống hố phân đấy à?”
Ông chú nhìn tôi với vẻ mặt đầy khinh miệt, “Đừng có làm ô nhiễm môi trường ký túc xá!”
Thật là mất mặt chết đi được, tất cả là tại thằng khốn Hà Chí, đánh tôi thì thôi, sao cứ phải chọn trong nhà vệ sinh làm gì chứ?
Về đến phòng, tôi không dám ngồi xuống, lập tức cởi sạch quần áo rồi lao vào nhà tắm bắt đầu kỳ cọ.
“Đệt! Đứa nào thế này? Nhà vệ sinh chưa xả à? Sao mà thối thế!”
Đây là giọng của Đại Năng lớp tôi, tên này cũng là một con chó của Hà Chí, ngày ngày giúp Hà Chí chạy việc này việc kia, đúng kiểu chó cậy thế chủ.
“Đúng thế, anh Năng, hay là phòng mình có trộm vào?”
“Không biết, thằng chó nào trong nhà vệ sinh đấy? Lên tiếng xem!”
Đại Năng bước tới hét một câu.
“Là tôi, Đại Năng, Lý Thiên Văn!”
“Hóa ra là mày à thằng nhóc này, mẹ kiếp, ngủ trong nhà vệ sinh à? Sao thối thế? Còn không mau cút ra ngoài?”
Tên Đại Năng này kiêu ngạo không tả nổi vì có Hà Chí chống lưng, nhưng tôi hoàn toàn không sợ hắn, bởi vì thực chất hắn rất nhát gan, nhìn thì vạm vỡ thế thôi chứ gan chỉ bằng hạt tiêu.
“Có thể đừng ồn được không? Để tôi tắm cho tử tế!”
Tôi hét lớn với hắn từ trong phòng tắm, cứ như sợ hắn không nghe thấy vậy.
Tôi vừa hét xong thì hắn im lặng. Ngay lúc tôi đang thầm mừng vì hắn bị mình dọa sợ, thì một chậu nước đá từ cửa sổ dội thẳng vào, tưới toàn bộ lên đầu tôi, khiến tôi cảm thấy lạnh thấu tim gan.
“Đại Năng! Mẹ kiếp mày cứ đợi đấy! Đợi tao tắm xong đã!”
Tôi cực kỳ phẫn nộ, thực sự phẫn nộ. Dù sao mấy đứa cũng ở chung một phòng, ít nhất cũng phải nể mặt nhau một chút chứ?
Tôi nhanh chóng tắm xong, lau người rồi xông ra ngoài. Vừa ra đến nơi, tôi đang định tìm thứ gì đó để đánh người thì thấy Đại Năng đang cầm điện thoại quay phim.
“Đại Năng, mày thật sự không sợ chết đúng không? Còn dám quay?”
Tôi giận dữ nhìn Đại Năng, nếu ánh mắt có thể giết người thì hắn đã chết hàng nghìn lần rồi. Sau đó tôi phát hiện, bọn chúng không chỉ quay cảnh tôi chỉ mặc mỗi cái quần đùi, mà còn ném hết quần áo của tôi xuống đất, trên đó đầy những dấu chân.
“Các người!”
“Thằng nhà quê, đừng vội ra tay nhé, tao đang quay phim đây này. Mày mà đánh người là trường sẽ đuổi học đấy! Ha ha!”
Đại Năng cầm điện thoại với vẻ mặt đắc ý.
“Mày chỉ là một con chó, mày biết không?”
Tôi nhìn chằm chằm Đại Năng hét lớn. Đại Năng dường như bị tôi trấn áp nên không dám đáp lời.
Tôi giật phắt lấy điện thoại của hắn, xóa sạch toàn bộ video vừa quay, rồi ném trả lại cho hắn, sau đó đi thu dọn quần áo.
“Cút hết ra cho tao, một lũ súc vật!”
Tôi quát hai người bạn cùng phòng còn lại tránh ra. Chẳng nói làm gì, mấy tên này đều là chó của Hà Chí, chuyên giúp Hà Chí hùa theo.
“Được, tôi đi là được chứ gì?”
Thu dọn xong đồ đạc, tôi rời đi ngay lập tức. Đi ra khỏi cổng trường vài trăm mét tôi mới nhận ra mình chẳng biết nên đi đâu.
Nhìn đồng hồ, mới khoảng năm giờ, giờ này đi đâu cũng không tiện. Quay về chỗ chị dâu thì chắc chắn chị ấy vẫn chưa về, nếu về bây giờ lại phải ở riêng với chị Dao Dao, ngượng ngùng lắm. Lần trước suýt chút nữa là phạm sai lầm, lần này về lại ở riêng, tôi sợ mình chắc chắn sẽ không kiềm chế được. Nghĩ vậy, tôi đi đến quán net bên cạnh trường, định lên mạng vài tiếng để giết thời gian, đợi chị dâu tan làm rồi mới đi tìm chị.
Bất cứ trường học nào cũng có quy định rõ ràng là trong vòng năm trăm mét quanh trường không được có bất kỳ tụ điểm giải trí nào, bao gồm quán net, KTV vân vân. Tất nhiên đó là nói về các quán net chính quy, còn loại net cỏ (net đen) như thế này thì không sao.
“Ông chủ, cho một thẻ tạm thời hai tiếng.”
Chủ quán là một cô gái, lúc nào cũng mang vẻ mặt bất cần đời.
Cô chủ chẳng thèm nhìn tôi lấy một cái, nhận tiền rồi ném cho tôi một mã số thẻ, sau đó lại cúi đầu chơi điện thoại.
Tôi cầm mã số tìm một góc khuất tối tăm để bắt đầu lên mạng, đeo tai nghe vào chơi CS. Thời này nam sinh chơi nhiều nhất là trò này, những trò khác hoặc là quá trẻ con hoặc là không biết chơi.
Ngay lúc tôi đang tập trung cao độ để bắn súng, đột nhiên tôi nghe thấy tiếng hét của một cô gái, tiếng hét này rõ ràng là kiểu đau đớn tột cùng.
 
break
Trước Sau

Báo lỗi chương