Nàng một mình ở trong rừng sau núi lạnh lẽo, dưới ánh trăng chờ đến bình minh nhưng vẫn không thấy hắn đến.
Nàng vừa lo lắng vừa hoang mang, cuối cùng lại nhận được một kết quả như thế này.
Theo tiến độ của bọn họ trước đây, nếu đêm qua hắn đến, hai người sẽ tiến thêm một bước tiếp xúc thân thể một chút.
Sau đó bọn họ nên tu thành chính quả, kết làm đạo lữ.
Bây giờ xem ra mọi thứ đều đã kết thúc.
Hắn căn bản không muốn tu thành chính quả với nàng.
Trong lòng hắn, nàng không quan trọng như nàng tưởng tượng.
Có lẽ chỉ là trùng hợp, hắn nhất thời hứng thú với nàng. Mà khi thiên kim tiểu thư chân chính xuất hiện, nàng lập tức bị vứt bỏ.
Một tháng ngày đêm vất vả vun đắp đổ sông đổ bể, nàng như món đồ chơi bị vứt bỏ sau khi chơi chán, đừng nói một lời giải thích, ngay cả có thể gặp lại Thẩm Nam Âm hay không cũng là vấn đề.
Loại nam nhân này nàng gặp nhiều rồi, cũng đã chuẩn bị tâm lý, nhưng khi nhận ra Thẩm Nam Âm có thể thật sự là loại người như vậy, nàng vẫn hơi thất vọng.
Khuôn mặt đó của hắn thật sự đã lừa nàng.
Trình Tuyết Ý dừng bước, đứng trên bậc thang đá cũ kỹ mọc đầy cỏ dại, đây là nơi ở của đệ tử ngoại môn, khung cảnh tồi tàn do lâu năm không được sửa chữa, khác xa với nơi ở của đệ tử nội môn trên núi.
Hôm nay, dường như cũng có một vực sâu ngăn cách giữa nàng và Thẩm Nam Âm.
Thật đáng giận!
Nàng đột nhiên không muốn quay về nữa, quay đầu bước đi, một đường đến Thái Huyền Cung, mượn trận pháp truyền tống của Thái Huyền Cung và thân phận thấp hèn của mình bước lên Chân Võ Đạo Trường.
Chân Võ Đạo Trường là đạo tràng của Chân Võ đạo quân Thẩm Nam Âm, trước đây nàng chưa từng đến đây.
Nàng và Thẩm Nam Âm trước đây chỉ gặp nhau từ xa khi hắn đến Thái Huyền Cung làm việc, nàng chỉ là một đệ tử nhỏ bé, không có tư cách đến nhận phát nhiệm vụ từ đại sư huynh.
Việc nàng có thể nhìn thấy đại sư huynh vào ban đêm ở khu ngoại môn một tháng trước, bây giờ nghĩ lại như một giấc mộng.
Chân Võ Đạo Trường khắp nơi đều toát lên vẻ thanh tịnh nhưng không hề xa hoa lãng phí, hầu như không có đệ tử qua lại, bởi vì Thẩm Nam Âm vẫn chưa thu nhận đệ tử, ở đạo tràng của mình cũng không cần người hầu hạ.
Trình Tuyết Ý cất kỹ ngọc bài Thái Huyền Cung bên hông, không có thứ này nàng thật sự không thể đến đây.
Đến rồi, lại cảm thấy thà rằng không đến, bởi vì nàng thật sự nhìn thấy cảnh tượng mà Lý Thủ Đạo đã nói - Thẩm Nam Âm và Phó tiên tử đi cùng nhau.
Trong sân Chân Võ Đạo Trường ngoài hai người bọn họ ra thì không còn ai khác.
Phó tiên tử mặc y phục gấm vóc, đầu cài trâm ngọc, chỉ cần nhìn thấy nàng sẽ không ai nghi ngờ thân phận của nàng, nàng xứng đáng với danh hiệu đệ nhất mỹ nhân.
Mà nam nhân bên cạnh nàng, Trình Tuyết Ý càng quen thuộc hơn.
Áo trắng tóc đen, ngọc quan lấp lánh, dáng người Thẩm Nam Âm thẳng tắp, vai rộng eo thon, đôi chân dài. Hắn làm việc gì cũng thong thả, ôn hòa lễ độ đến mức tận cùng. Khí chất như sương khói núi non của hắn ngay cả Phó tiên tử bên cạnh cũng có phần bị lu mờ.
Dáng vẻ kín đáo tao nhã giữa người này và người đã bầu bạn cùng nàng đêm đêm suốt một tháng qua giống hệ nhau.
Hắn là người đầu tiên phát hiện có người xâm nhập, ánh mắt vừa nhìn lại đây, trái tim băng giá của Trình Tuyết Ý liền tan chảy.
Cảm giác hắn mang lại cho nàng ban ngày hoàn toàn khác với ban đêm.
Thẩm Nam Âm nhìn lướt qua ngọc bài đệ tử trên hông nàng, vẫn giữ thái độ lễ phép đúng mực, dùng giọng điệu bình tĩnh trong trẻo nhưng có chút nghi ngờ hỏi: "Đệ tử Chấp Sự đường? Vì sao tự tiện xông vào Chân Võ Đạo Trường?"
Như hai thái cực đối lập, người tình từng quen thuộc giờ đây đang dùng ánh mắt xa lạ để nhìn nàng.
Giọng nói của Thẩm Nam Âm thật dễ nghe.
Âm thanh lưu lại trong lòng người tựa như ngòi bút viết chữ trên đầu tim khiến người ta ngứa ngáy trong lòng, quanh thân thoang thoảng mùi hương trầm.
Những đêm trước đây, hắn luôn dùng giọng nói dễ nghe đó ôn nhu quan tâm nàng.
Nhưng đến ban ngày, hắn như biến thành một người khác, dùng giọng nói dễ nghe đó hỏi nàng là ai.
Câu hỏi hay.
Nàng là ai?
Câu hỏi này hoàn toàn dập tắt ý định quay đầu bỏ đi của Trình Tuyết Ý.
Nàng bước lên vài bước, gió thổi lay động chuông bạc bên hông nàng, nàng ăn mặc giản dị, vật trang trí duy nhất chính là những chiếc chuông bạc này.
Tiếng chuông thanh thúy dễ nghe thu hút sự chú ý của Thẩm Nam Âm, ánh mắt hắn vừa chuyển động, còn chưa nhìn rõ chuông bạc đã nghe thấy người tự tiện xông vào Chân Võ Đạo Trường lên tiếng.