“Làm gì thế? Cậu đến đây để sỉ nhục tôi à?”
Tôi nhận ra mình trợn mắt nhìn làm sắc mặt cô ấy thay đổi, trông vô cùng ủy khuất, thế nên dù lời nói ra vẫn khó nghe nhưng giọng điệu của tôi đã mềm mỏng hơn nhiều.
“Cậu... cậu hung dữ thế làm gì chứ? Tôi đã bảo là không phải đến để sỉ nhục cậu rồi mà.”
Vương Kha nói, trông như sắp khóc đến nơi, dáng vẻ vô cùng đáng thương.
“Cậu đừng buồn nhé, chủ yếu là vì người trong lớp hầu như ai cũng coi thường tôi, đều ghét bỏ tôi là đứa dưới quê lên, cho nên...”
Tôi nói mà trong lòng vô cùng ngại ngùng, không khéo lần đầu tiên nói chuyện riêng với hoa khôi lớp lại làm người ta khóc nhè thì dở.
“Được rồi, cậu nghe tôi nói đã. Nể tình lần trước cậu đã giúp tôi một lần, tôi có thể bảo anh trai tôi giúp cậu một lần.”
Vương Kha dần lấy lại nụ cười, nhìn tôi cười hì hì nói.
“Anh trai cậu? Anh trai cậu đấu lại được bọn thằng A Chí không?”
Tôi vô cùng hoài nghi, bởi vì gia đình thằng Hà Chí có chút bối cảnh hắc đạo, chắc chắn là không dễ đối phó, tôi cũng không muốn rước thêm rắc rối nữa.
“Cậu không tin tôi? Hay là không tin anh trai tôi?”
Vương Kha có vẻ hơi giận.
“Không có, chủ yếu là thằng Hà Chí kia không dễ chọc vào đâu!”
Tôi có chút lo lắng.
“Tôi đã chủ động đến tìm cậu thì chắc chắn là có nắm chắc mới giúp được cậu chứ!”
Vương Kha tỏ ra vô cùng tự tin.
Không hiểu sao, nhìn dáng vẻ đầy tự tin của Vương Kha, tôi lại vô thức muốn tin tưởng cô ấy.
“Được rồi, vậy anh trai cậu tên là gì? Để hôm nào tôi qua làm quen.”
“Anh trai tôi là Lâm Thắng.”
Vương Kha thản nhiên nói.
“Lâm Thắng? Anh trai cậu là Lâm Thắng? Lâm Thắng học lớp 9 đó hả?”
Tôi vô cùng kinh ngạc.
“Đúng vậy, anh tôi học lớp 9, tôi là em họ của anh ấy.”
Vương Kha vẫn giữ vẻ mặt cười hì hì, trông cực kỳ đáng yêu.
“Trời đất ơi! Đúng là tôi đã giúp đúng người rồi!”
Sau khi xác nhận, tôi vô cùng kích động, trực tiếp lao đến ôm chầm lấy Vương Kha. Hành động này làm cô ấy giật nảy mình, vội vàng né ra.
“Xin lỗi nhé, tôi hơi kích động quá. Thế này thì không cần sợ thằng ranh con Hà Chí nữa rồi, cuối cùng cũng có thể đè đầu cưỡi cổ nó một vố!”
“Ngày mai tôi dẫn cậu đi gặp anh ấy, cậu cứ nói chuyện với anh ấy xem sao. Tôi đã kể cho anh ấy nghe chuyện hôm đó rồi, anh ấy sẽ không làm khó cậu đâu.”
“Được được, cảm ơn cậu nhiều nhé Vương Kha, thật lòng đấy.”
Tôi thầm cảm ơn cô ấy từ tận đáy lòng, ít nhất thì cô ấy cũng có thể giúp tôi trút được cơn giận này.
Lâm Thắng này, tức là anh họ của Vương Kha, chính là đại ca khối cấp 2 trường chúng tôi. Bối cảnh hắc đạo của nhà anh ta rất đáng gờm, nghe nói bố anh ta là lão đại của Đông Thành Khu, tất nhiên cụ thể thế nào tôi cũng không rõ, đều là nghe người khác đồn thổi. Nhưng tôi tin rằng có sự giúp đỡ của anh ta, chắc chắn có thể đè bẹp được thằng nhóc con Hà Chí kia.
Uống xong trà sữa, Vương Kha bảo phải về rồi, tôi liền tiễn cô ấy ra trạm xe buýt, sau đó tự mình bắt xe đi về.
Lúc tôi về đến nhà đã gần bảy giờ tối. Hôm nay chị dâu không có nhà, tôi lại phải ở riêng với chị Dao Dao rồi. Trong lòng tôi vừa có chút mong đợi lại vừa có chút sợ hãi, chủ yếu là vì chị Dao Dao này quá mức cởi mở, tôi thực sự không tài nào đỡ nổi.
Trước đó, sau khi tôi bảo với chị dâu là sau này sẽ về nhà ở, chị dâu đã đánh cho tôi một chiếc chìa khóa riêng để tiện tự mở cửa vào nhà. Tôi còn chưa mở cửa đã nghe thấy tiếng nhạc văng vẳng bên trong, chắc hẳn chị Dao Dao cũng đang livestream rồi.
Tôi mở cửa bước vào thì phát hiện ra một chuyện rất kỳ lạ. Cửa phòng chị Dao Dao không hề đóng. Không nên như vậy chứ, lúc hai người bọn họ livestream chắc chắn sẽ đóng cửa phòng lại, bây giờ cửa không đóng thì một là nghĩ tôi sẽ không về, hai là không phải đang livestream. Bởi vì khi livestream thì việc chuẩn bị phông nền phía sau rất quan trọng, nếu không để lộ ra những thứ không nên thấy thì phiền phức toái lắm, tất nhiên đây cũng là do chị Dao Dao kể cho tôi nghe.
Tôi rón rén đi tới trước cửa phòng chị Dao Dao, vừa mới lại gần đã nghe thấy những tiếng rên rỉ khe khẽ truyền ra. Đây rõ ràng không phải giọng của chị Dao Dao, cái quái gì thế này? Chẳng lẽ trong nhà còn có người phụ nữ khác sao?
Dù biết hành động này rất thiếu tôn trọng người khác, hơn nữa nam nữ thụ thụ bất thân, nhưng tôi vẫn không thể kìm nén nổi sự tò mò trong lòng, chậm rãi bước tới trước cửa phòng.
Nhìn thấy cảnh tượng trước mắt, tôi lại một lần nữa cảm thán, cứ thế này thì sớm muộn gì mình cũng bị suy dinh dưỡng mất thôi. Chị Dao Dao chỉ mặc độc một chiếc áo lót mỏng manh ở thân trên, vô cùng mát mẻ, mà điều khiến người ta kinh ngạc nhất chính là trên màn hình máy tính của chị ấy lại đang phát một bộ phim hành động Nhật Bản, thật sự là làm tôi há hốc mồm!
Tôi đang định lùi ra ngoài, chứ để chị Dao Dao phát hiện ra thì to chuyện. Thế nhưng vừa mới lùi lại một bước, chân tôi đã đá trúng một vỏ chai bia. Tiếng “xoảng” vang lên, chai bia đổ nhào xuống đất. Lúc đó trong lòng tôi thầm chửi rủa, đứa nào rảnh rỗi sinh nông nổi lại đặt cái chai bia ở chỗ này không biết?
“Ai đó!”
Giọng chị Dao Dao vô cùng sắc nhọn, rõ ràng là đã bị dọa cho một vố chết khiếp.