Trên người Lý Uyển Gia là chiếc áo sơ mi mỏng manh, không thể che đi hết những đường cong của cơ thể.
Gương mặt trắng bệch càng tô điểm cho vẻ đẹp yếu đuối của cô.
Sầm phu nhân đã hiểu vì sao con trai mình lại thích cô bé này điên cuồng đến như vậy.
Khi bà nhìn thấy cô trong bộ dáng này, nhớ đến những việc mình đã làm với gia đình cô, cảm giác tội lỗi trong lòng bà liền giống như núi lửa phun trào.
Bà cố nén cảm giác trong lòng xuống, đi tới nói với Sầm Diệc: “Diệc nhi, bác sĩ bảo bây giờ con có thể xuất viện được rồi.”
Trên mặt hắn liền xuất hiện nụ cười: “Thật sao mẹ, vậy bây giờ con muốn về nhà ngay.”
Hắn vui mừng ôm chặt cô gái trong lòng, cúi đầu nói với cô: “Sau khi về nhà, có phải Gia Gia sẽ ở chung phòng với con đúng không?”
Thấy con trai hạnh phúc, Sầm phu nhân cảm giác nhẹ nhõm đi một chút: “Đúng vậy, mẹ đã dặn người mua đồ dùng cho Gia Gia rồi, tất cả đều để trong phòng con.”
Sầm Diệc cười tươi: “Con cảm ơn mẹ.”
Chỉ trong một ngày mà số lần Sầm Diệc cười với bà đã nhiều hơn một tháng trước kia cộng lại.
Sầm phu nhân hạnh phúc, bà cảm thấy chỉ cần con trai mình vui vẻ thì dù hắn muốn gì bà cũng sẽ làm.
Sầm Diệc không để Lý Uyển Gia rời khỏi tầm mắt của mình.
Từ bệnh viện đến khi về tới nhà, hắn đều ở bên cạnh cô.
Có lẽ vì tình yêu đến quá đột ngột cho nên hắn cứ ôm chặt cô không buông.
“Gia Gia đây là phòng của anh, từ bây giờ cũng sẽ là phòng của em.”
Hắn mở cửa nắm tay cô dắt vào trong.
Trước đây căn phòng của hắn chỉ là một màu đen nhưng bây giờ đã khác.
Sầm phu nhân đứng bên ngoài không vào cùng.
Biết từ bây giờ Lý Uyển Gia sẽ đến sống cùng mình, Sầm Diệc đã dặn Sầm phu nhân sửa sang lại phòng.
Là phong cách mà cô thích.
Hắn hào hứng dắt cô đi xem tủ quần áo, trang sức, giày dép mình đã chuẩn bị.
Từ đầu đến cuối, Lý Uyển Gia chỉ nhìn chứ không hề mở miệng nói một lời.
Sầm Diệc quay đầu nhìn cô, sự hào hứng trên mặt dần giảm đi: “Gia Gia không thích sao? Sao em không nói gì?”
Đôi mắt cô đảo một vòng, lông mi rủ xuống không nhìn hắn.
Bàn tay Sầm Diệc đang nắm tay cô dần tăng thêm lực.
Khi Lý Uyển Gia thấy đau mới quay sang nhìn hắn.
Trên mặt hắn không còn chút vui vẻ, trong con ngươi là bóng đêm dày đặc.
“Em không thích sao? Em muốn gì, chỉ cần em nói ra anh sẽ đồng ý tất cả?”
Nghe xong lời nói của hắn, trái tim Lý Uyển Gia lung lay.