Chào Buổi Sáng

Chương năm

Trước Sau

break

Khi cháo thịt bò tỏa hương thơm ngào ngạt thì Trần Úc đã đi rồi, đôi khuyên tai được anh trả lại, đặt bên cạnh đĩa trái cây, viên ruby và chiếc nĩa vàng lấp lánh dưới ánh đèn trần.

Giang Tình gọi video đến, hỏi Lý Lạc Vận bữa trưa giải quyết thế nào. Lý Lạc Vận không buồn nói dối, nói rằng Trần Úc từng qua đây, mang theo trái cây và nấu cháo, hoàn thành nhiệm vụ mà thầy Lý giao phó.

Lý Tu Văn chen vào màn hình: "Bố đâu có giao nhiệm vụ gì cho cậu ấy."

Lý Lạc Vận bĩu môi, không muốn nói chuyện này với bố mẹ, lấy cớ đau đầu muốn ngủ một lát rồi tắt máy.

Khi tỉnh dậy trời đã tối mịt, tâm trạng rơi xuống đáy vực, may mà nghẹt mũi đã đỡ hơn, đầu cũng không còn nặng nề như trước. Cô gượng dậy rửa mặt chải đầu, nhìn mình trong gương, ốm mà vẫn xinh đẹp thật đấy. Cô lập tức quyết định ra ngoài mua cốc trà sữa, tiện thể lấy bưu kiện.

Chiều nay Trần Úc đi xem xe, sau một vòng ngắm nghía những chiếc xe tầm ba mươi vạn tệ, anh nói với Điền Lôi, người đang giục anh mua xe, rằng không có chiếc nào ưng ý cả.

Anh làm việc nhiều năm nên có khoản tiết kiệm không nhỏ, lão Trần lại đưa thêm tám mươi vạn tệ làm vốn mua xe, Điền Lôi biết rõ gia cảnh của anh nên đã tiến cử chiếc Mercedes-Benz GLE cho anh.

Xe chạy xăng ở Thượng Hải xin biển số rất phiền phức, anh vẫn nghiêng về xe năng lượng mới hơn. Chỉ là ham muốn mua xe không đủ mạnh nên anh cứ xem trước đã, dự định một thời gian nữa mới quyết định.

Rời khỏi đại lý 4S, lão Trần gọi điện đến, nói đã cùng bạn trở về từ Thái Lan, nghỉ ngơi ở Hàng Châu vài ngày rồi sẽ đến Thượng Hải thăm anh. Trần Úc nói ông đến thì được, nhưng đừng đi làm phiền Cốc Khang Nhân, cũng đừng có tặng quà cho Cốc Khang Nhân nữa.

Lão Trần mắng anh đầu óc không thông suốt, dạy anh cách duy trì quan hệ với lãnh đạo. Trần Úc tự mình bươn chải mà lớn lên, xưa nay vốn không nghe những lời sáo rỗng này, ậm ừ qua loa cho xong chuyện rồi cúp máy.

Một bậc trưởng bối quen biết trong bữa tiệc lần trước muốn giới thiệu đối tượng cho Trần Úc, tối nay hẹn ăn cơm ở nhà Cốc Khang Nhân, sắp xếp để anh làm quen với cô gái kia.

Việc này trước đó đã báo qua điện thoại, lúc đó Trần Úc tìm cớ từ chối nhưng không thành, đành cắn răng đồng ý. Đây mới là "việc chính" của anh hôm nay, sáng sớm qua thăm Lý Lạc Vận chỉ là tiện đường mà thôi.

*

Lý Lạc Vận cầm trà sữa dạo quanh trung tâm thương mại gần nhà. Quầy mỹ phẩm tầng một đang có chương trình khuyến mãi, cô chọn hai thỏi son, định làm quà Giáng sinh tặng Giang Tình và Hứa Trúc Oánh, lại mua thêm chai nước hoa làm quà đáp lễ cho Liễu Vi.

Trên đường đi lấy bưu kiện, cô gọi cho Hứa Trúc Oánh, hỏi dạo này thế nào.

Hứa Trúc Oánh lớn lên cùng Lý Lạc Vận trong khu tập thể giáo viên trường trung học Thanh Dương, hơn Lý Lạc Vận hai tuổi, cùng khóa nhưng khác lớp với Trần Úc. Cô ấy còn thảm hơn Lý Lạc Vận, bố mẹ đều là giáo viên, một dạy Lịch sử một dạy Vật lý, từ nhỏ đến lớn cô ấy gần như không có cơ hội để trốn học.

Hiện tại Hứa Trúc Oánh cũng đã làm giáo viên, dạy Toán ở trường Tiểu học Thực nghiệm Thanh Dương.

Bạn trai hiện tại của cô ấy là Ngô Diệu Văn, do Giang Tình giới thiệu, hai người đã đính hôn vào cuối năm ngoái. Mẹ của Ngô Diệu Văn và Giang Tình cùng làm ở khoa Sản, Ngô Diệu Văn làm bác sĩ nội trú tại khoa Chỉnh hình cùng bệnh viện, thực ra cũng có thể coi là bạn thời thơ ấu của Lý Lạc Vận.

Tuy nhiên, đám trẻ ở bệnh viện tạo thành một nhóm riêng, không mấy mặn mà giao lưu với con cái giáo viên, quan hệ giữa Lý Lạc Vận và Ngô Diệu Văn cũng không gọi là thân thiết.

Giống như Lý Tu Văn và Giang Tình, Hứa Trúc Oánh và Ngô Diệu Văn cũng là một cặp đôi giáo viên - bác sĩ. Sống ở cái thành phố nhỏ Thanh Dương đó, cấu hình gia đình như vậy vừa thoải mái vừa tử tế.

Gặp nhau vào Tết năm ngoái, Hứa Trúc Oánh nói với Lý Lạc Vận rằng phiền não lớn nhất của cô bây giờ là muốn mua hàng hiệu hạng trung mà phải lái xe hai tiếng đồng hồ đến trung tâm thương mại thành phố tỉnh, Thanh Dương thiếu rất nhiều thương hiệu, các tiệm trà sữa hot cũng đổ bộ rất chậm.

Lý Lạc Vận và Hứa Trúc Oánh chọn hai cuộc sống khác biệt. Họ chưa bao giờ bàn luận xem lựa chọn của ai tốt hơn, dù khoảng cách xa xôi, liên lạc không mấy thường xuyên, vẫn là những người bạn tốt nhất của nhau.

Đầu dây bên kia, giọng điệu Hứa Trúc Oánh lảng tránh, nói mình bị bệnh. "Em bị cảm à?" Hứa Trúc Oánh tai thính, ngay lập tức nhận ra giọng Lý Lạc Vận không ổn.

Cùng tần số bệnh tật, đúng là sự ăn ý đáng ghét.

"Em bị nhiễm lạnh, sắp khỏi rồi. Chị bị sao thế?" Lý Lạc Vận kéo khẩu trang che kín mặt, bước vào đám đông sang đường.

Hứa Trúc Oánh nằm trên giường, Ngô Diệu Văn vừa tan làm đã bưng trà rót nước hầu hạ cô ấy, lúc này đang yêu cầu cô ấy uống thêm mấy thìa canh.

"Ngô Diệu Văn không cho chị nói."

"Bệnh gì mà không nói được? Anh ấy bị điên à?"

Ngô Diệu Văn biết Lý Lạc Vận thích truy hỏi tận gốc, cầm lấy điện thoại của Hứa Trúc Oánh: "Do không biết mình mang thai nên Oánh Oánh bị sảy thai ngoài ý muốn, chuyện mới vài ngày trước thôi. Em đừng có nói xấu sau lưng anh, tháng Giêng này bọn anh sẽ tổ chức đám cưới, việc chuẩn bị mang thai vốn đã nằm trong kế hoạch."

"Cái gì?" Lý Lạc Vận cảm thấy đây không phải chuyện nhỏ.

Hứa Trúc Oánh kêu "ôi chao" một tiếng, nói Giang Tình và mẹ Ngô Diệu Văn đều là bác sĩ sản khoa, ngay cả hai bác ấy cũng nói tỷ lệ sảy thai hiện nay rất cao, bảo Lý Lạc Vận đừng làm quá lên.

Cô ấy làm chủ nhiệm lớp, hôm đó đưa học sinh lớp một đi dã ngoại mùa thu nên quả thật có hơi mệt. Nhưng mệt mỏi chắc chắn không phải nguyên nhân chính, Ngô Diệu Văn suy ngẫm, việc này cũng liên quan nhiều đến lối sống thiếu điều độ của hai người họ.

Hứa Trúc Oánh tính tình xuề xòa, cảm thấy mình còn trẻ, chịu đựng được, nên không buồn chút nào. Ngô Diệu Văn lại rất đau lòng, sau khi Hứa Trúc Oánh phẫu thuật, anh ấy mơ thấy đó là một cô con gái, sáng hôm đó tỉnh dậy với đôi mắt ướt đẫm.

Lý Lạc Vận nhíu mày: "Nghỉ thai sản bao nhiêu ngày? Có đủ để chị tịnh dưỡng không?"

"Đủ rồi. Chị còn thấy không cần thiết phải ở cữ kiểu này."

"Không cần thiết chị cũng phải nghỉ ngơi cho tử tế vào."

Hứa Trúc Oánh nói biết rồi, bảo Lý Lạc Vận cũng phải chú ý sức khỏe.

Hai người nói thêm vài câu chuyện khác, Hứa Trúc Oánh đột nhiên hỏi: "Đúng rồi, Trần Úc không phải điều đến Thượng Hải rồi sao, hai người gặp nhau chưa?"

Lý Lạc Vận không muốn nhắc đến người này.

Hứa Trúc Oánh tặc lưỡi: "Trong lòng em vẫn chưa buông được nhỉ."

Từ nhỏ đến lớn, Trần Úc luôn đáp ứng mọi yêu cầu của Lý Lạc Vận, mọi người đều mặc định đó là Trần Úc đang báo đáp ân tình của thầy Lý. Cho đến khi Lý Lạc Vận tốt nghiệp đại học, Trần Úc, lúc này đã làm việc được hai năm, đột nhiên bỏ cuộc.

Hiệp sĩ rời bỏ công chúa không phải vì lên chiến trường, mà vì đã chán ngấy sự giày vò của công chúa.

Sau khi trưởng thành, mọi người mỗi người một nơi. Ai đã xảy ra những câu chuyện bí mật với ai, ai đã nhìn thấu nội tâm, ai đã lấy hết can đảm, thông tin không còn đồng bộ nữa.

Đêm đó Hứa Trúc Oánh nghe Lý Lạc Vận khóc lóc mắng Trần Úc trong điện thoại, cô ấy nhớ lại hoàng tử bé của mình, Kiều Lệnh, cô ấy dường như chưa từng rơi nước mắt vì Kiều Lệnh.

……

Ngô Diệu Văn mở to mắt: "Trần Úc? Anh chàng ở nhà tập thể viện kiểm sát đó hả? Lạc Vận trước đây có chuyện với cậu ấy à?"

"Biến đi, bí mật giữa con gái với nhau, con trai như anh đừng có tò mò." Hứa Trúc Oánh đá Ngô Diệu Văn ra khỏi phòng ngủ, tiếp tục nói chuyện riêng với Lý Lạc Vận.

Lý Lạc Vận đã thuyết phục bản thân từ lâu, cô chẳng qua chỉ là mất đi một "người bạn chơi". Chỉ những kẻ sống không tốt mới hay hoài niệm quá khứ. Cô bây giờ rất tốt, cô không hối tiếc.

Cô dặn Hứa Trúc Oánh ăn nhiều đồ bổ khí huyết. Trên đường về nhà, cô cũng đặt mua cho mình một túi trà ngũ hồng. Phải bồi bổ thật tốt mới vượt qua được mùa đông chứ.

*

Vợ của Cốc Khang Nhân là người khéo miệng, có bà ở đó, không khí buổi xem mắt của những người trẻ trở nên sống động hẳn lên.

La Nhất Cẩn là cô gái Chiết Giang, tốt nghiệp thạc sĩ, lớn hơn Trần Úc nửa tuổi. Cô làm kỹ sư cơ khí tại một đơn vị khác trong cùng hệ thống, vị trí ổn định, cấp bậc thấp hơn Trần Úc một cấp.

Cô và Trần Úc đều học đại học ở Bắc Kinh, trường học sát cạnh nhau, điều này khiến họ có chút chủ đề chung.

Nghe Cốc Khang Nhân nói Trần Úc chưa từng yêu ai, La Nhất Cẩn lộ vẻ kinh ngạc. La Nhất Cẩn từng yêu ba người bạn trai, chưa từng gặp kiểu người này.

Trần Úc đã làm việc cùng Cốc Khang Nhân sáu năm, bên cạnh anh có cô gái nào, có mầm mống tình cảm hay không, Cốc Khang Nhân tự nhận biết rõ như lòng bàn tay. Trần Úc không phủ nhận, vì anh thực sự chưa từng chính thức làm bạn trai của ai, vậy thì thuộc loại chưa từng yêu đương.

Đây là một buổi xem mắt kiểu mới, quy trình không quá sáo rỗng, mọi người đều rất thoải mái. Trần Úc sẽ không phát triển thêm với La Nhất Cẩn, còn về việc có thể làm bạn hay không, anh định xem xét thái độ của cô thế nào.

Đêm đã khuya, dưới sự ra hiệu của các bậc trưởng bối, Trần Úc tiễn La Nhất Cẩn xuống lầu. Gió đêm buốt giá, La Nhất Cẩn quấn chặt khăn quàng cổ, bước chân chậm rãi, hỏi Trần Úc rốt cuộc đã yêu lần nào chưa.

"Chưa."

La Nhất Cẩn nhướng mày: "Không giống."

Trần Úc mỉm cười, không muốn giải thích nhiều.

La Nhất Cẩn lại hỏi: "Vậy anh nghĩ sao?"

Đối phương không định quanh co, Trần Úc thấy đó là chuyện tốt, anh nói: "Khả năng tôi ở lại Thượng Hải không cao, vài năm tới sẽ không cân nhắc chuyện kết hôn sinh con."

"Ai thèm kết hôn sinh con với anh." La Nhất Cẩn quay đầu cười, "Ai bảo xem mắt là phải định đoạt ngay từ cái nhìn đầu tiên. Chú Cốc nói không sai, anh đúng là người thật thà."

"Vậy là tôi đã lo xa rồi." Bị trêu chọc cũng không sao, Trần Úc hy vọng cô gái này hiểu ý mình.

Hai người đi đến bên xe của La Nhất Cẩn, cô dừng bước, ngẩng đầu nhìn kỹ khuôn mặt ngay ngắn trước mắt. Anh là người có khí chất rất sạch sẽ, điểm này vô cùng quý giá.

Trần Úc không né tránh ánh nhìn này, hơi nghiêng đầu, hỏi: "Cô còn muốn hỏi gì nữa không?"

"Anh không có hứng thú với tôi à?" La Nhất Cẩn nhướng đuôi mắt, chưa đợi Trần Úc phản ứng, cô lại hỏi: "Vậy làm bạn trước thì sao?"

Trần Úc nhìn đồng hồ trên tay, nói rằng sau này công việc sẽ còn giao tiếp, họ đã tính là nửa đồng nghiệp rồi.

*

Liễu Vi đột ngột mất đi hai khách hàng lớn, trong lòng không yên, tìm ra kẻ cạnh tranh cướp mất đơn hàng của mình, kiện thẳng lên đối tác. Đối phương cũng không phải dạng vừa, thêm thắt đủ điều phơi bày những hành vi mờ ám trên con đường thăng tiến của cô ấy, chủ động khơi mào một cuộc đấu đá nội bộ.

Lý Lạc Vận dù chỉ là một quân cờ nhỏ, nhưng phe phái đã rõ ràng. Hồ sơ khách hàng của Liễu Vi đều qua tay cô, giờ cấp trên đến kiểm tra, cô chịu trách nhiệm phân loại, một mặt thi hành mệnh lệnh của Liễu Vi, một mặt hứng chịu sự đàm tiếu của đồng nghiệp.

Buổi trưa đi ngang qua sân thượng, cô đờ đẫn nằm bò lên lan can kính, tay buông thõng, thè lưỡi, chụp một bức ảnh tự sướng đăng lên trang cá nhân, kèm dòng trạng thái: "Người đẹp này bây giờ muốn đi chết."

Hứa Trúc Oánh bình luận: "Bệnh chưa khỏi à?"

Cô trả lời: "Bệnh khỏi rồi, nhưng người sắp điên rồi."

Kha Vũ giúp Lý Lạc Vận đang bận quay cuồng lấy những bưu kiện bị tồn đọng trong thời gian cô nghỉ bệnh. Lý Lạc Vận bóc túi bưu kiện, bên trong chứa mấy cuốn giáo trình biên dịch và đề thi thử cô đã mua từ trước.

Kha Vũ hỏi cô: "Phó giám đốc Liễu thực sự giới thiệu những đơn hàng chị ấy không làm được cho chỗ khác để ăn hoa hồng à?"

"Cô nghe ở đâu vậy?"

"Lời đồn lan xa rồi, cô đừng có giả ngốc với tôi. Cô nói xem chị ấy đắc tội ai không đắc tội, lại đi đắc tội với kẻ nham hiểm nhất công ty."

"Cô cũng nói kẻ đó nham hiểm, vậy đã biết rõ nhân cách người đó rồi, sao mọi mũi dùi đều chỉ vào một mình chị Vi? Phụ nữ thăng tiến nhanh thì đáng sống trong tâm bão sao?"

"Cô nói không sai, nhưng chị Vi quá không kiềm chế được tính khí rồi."

Lý Lạc Vận chải đầu, đứng dậy nhét một viên kẹo dẻo bổ sắt vào miệng Kha Vũ: "Cô rảnh thì dịch giúp tôi hai phần văn bản này nhé."

"Không phải cô đang ôn thi à, tự dịch đi, coi như là luyện tập."

"Chị gái tốt, cô nhìn chồng tài liệu trên bàn tôi đi, tôi thức đêm đến thâm quầng hết cả mắt rồi. Tôi không thi cử gì đâu, kỳ thi CATTI cấp 3 trước kia đã lấy đi nửa cái mạng của tôi rồi."

"Thế cô mua giáo trình làm gì?"

"Làm màu thôi."

Ngày hôm đó, Lý Lạc Vận vừa từ phòng Pháp chế ra, đồng nghiệp bên ngoài nói bộ phận của họ có chuyện hay để xem, cô lập tức cắm đầu chạy thẳng về khu làm việc của mình.

Khi cô đến nơi, bảo vệ đã có mặt, Liễu Vi bị hắt cà phê đầy người đang bị kéo ra, một cô gái trẻ khoanh tay chửi bới Liễu Vi, nhưng không ai dám lại gần ngăn cản.

Lý Lạc Vận lấy khăn ướt của mình đi giúp Liễu Vi làm sạch. Quay lưng về phía cô gái kia, nghe những lời cô ta nói, cô nhận ra đó là con gái của đối tác Tiền Phi.

Chính là người đàn ông dính tin đồn có tư tình với Liễu Vi.

"Tránh ra cho tôi!" Cô gái không biết bị làm sao, vừa chửi vừa xông lên gạt tay Lý Lạc Vận ra.

Lý Lạc Vận nhìn anh bảo vệ, anh không dám giúp, trái lại còn khuyên cô đưa phó giám đốc Liễu lánh đi trước. Cô đúng là muốn kéo Liễu Vi đi, nhưng Liễu Vi tỏ vẻ không hề sợ hãi, như thể tách cà phê đá trên người chỉ là trận mưa vô tình gặp phải.

"Chửi đủ chưa?" Liễu Vi bước lên một bước, chắn trước mặt Lý Lạc Vận, "Nói tôi là tiểu tam thì phải có chứng cứ, bằng không dù có mất công việc này, tôi cũng sẽ kiện đến mức khiến cô không dám ngẩng đầu lên trước mặt bố mình."

Cô gái bị câu nói này kích thích, lao tới giằng co với Liễu Vi. Trong lúc hỗn loạn, cô ta vớ lấy khung ảnh góc tù trên bàn làm việc của Liễu Vi, dùng sức ném mạnh vài cái về phía đó.

Lý Lạc Vận can ngăn bị trúng một cú vào tai, lại còn bị cô gái kia mắng chửi vài câu. Đồng nghiệp thấy vậy đều xông vào can ngăn, cô và Liễu Vi chật vật bị đưa rời khỏi khu văn phòng.

*

Giang Tình nhìn thấy vết đỏ trên tai Lý Lạc Vận qua video thì xót xa vô cùng, nói cái loại doanh nghiệp tư nhân nát bét này không đáng để ở lại, không bằng về Thanh Dương làm giáo viên tiếng Anh, biết đâu còn được làm đồng nghiệp với Hứa Trúc Oánh.

"Còn chỗ nào bị thương không?" Lý Tu Văn nhíu chặt lông mày, nói: "Điều này chứng tỏ nội bộ công ty các con hỗn loạn không trật tự, ngay cả sự an toàn của nhân viên cũng không đảm bảo nổi."

"Vết thương nhỏ thôi ạ, không bị sẹo trên mặt là được rồi."

Đây là lần đầu tiên Lý Lạc Vận trải qua chuyện như vậy, vẫn còn cảm thấy sợ hãi. Cô không cho rằng độc lập đồng nghĩa với việc không chia sẻ vui buồn với bố mẹ nữa. Những lúc cần an ủi và thấu hiểu, cô sẽ tìm đến hơi ấm từ họ đầu tiên.

Lý Tu Văn nghĩ thế nào cũng thấy công việc này của Lý Lạc Vận không đáng tin, ông để ý thấy doanh nghiệp của Trần Úc đang tuyển dụng bên ngoài, thấy có vị trí biên phiên dịch, liền gọi điện sang tìm hiểu tình hình.

Lý Lạc Vận đã đổi ba công việc rồi, Trần Úc hoàn toàn không cảm thấy cô là người có định hướng ổn định. Độ khó vòng thi viết của đơn vị anh khoảng 60% so với thi công chức, tám phần là cô không đủ kiên nhẫn để chuẩn bị.

"Tại sao Lạc Vận lại đổi việc?" Anh hỏi Lý Tu Văn.

"Công ty nó bây giờ hỗn loạn quá, cách đây ít lâu nó bị con gái lãnh đạo công ty đánh."

"Cô ấy bị thương ạ? Có nghiêm trọng không?"

"Cũng may là không sao. Em rảnh thì tụ tập với nó nhiều hơn, giúp chúng tôi khuyên nó, hoặc là về Thanh Dương, hoặc là đổi sang đơn vị nào chỉnh tề hơn. Nó có bằng giáo viên, bằng CATTI cấp 3 cũng lấy rồi, lựa chọn thực ra rất nhiều."

Lý Lạc Vận từng chê anh là mọt sách, Lý Lạc Vận không thích học hành, sau khi bước vào xã hội thế mà cũng đi theo con đường ôn thi lấy bằng cấp. Trần Úc chìm vào vòng lặp cảm xúc, trong sự mông lung, rất nhiều hình ảnh quá khứ lại đè nặng xuống, phủ lấp đi sự thay đổi của cô.

Anh tự răn mình, dù thế nào cũng không được quay lại quá khứ nữa.

Anh đáp qua loa cho xong chuyện với Lý Tu Văn, định gặp mặt Lý Lạc Vận một lần, rồi lại nói với Lý Tu Văn: "Lãnh đạo của em có giới thiệu một cô gái cho em, em thấy khá là hợp."

"Cái gì?" Lý Tu Văn rõ ràng ngẩn người.

"Đang trong quá trình tiếp xúc, có tin tốt em sẽ báo với thầy."

Lý Tu Văn lập tức hụt hẫng, không còn tâm trí trò chuyện với anh nữa.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc