Văn Ngọc Thư nhíu mày, cậu nằm thẳng trên giường nhìn thanh niên tuấn tú ngạo mạn nhìn mình, đôi mắt màu hổ phách nhẹ không chút sợ hãi mà tràn đầy khó hiểu, tỉnh táo hỏi:
“Thiếu gia, cậu....làʍ t̠ìиɦ với tôi?”
Liễu Trì lười biếng "ừm" một tiếng, họng súng áp vào trong ngực Văn Ngọc Thư chậm rãi lướt qua làn da trắng nõn của cậu, dừng ở bụng dưới, sau đó chọc nhẹ mấy cái.
"Em là người duy nhất đi vào đây, nhưng hôm nay ..." Hắn cười lộ ra hàm răng trắng “Bị một lão già tiến vào!”
“Anh Văn, em rất giận đấy...”
Hắn gọi vệ sĩ là anh Văn như thường lệ, giọng nói thoải mái pha chút làm nũng.
Liễu Trì di chuyển mõm súng sẫm màu đến lỗ cúc mềm mại ướt át của cậu, nơi đó đã được rửa sạch sẽ, sưng tấy co rút, màu sắc dâm mỹ hoàn toàn đối lập với phần da trắng tuyết xung quanh. Đột nhiên hắn dùng lực đẩy mạnh, họng súng lạnh như băng chen vào.
Văn Ngọc Thư căng thẳng tức thì, thở dốc rêи ɾỉ, cổ họng thắt lại: “Thiếu gia ... thiếu gia.”
Đây là một khẩu súng lục đã được lên nòng. Bây giờ nó đã được cắm vào cơ thể cậu. Họng súng cứng có cạnh có góc, kí©ɧ ŧɧí©ɧ phần thịt non mềm vừa mới được cha hắn mài đỏ, sưng Nếu không cẩn thận cướp cò, cậu sẽ bị bắn xuyên qua cơ thể.
"Làm sao vậy? Anh không thích sao?" Liễu Trì giật giật súng lục cắm vào trong lỗ cúc phát ra tiếng nước lóp nhóp. Văn Ngọc Thư nằm úp sấp ở trên giường thở gấp, thân thể cứng ngắc. Hai cánh tay ôm ngực trên ga trải giường. Cậu thậm chí không dám nhúc nhích chân, ngón chân cong lên không chịu được. Liễu Trì có thể cảm nhận được lực cản của thành ruột khi đâm súng vào, đủ để biết lỗ dâm cắn chặt đến mức nào.
Hắn nặng nề đâm vào, lỗ cúc bị cha hắn chơi cho mềm ướt phát ra tiếng "phụt phụt", không biết súng đã bị đẩy vào đâu, thân thể Văn Ngọc Thư kịch liệt run rẩy, kɧoáı ©ảʍ đánh thẳng vào thần kinh căng thẳng, thịt mềm rùng mình kẹp chặt nòng súng khiến cậu vừa sợ hãi vừa sung sướиɠ, thở dốc gọi hắn:
“Thiếu ... thiếu gia, đừng...”
Liễu Trì di chuyển cổ tay một cách tàn nhẫn, khẩu súng lục đen cắm vào lỗ nhỏ sưng tấy ở giữa đôi chân trắng nõn mềm mại, mở ra hậu môn đỏ tươi. Lỗ cúc không chịu nổi sự đối xử thô bạo của súng ngắn, thịt mềm run rẩy, chất lỏng trong suốt chảy ra, bắn tung tóe do nòng súng góc cạnh của khẩu súng lục đen đè ép, làm ướt tấm trải giường dưới mông.
Vừa nghĩ đến việc lúc rửa cho cậu, cái lỗ này phun ra bao nhiêu tϊиɧ ɖϊ©h͙ của cha mình, Liễu Trì ghen tị không chịu được, hắn cầm súng ngắn nhanh chóng quất vào thành ruột của Văn Ngọc Thư, nghiến răng hằn học nói:
“Ông ta đ*t anh sướиɠ không? Hả?! Bụng bị bắn đến to lên, anh định sinh cho em một thằng em đấy à?”
Văn Ngọc Thư rêи ɾỉ thở dốc, nằm dài trên giường, cổ ngửa ra sau, hai chân tách ra không dám nhúc nhích mặc cho bị cắm vào rất đau cũng rất sướиɠ. Ngón chân căng thẳng co quắp, nghe tiếng chơi lỗ càng ngày càng lớn, dây thần kinh căng thẳng cao độ bị kéo đến báo động nguy hiểm, nhưng lỗ hoa mềm mại đang không ngừng cảm nhận kí©ɧ ŧɧí©ɧ cùng kɧoáı ©ảʍ không nhịn được, phát run kẹp lấy súng lục, thần kinh đau đớn tận hưởng kɧoáı ©ảʍ mãnh liệt của súng lục cắm vào, hầu kết nhấp nhô không ngừng.
Đùi và mông của vệ sĩ rất trắng, lỗ thịt ửng đỏ da^ʍ đãиɠ ngậm lấy cây súng lục đen, từng tia nước dâm phun ra, ga giường dưới mông đã ướt đẫm nước, súng lục màu đen cũng ngâm trong dâm dịch, nước nhỏ giọt rơi xuống.
Liễu Trì cụp mắt xuống, đôi mắt đào hoa quan sát kỹ lưỡng từng cử động của Văn Ngọc Thư, nhìn cậu siết chặt cơ thể, hô hấp dồn dập giãy giụa giữa kɧoáı ©ảʍ và lý trí, sắp sụp đổ vì bị đ*t, cầm súng ướt đẫm lục nghiền ép tâm lỗ của của Văn Ngọc Thư, khiến thắt lưng của cậu run lên, vách thịt càng co chặt, thong dong hỏi.