Sáng sớm, trời mưa như trút nước, đám mây khóc nức nở vì bị bầu trời bỏ rơi, cũng dường như đang khóc thay cho ai đó.
Hàn Nhật Minh chăm chú nhìn bóng lưng của Vương Bạch Tử Y đang cùng một cô gái có nét mặt diễm lệ, cùng nhau bước lên chiếc Maybach màu bạc như toả sáng giữa một màu trời xám xịt.
Khi xe rời đi, cậu liếc mắt xuống chiếc cặp không có bóng dáng của chiếc ô - không phải không mang mà khi trời mưa hắn thường là người che mưa cho cậu.
Nghĩ đến cậu lại giận, rõ ràng là cậu không biết làm Toán mà hắn cứ bắt cậu làm, cậu bĩu môi viết một dòng nhỏ dưới góc vở rằng: " Bạn nhỏ ghét anh, ghét anh, ghét anh! " Điều quan trọng phải nhắc lại ba lần.
Khi hắn nhìn vào lại nổi giận bảo " Không muốn học thì nghỉ! " Lạ lùng, bình thường khi nhìn vào chỉ mỉm cười bất lực xoa đầu cậu rồi sẽ không ép học nữa. Rất không bình thường!!!
Vậy là hắn bỏ đi cùng cô nàng mỉm cười rạng rỡ đứng trước cửa, mặc kệ cậu có nhìn thấy hay không.
Cậu buồn bã thở hắt ra một hơi, định bụng dùng cặp che đầu chạy về. Bỗng có bàn tay đập lên vai cậu, một giọng nói lanh lảnh quen thuộc cất lên:
" Dô! Sao buồn dữ vậy, thất tình à? " Diệp Hạ Châu nửa đùa nửa thật mà hỏi cậu, giọng điệu ngả ngớn không quan tâm sự đời.
" Ừ, cũng coi như là vậy đi."
" Hả, gì? Boy đào hoa cũng có ngày si tình à? " Cô tròn mắt ngạc nhiên, bất ngờ như chứng kiến cảnh khó tin lắm vậy.
" ... " Bạn buồn không biết an ủi mà còn cười đùa, đúng là vô đạo đức. Kiến nghị đổi bạn, đã duyệt, đang xem xét.
Cô cáo thấy cậu buồn thật thì không nói nữa, vắt óc suy nghĩ xem chỗ nào bán thịt nướng để cho Nhật Minh giải sầu.
Như nghĩ ra gì đó, cô đập tay rồi quay sang hỏi cậu: " Đi quán ' Discuss Mess ' không? "
...
Trước mặt hai người là quán ăn quen thuộc hồi mới nhập học, nơi cậu từng rủ Tử Y ra đây ăn, nơi lần đầu Diệp Hạ Châu đau bụng do ăn bánh ngọt với coca lạnh. Tất cả tưởng chừng như chưa từng rời đi, chỉ có lòng người phai dần theo năm tháng.
Cậu vừa ngồi xuống chỗ, cô đã quen thuộc lấy menu gọi hàng loạt các món ăn. Chị Chi suýt chút nữa ném cuốn sổ tay vào mặt cô, cố gắng tự an ủi mình đây là khách quen. Nhưng lần này đâu phải lần đầu? Chúa phù hộ cô. Nghĩ thông, chị Chi thẳng tay quăng sấp giấy vào đầu Diệp Hạ Châu làm cô nàng kêu oai oái.
Nhìn vào khung cảnh ấy, Nhật Minh mới chợt nhận ra có lẽ cậu đã bỏ quên bao điều thân thuộc. Cậu chỉ mải chạy theo chương trình đang dần đè nặng và tình yêu ngay từ đầu đã không có kết quả.
Cậu mỉm cười vẫn như ngày đầu nhặt lấy sấp giấy viết tiếp rồi đưa chị Chi kèm lời xin lỗi, chị mỉm cười với cậu, quay sang lườm cô rồi rời đi.
Diệp Hạ Châu xoa cằm cảm thấy quen thuộc như những ngày đầu, cô sói sát lại cậu rồi khoác vai như ngày đầu cùng câu nói lần đầu gặp nhau: " Này, cậu tên Hàn Nhật Minh đúng không? Giới thiệu chút nhé, tôi là Diệp Hạ Châu. Rất vui được làm quen bạn mới."
" ... " Giọng điệu này thật quen thuộc làm sao, cô đã tái hiện lại xuất sắc biểu cảm thời đó, ánh mắt của Nhật Minh nhìn cô hệt như oscar đã bỏ quên một nhân tài ở đây vậy. Quá ấn tượng, nổi hết da gà.
Diệp Hạ Châu không dỡn nữa mà mở điện thoại ra lướt vài lần rồi đưa cho cậu xem.
" Thấy sao? Em gái hồi trước mày xin được số ấy. Chao ôi, nhìn ẻm tết tóc trông yêu vãi ra. Mấy con gà thì sao hiểu được cái gọi là ' Tình yêu trong sáng'. "
" ... " Bộ không biết ngại hay gì mà tự nhận mình có tình yêu trong sáng? Đúng là hít tí mùi biển mà tự nhận mình là đại dương.
Vì quá quan ngại việc nói thêm với cô vài câu nữa, IQ mình có khi sẽ tự động tụt xuống nên cậu chọn cách im lặng, không tham gia vào cuộc nói chuyện nữa.
Diệp Hạ Châu thấy cậu không thèm nói chuyện với mình nữa, hơn hết là điệu bộ khinh bỉ như muốn tràn ra khỏi khoé mắt, cô cáo cảm thấy mình bị xúc phạm nên cũng không thèm nói nữa.
Đã muốn làm tâm trạng mi tốt hơn mà còn không biết điều, bổn cung không nói nữa. Ta cũng có tự trọng, cũng biết tự ái nha!
Trong bầu không khí cả hai không ai nhường nhau, chị Chi như bao lần xuất hiện kịp lúc để phá đột thoại của mỗi người.
Rút kinh nghiệm của bao lần, Nhật Minh lần này quyết không lơ đãng nữa mà phải tập trung xơi hết đống này trước khi cô nhanh tay cướp hết.
Nhưng người tính không bằng trời tính, tiếng thông báo quen thuộc từ điện thoại rung nhẹ khiến cậu vội vàng lấy ra coi thử vì tưởng đó là Vương Bạch Tử Y. Bật lên nhìn thử thì không phải, chỉ là thông báo từ shopee đang sale.
Nhóc sói phiền lòng thở dài rồi cất điện thoại đi, hình ảnh trước mắt khiến mắt cậu như muốn mù loà. Diệp Hạ Châu như bao lần đã ngồi vắt vẻo xỉa tăm, trên khay chỉ còn trơ chọi mấy xiên chưa kịp vứt vào thùng.
" ... " Rốt cuộc là nó thật sự coi mình là bạn, hay chỉ là đứa đi ăn, đi chơi cùng nhau thôi vậy? Điều này cho đến bây giờ Hàn Nhật Minh vẫn chưa thể giải đáp được.
Cô cũng nhận ra việc mình làm vượt mức con người, nên đành gãi tai tính tiền. Cậu cũng không phải người chi li tính toán, phủi quần đứng dậy rời đi. Ngoài trời vẫn đang mưa tầm tã, tầm mắt của cậu va phải hình ảnh đáng lẽ ra không nên nhìn thấy.
Vương Bạch Tử Y như bị thôi miên mà đứng giữa đường chờ ai đó, sau hắn là chiếc xe tải đang mất khống chế mà lao tới, tài xế đã cố gắng bấm còi mà hắn không biết bị gì mà không nghe thấy.
Không do dự, cậu lao tới khéo hắn ra khỏi tuyến đường ấy. Tưởng chừng mọi việc kết thúc thì có một bàn tay thon thả giơ ra đẩy cậu lại lòng đường. Cô mới tính tiền xong đi ra chứng kiến trọn khoảng khắc đó.
Kít..kítt!!!
Cậu cố gắng giữ vững thăng bằng nhưng đã không kịp, trước mắt là một mảng tối đen, cậu cảm giác có dòng chảy ấm nóng từ trên đầu chảy xuống. Không cần nhìn cũng biết là máu, mắt cậu nặng trĩu, hơi thở cũng đứt quãng đi..
Bỗng nhiên, một bàn tay nhẹ nhàng đỡ lấy đầu cậu, cố gắng lau đi vùng đang chảy máu, giọng nói quen thuộc truyền vào tai cậu nhưng không còn bĩnh tĩnh nữa mà hoảng hốt, còn lẫn cả sự cầu xin, tuyệt vọng trong đó.
" Hàn Nhật Minh..Nhật Minh! Mở mắt nhìn anh một cái, được không em? "
Cậu không đáp lại, chỉ cố gắng nhìn hắn nhẹ nhàng nở nụ cười còn khó coi hơn là khóc. Cũng tốt, chết rồi không còn đau, còn cô đơn và cả thi đại học nữa.
Tiếng xe cảnh sát và cả tiếng cứu thương vang vọng đến tận một vùng trời. Người dân xôn xao, chụp hình, còn có cả tiếng thở dài tiếc thay số phận của cậu trai còn trẻ đã phải ra đi.
Riêng chỉ có hắn vẫn im lặng ôm chặt thi thể cậu vào trong lòng như tan vào xương, vào thịt. Mắt vẫn dán chặt vào nụ cười cậu như muốn khắc ghi nét mặt cậu vào trong lòng, mãi mãi không quên được.
Mưa rơi ngày càng nặng hạt, chắc hẳn những đám mây đã chứng kiến nên trút mưa xuống khóc thay cho người chàng trai tội nghiệp ấy. Dẫu vậy cũng chẳng còn ai cứu được cậu.
Chỉ khi cảnh sát vỗ vai hắn để lấy lời khai, Tử Y mới buông cậu ra. Sát khí ngày thường chẳng ai dám lại gần, thế mà nay khi người ta nhìn vào chỉ thấy xót thương cho bóng lưng cô đơn ấy.
Người dân bu lại quá đông nên camera không thể soi ra là ai đẩy, với lại hung thủ có vẻ chỉ cao khoảng mét rưỡi nên dễ dàng lẩn vào đám đông.
Vương Bạch Tử Y sau khi lấy lời khai vẫn còn thẫn thờ ngồi tại ghế, những khoảng khắc bên cậu từ từ chiếu lại như thước phim dài tưởng chùng như không có điểm dừng nhưng nay lại đọt ngột vụt tắt.
Hắn hối hận rồi, tại sao lại trách mắng cậu chỉ vì một bài Toán nhỏ con ấy, biết là sắp thi đại học nên áp lực phải nhiều hơn, gánh nặng lên vai cũng mệt mỏi hơn. Cậu còn là trẻ mồ côi, hắn mà bỏ rơi cậu còn ai quan tâm đến cậu đây?
Hắn một mình lo hậu sự cho cậu, nhìn chàng trai có nụ cười rực rỡ như loài hoa tươi đang rạng rỡ trước gió Xuân. Giờ đây nụ cười ấy chỉ còn nhìn thấy trên bia mộ lạnh lẽo, hắn ngồi xuống tự vai bên cạnh mộ cậu bắt đầu thì thầm bên cậu.
" Giá như lúc đó anh không cáu giận, không quát mắng em có phải em vẫn còn ở đây nắm tay anh phải không. Anh hối hận rồi, em cứ trách mắng anh đi. Được không? "
Không ai đáp lại hắn cả, chỉ có gió nhẹ thổi qua như muốn mang lời đó đem kể khắp khu rừng để trời đất chứng gián.
Em mắt năm mười tám tuổi, độ tuổi thanh xuân đẹp nhất của một đời người. Chỉ vì để cứu người em thương, nếu được quay lại thời điểm đó em có cứu hắn không? Chắc chắc mãi mãi chỉ có cậu trả lời là có. Không vì chỉ cả, em chỉ nghe theo trái tim mình mách bảo mà thôi.
Diệp Hạ Châu dựa vào gốc cậy đứng nhìn hắn một mình bên cạnh cậu mà chẳng nói gì, chỉ khoanh tay đứng đấy. Nheo mắt nhìn xa xăm như nghĩ gì đó, cuối cùng cô chỉ quay di mà không lên tiếng, không an ủi. Để lại cho hắn khoảng không tự khâu lại trái tim vừa bị xé toạc ra.
Cộc..cộc..
Tiếng bước chân đứng trước cổng nghĩa trang mà không bước vào, chỉ quan sát mọi thứ rồi nhẹ nhàng cười khúc khích như hoàn thành nhiệm vụ gì đó rồi rời đi.
Cô bước ra từ bóng tối khi bóng người đấy khuất dần, khẽ vuốt lại tóc, chỉnh trang lại quần áo rồi khâu chuỗi lại sự việc. Bây giờ khi đã thật sự nhìn thấy mặt hung thủ, cô biết ngày tàn của người sắp đến rồi nên không vội vạch trần.
Bàn tay cần sẵn chiếc điện thoại đã kịp chụp bằng chứng, Hạ Châu cưởi châm biếm: " Ngu ngốc, tao lại đẻ ra loại như mày."