Chết Nhầm Người Rồi!

Chương 14: Sự thật của Hàng Linh thuật

Trước Sau

break

Hắn dựa vào điều này mà nhiều lần thành công, mãi đến khi bị nhốt vào Trấn Yêu Tháp không thể tiếp tục duy trì quan hệ mới bị phát hiện manh mối.

A Thanh nhìn Thẩm Nam Âm vài lần, nàng cũng nghe nói chuyện yêu quái họa bì, biết đại sư huynh bị hiểu lầm, các sư tỷ bị lừa, nhớ lại ngày đó Tuyết Ý được đại sư huynh đưa về, chẳng lẽ cũng có liên quan đến chuyện này?

Nàng nghĩ nghĩ rồi nói: "Đại sư huynh đừng lo lắng, Tuyết Ý bị bệnh cũ, cứ mỗi quý vào mấy ngày này nàng đều sẽ không khỏe, qua mấy ngày nữa là khỏi thôi."

Nàng do dự một chút rồi nói tiếp: "Nếu đại sư huynh có việc muốn dặn dò nàng thì có thể nói với ta, ta sẽ chuyển lời cho nàng."

Thẩm Nam Âm xoay xoay bình thuốc trong tay, nhỏ giọng nói: "Vài câu nói đã làm chậm trễ thời gian của sư muội rồi, sao ta dám làm phiền thêm nữa, sư muội cứ đi làm việc của mình."

Nói xong, hắn xoay người rời đi, A Thanh ngơ ngác nhìn bóng dáng hắn, nghĩ đến chuyện các sư tỷ nội môn bị yêu quái họa bì lừa gạt, nàng hoàn toàn có thể hiểu được.

Nếu đổi lại là nàng, e rằng cũng không thể cưỡng lại được sự quyến rũ của đại sư huynh.

Trên người hắn không hề có chút kiêu ngạo hay cao cao tại thượng, dung mạo tuấn tú như tiên nhân trong tranh bước ra, lúc xoay người, đạo bào màu tuyết trắng lay động tựa như gió thoảng qua tim khiến trái tim nàng đập loạn nhịp.

A Thanh lắc mạnh đầu, tự nhủ đừng nghĩ lung tung.

Một nhân vật như vậy, có thể nói chuyện với nàng vài câu đã là chuyện hiếm thấy, khí tức thanh khiết của hắn là thứ nàng cả đời này cũng không thể nào với tới.

Đây chính là Thuần Linh Căn sao?

Nghe nói đại sư huynh là Đơn Thủy Linh Căn, ba năm Trúc Cơ, mười năm Kết Đan, ba mươi năm Kết Anh, chưa đến trăm tuổi đã bước vào hàng ngũ Đạo Quân, là người đứng đầu trong số các đệ tử hậu bối.

Ngay cả Tĩnh Từ Pháp Tông khi còn trẻ cũng không có tốc độ tu luyện nhanh như vậy.

A Thanh là Tạp Linh Căn, đứng bên cạnh hắn một lúc cũng cảm thấy sảng khoái tinh thần, thật sự không trách được ai cũng muốn tiếp cận hắn, cho dù tạm thời không có danh phận cũng không hoài nghi nhân phẩm của hắn.

Yêu quái họa bì rất biết chọn người.

Cũng không biết đại sư huynh tìm Tuyết Ý có phải là vì chuyện yêu quái họa bì hay không, nếu đúng, Tuyết Ý che giấu cũng thật giỏi, nàng ấy không hề để lộ chút dấu vết nào, cũng không biết có bị thương, trong lòng có khó chịu hay không?

Nhà của các đệ tử ngoại môn ở dưới chân núi, Trình Tuyết Ý mỗi ngày phải đi tuần tra mất một canh giờ, còn Thẩm Nam Âm đến đây chỉ cần một cái niệm.

Vừa đến nơi, hắn liền biết Trình Tuyết Ý đang ở đâu.

Khí tức của nàng quen thuộc như vậy, hắn lập tức cảm nhận được vị trí của nàng.

Thật sự tìm được người rồi, Thẩm Nam Âm lại đột nhiên do dự.

Tránh né người khác rồi đứng ở một góc yên tĩnh, hắn cúi đầu nhìn bình thuốc trong tay, suy nghĩ rất lâu, cuối cùng vẫn lựa chọn bước tiếp.

Vẫn phải giải quyết cho xong mọi chuyện.

Vào thời điểm này năm ngoái, hắn đã đến Phệ Tâm Cốc thi triển Hàng Linh thuật cho Ma tộc trong cốc.

Cái gọi là Hàng Linh, đúng như tên gọi, chính là dùng linh lực bao phủ toàn bộ Phệ Tâm Cốc, nghe thì có vẻ là chuyện tốt, nhưng thực chất là một loại tra tấn.

Hắn không thích làm nhưng sư tôn luôn giao cho hắn. Sau này hắn làm tông chủ cũng không thể trốn tránh trách nhiệm, cho nên dù trong lòng không vui, hắn vẫn luôn đi.

Ma tộc tàn sát khắp nơi, sinh linh lầm than, làm hại vô số người vô tội, dạy mãi không sửa, bị phong ấn giam cầm cũng đáng đời, hắn luôn tự nhủ với mình như vậy.

Mỗi lần đứng bên ngoài Phệ Tâm Cốc dùng linh lực đưa vào trong cốc, hủy diệt tu vi mà bọn họ tích lũy được trong ba tháng, tiếng kêu rên và nguyền rủa luôn văng vẳng bên tai. Dù Thẩm Nam Âm không nói nhưng Tĩnh Từ Pháp Tông cũng biết hắn không thích nghe, khuyên hắn nên che chắn thính giác, như vậy sẽ dễ chịu hơn một chút, nhưng Thẩm Nam Âm không làm như vậy.

Mỗi lần hắn đều tự hành hạ bản thân, chăm chú lắng nghe, cũng không biết là vì sao.

May đợt này hắn không cần phải làm.

Nhưng chuyện trước mắt còn khó giải quyết hơn cả Hàng Linh.

Lúc này đúng là giờ cao điểm, nhà của các đệ tử ngoại môn gần như không có ai, chỉ có phòng của Trình Tuyết Ý là có hơi thở, hơn nữa hơi thở còn rất yếu ớt.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc