Chị Dâu Livestream Quá Mê Người

Chương 15: Giúp Em Lần Này

Trước Sau

break
Lâm Thắng liếc nhìn Vương Kha một cái, rồi lại nhìn sang tôi, chắc hẳn gã đầu đinh lúc nãy đã báo cho Lâm Thắng biết tôi đi theo Vương Kha tới đây.
“Người mà em gái anh muốn giới thiệu chính là nhóc à?”
Ánh mắt Lâm Thắng nhìn tôi cực kỳ sắc bén, đồng thời tôi cũng nhận ra sự khinh khỉnh hiện rõ trong ánh mắt ấy.
“Vâng, anh Thắng.”
“Anh hai, cậu ấy là người đã cứu em một mạng đó, anh nhất định phải giúp cậu ấy.”
Vương Kha tiếp tục làm nũng với anh trai mình.
“Được rồi, nhóc tên gì?”
Lâm Thắng nhìn tôi với vẻ rất lạnh lùng.
“Anh Thắng, em tên Lý Thiên Văn, cứ gọi em là Tiểu Văn là được ạ.”
“Tiểu Văn? Hehe, nhóc muốn anh giúp chuyện gì?”
“Em cũng không vòng vo nữa, em chỉ muốn nhờ anh Thắng ra mặt xử lý giúp em mấy kẻ trong lớp cứ luôn bắt nạt em.”
Thực ra trong lòng tôi đang rất thấp thỏm, từ đầu đến giờ qua giọng điệu của Lâm Thắng, tôi có thể nhìn ra anh ta căn bản không hề muốn giúp tôi, thậm chí còn có chút chán ghét tôi.
“Xem ra lại là một đứa nhóc bị bắt nạt nhỉ, nói nghe thử, muốn xử thằng nào?”
Giọng điệu của Lâm Thắng mang đậm vẻ cợt nhả, lúc nói chuyện với tôi anh ta cũng chẳng thèm để mắt tới, chỉ mải nhìn Vương Kha và vuốt ve mái tóc của cô bé.
“Hà Chí ở lớp em ạ.”
“Hà Chí?”
Lâm Thắng nhướng mày liếc tôi một cái, “Nhóc có biết bác của thằng Hà Chí này là ai không?”
“Chuyện này thì em thật sự không biết.”
Tôi chỉ biết bố nó là một tên lưu manh, chứ ai rảnh đâu mà đi tìm hiểu nhà nó có bao nhiêu người.
“Cái gì cũng không biết mà nhóc dám trêu chọc nó? Bác của nó là Hà Tam.”
Lâm Thắng nhìn tôi, thản nhiên nói.
“Hà Tam? Cái ông Hà Tam ở Tây Thành Khu đó hả?”
Tôi sợ đến mức cằm suýt rớt xuống đất, không ngờ mình lại chọc phải một nhân vật máu mặt đến thế.
“Đúng vậy, nhóc còn muốn đối phó với nó nữa không?”
Lâm Thắng không thèm để ý đến tôi, vẫn tiếp tục nghịch tóc Vương Kha, buông ra một câu vô cùng hờ hững.
“Nếu anh Thắng chịu giúp, em vẫn muốn đối phó với nó một lần, dù sao thì nó cũng quá đáng lắm rồi, sỉ nhục em trong lớp thì thôi đi, đằng này nó còn dám sỉ nhục người nhà em!”
Tôi nghiến răng trèo trẹo, mặc dù tôi biết Lâm Thắng nói ra thông tin này chắc chắn là có ý không muốn giúp đỡ.
“Anh hai, anh giúp cậu ấy một lần đi mà, dù sao người ta cũng cứu em một mạng, cậu sẽ không nói gì đâu!”
Vương Kha gục đầu vào ngực Lâm Thắng, không ngừng làm nũng.
“Được rồi, lần trước nhóc cứu em gái anh một mạng, quả thực anh cần phải cảm ơn nhóc. So với mấy chuyện vặt vãnh này, lần đó nhóc đúng là đã làm một việc lớn, giữ được sự trong sạch cho em gái anh. Nhưng mà anh chỉ có thể giúp nhóc một lần thôi, hơn nữa, anh không thể ra tay quá tàn độc được, dù sao nó cũng là người của Tây Thành Khu, chuyện này còn dính líu đến rất nhiều thứ.”
Lâm Thắng rốt cuộc cũng bắt đầu nhìn thẳng vào tôi, dáng vẻ vô cùng trịnh trọng.
“Cảm ơn anh Thắng!”
Tôi mừng rỡ vô cùng, cuối cùng cũng có người giúp tôi báo thù rồi, chuyện sau này ra sao thì cứ mặc xác nó đi!
“Còn một điều nữa! Đừng có đánh chủ ý lên em gái anh!”
Giọng Lâm Thắng đột nhiên trở nên lạnh lẽo, thậm chí tôi còn lờ mờ cảm nhận được một luồng sát khí.
“Biết, biết, em đâu dám ạ.”
Nghĩ cái gì vậy trời, tôi cũng chỉ dám nghĩ trong đầu thôi, chứ làm sao dám đi theo đuổi thật? Không bị anh đánh chết mới lạ.
“A Kha, quay về học hành cho đàng hoàng, sau này bớt lo mấy chuyện bao đồng này đi.”
Lâm Thắng dặn dò Vương Kha xong, quay sang bảo tôi chiều tan học đến tìm anh ta rồi quay lưng đi hút thuốc.
Tôi và Vương Kha đi dọc hành lang về lớp trong bầu không khí vô cùng gượng gạo, có lẽ vì lời cảnh cáo của Lâm Thắng, Vương Kha cũng bắt đầu giữ khoảng cách với tôi, chắc là không muốn rước thêm rắc rối cho tôi.
Suốt những tiết học buổi chiều, tôi cứ thẫn thờ như người mất hồn, ánh mắt cứ chằm chằm dán chặt vào Hà Chí, chỉ sợ nó chạy mất. Có vài lần tôi nhìn chằm chằm đến mức Hà Chí nổi điên, định lao tới đánh tôi, nhưng may mà bị giáo viên cản lại.
Thằng khốn nạn, mày cứ việc ngông cuồng đi. Đợi chiều nay Lâm Thắng đến, xem tao có xử đẹp mày không.
 

break
Trước Sau

Báo lỗi chương