Chết Nhầm Người Rồi!

Chương 1: Đàm đạo luận kinh cả đêm

Trước Sau

break

Trời vừa hửng sáng, Thái Huyền Cung đã tấp nập người qua kẻ lại.

Là nơi tiếp nhận nhiệm vụ của Chấp Sự đường, đồng thời quản lý tất cả đệ tử của Càn Thiên Tông nên nơi này ngày nào cũng nhộn nhịp bận rộn như vậy.

A Thanh vừa ngáp vừa bước vào điện, thấy mấy vị sư huynh nội môn đi tới liền vội vàng cung kính lui sang một bên, đợi bọn họ đi qua mới đứng dậy tiếp tục đi vào trong.

Nàng thỉnh thoảng quay đầu lại, ánh mắt nhìn theo mấy vị sư huynh tràn đầy ngưỡng mộ.

Ngưỡng mộ bọn họ có thiên phú xuất chúng, được danh sư chỉ dạy, ngay cả y phục và ngọc bài thân phận cũng không phải đệ tử ngoại môn như bọn họ có thể so sánh.

Nhưng có thể làm việc ở Chấp Sự đường, nàng đã may mắn hơn rất nhiều đệ tử ngoại môn khác rồi.

Người may mắn như nàng còn có một người nữa.

"Tuyết Ý?"

A Thanh xách váy chạy vào, nhìn thấy Trình Tuyết Ý đang lau bàn.

Tuy rằng các tu sĩ có thể dùng pháp thuật để lau dọn phòng ốc sạch sẽ, nhưng đó đều là pháp thuật cao cấp. Tu sĩ nào biết pháp thuật cao cấp lại có nhiều thời gian rảnh rỗi ở trong điện làm những việc vặt vãnh này, cho nên cuối cùng vẫn là các đệ tử cấp thấp dùng phương pháp nguyên thủy để lau dọn.

"Chỉ một buổi sáng mà ngươi đã quét dọn xong hết rồi?"

A Thanh kinh ngạc nhìn xung quanh rồi ngượng ngùng nói: "Xin lỗi, ta dậy muộn không giúp được gì."

Trình Tuyết Ý cất khăn lau, ôn hòa nói: "Ngươi không dậy muộn, là ta đêm qua không ngủ được, rảnh rỗi không có việc gì làm nên đến sớm làm việc thôi."

A Thanh nghe vậy vừa mừng vừa lo.

Mừng là mình có thể lười biếng không cần làm việc, lo là cảm thấy Trình Tuyết Ý có gì đó không ổn.

Tuy ngày thường Tuyết Ý rất tốt tính, ai đưa ra yêu cầu vô lý gì nàng cũng nhẫn nhịn, hòa nhã như tượng đất, nhưng nàng thấy không đành lòng nên ra mặt thay đối phương vài lần, từ đó hai người trở thành bằng hữu tốt luôn cùng nhau làm việc.

Nhưng hôm nay Tuyết Ý nói mấy câu này, nghe thì có vẻ không khác ngày thường nhưng A Thanh lại cảm thấy tâm trạng nàng không tốt.

Vẻ mệt mỏi trên mặt nàng dù thế nào cũng che giấu không được.

"Đêm qua ngươi không ngủ mà còn làm nhiều việc như vậy, bây giờ chắc rất mệt, những việc còn lại ta làm thay ngươi, ngươi mau về nghỉ ngơi đi."

Nghĩ tới nghĩ lui, chắc chắn là do thiếu ngủ dẫn đến tâm trạng không tốt, mau chóng để nàng ấy về ngủ bù mới là việc chính.

Trình Tuyết Ý cũng không từ chối, nói lời cảm tạ với A Thanh rồi đi ra khỏi chính điện.

Mặt trời lên cao, hôm nay trời trong nắng đẹp, đúng là một ngày đẹp trời, nàng nhìn trăng tròn đêm qua cũng đã đoán trước được.

Ánh nắng quá đẹp chiếu vào mắt nàng có chút chói, có lẽ cũng là vì nhìn trăng cả đêm, mắt không được nghỉ ngơi nên mới vậy.

Có nên về ngủ một giấc không? 

Nàng đứng ở cửa suy nghĩ miên man, bỗng nghe thấy các đệ tử nội môn đang bàn tán chuyện mới mẻ.

"Hôm qua các ngươi có nhìn thấy vị Phó tiên tử kia không? Thật sự xinh đẹp như trong truyền thuyết chứ?"

Phó tiên tử.

Thật là một cái tên quen thuộc.

Từ khi nàng nhập môn đến nay luôn nghe người ta nhắc đến cái tên này, tất cả những người nhắc đến đều say mê dung mạo của nàng ta.

"Mọi người đều nói nàng là đệ nhất mỹ nhân thiên hạ, thật muốn được tận mắt chứng kiến xem có đúng như lời đồn không."

"Thôi đi, ngươi cả đời này cũng đừng hòng nhìn thấy chân dung của nàng. Chắc còn chưa đến gần trong phạm vi trăm mét đã bị ca ca của nàng dùng Đồng Tâm kiếm chém chết rồi."

"Ta cũng đâu có ý đồ bất kính với tiên tử Vô Dục Thiên Cung, ta chỉ ngưỡng mộ thôi, sao đến nỗi rút kiếm chém ta? Phó Tiêu Nhiên dù cao ngạo lạnh lùng đến đâu cũng sẽ không vô lý như vậy chứ?"

"Ai mà biết được? Đêm qua ta đứng từ xa nhìn thấy huynh muội bọn họ, vị đệ nhất mỹ nhân cùng ca ca và đại sư huynh ở Tịnh Nhạc Các cả đêm, nói là đàm đạo luận kinh, nhưng Phó tiên tử lại không đi cùng ca ca mà lại ra vào cùng đại sư huynh, cử chỉ thân mật như vậy, nếu ngày mai Tông chủ tuyên bố đính hôn cho bọn họ, ta cũng chẳng có gì ngạc nhiên."

Những người nói chuyện đều là đệ tử nội môn của Càn Thiên Tông, y phục sang trọng quý giá, pháp lực cao cường, đại sư huynh trong miệng bọn họ chỉ có thể là người đó.

Đại sư huynh Thẩm Nam Âm của Càn Thiên Tông, con cưng của trời, thần thái tiên tư, là đối tượng mà người người trong tu chân giới ngưỡng mộ.

Người cao quý như tuyết sơn giống hắn mới xứng với Phó tiên tử, không làm ô uế danh tiếng Thánh nữ Vô Dục Thiên Cung.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc