Đào Trĩ cảm thấy kỳ kinh nguyệt này qua rất nhanh, có lẽ là vì dạo này người nàng khỏe hơn. Nàng luôn không cầm được lòng mà nhớ tới bàn tay nóng rực như lửa ấp trên bụng mình hằng đêm, lúc này hình như nó vẫn dán lên nơi đó, vô cùng thoải mái. Nàng đặt tay mình lên tay chàng, tay chàng lớn hơn tay nàng, ngón tay chàng dài và thô hơn ngón tay nàng.
Đó là một đôi bàn tay đẹp đẽ biết bao.
Đào Trĩ vừa thêu thùa may vá vừa ngẩn người, Thải Vi nhìn đôi gò má đỏ ửng của nàng là biết ngay e rằng cô nương nhà mình lại đang nghĩ tới Cô gia đây. Cô nương và Cô gia vợ chồng ân ái, cuộc sống của người hầu kẻ hạ bọn họ cũng được sung sướиɠ. Chắc hẳn phu nhân ở phủ mình cũng vui lắm.
Dù có ngẩn ngơ nhưng kỹ năng của Đào Trĩ cũng không bị ảnh hưởng gì. Nàng rất thạo món thêu thùa may vá. Chưa nói đến dùng kim chỉ, nàng còn tự vẽ được cả hoa văn. Nàng đã học vẽ vời với cha từ nhỏ, nhã nhặn thì biết múa bút vẩy mực, tục tằn thì giỏi dốc tình cảm vào đường tơ kẽ chỉ. Để làm bao quạt cho Cù Tiên, nàng quyết định thêu trúc xanh. Cha mẹ ở nhà từng khen chàng tuấn tú lịch sự, khí khái sáng trong, đẹp đẽ như trúc. Có lẽ người ngoài cũng thường nghĩ về chàng như thế. Thêu trúc xanh ắt hẳn không sai.
Nhưng nàng muốn thêu một cụm hoa lê cho chàng hơn. Nàng còn nhớ như in loài hoa nhạt màu mà mình từ thấy sau cơn mưa trong sân năm ấy. Trải qua mưa gió mà chẳng rụng rơi, trong sáng linh hoạt kỳ ảo, sương đậu chớm rớt lại mang tư thái và nét đẹp ngời ngời, đượm vẻ phong lưu bắt mắt khôn kể. Chẳng phải giống người ân ái không ngưng nghỉ trong nến đỏ màn trướng như chàng hay sao?
Nàng từng thấy chàng như thế, cũng chỉ mình nàng được chiêm ngưỡng dáng vẻ ấy của chàng. Suy nghĩ này, nàng cũng chỉ đành giấu kín trong đáy lòng.
Cù Tiên về phủ nhưng không sai người gọi nàng, mà lặng lẽ đi vào trong phòng, ra hiệu cho Thải Vi yên lặng lui ra ngoài. Chàng đứng ở ngay đằng sau Chi Chi, nhìn cô ngốc đang nghĩ một đằng làm một nẻo —— rõ ràng đang ngẩn ngơ như thế, mà tay vẫn thoăn thoắt thành thạo. Một bụi trúc xanh tươi tốt mọc ra trên mặt tấm lụa.
Chi Chi của chàng giỏi thật đấy.
Nhưng nàng cũng chậm tiêu quá, chàng đứng đây nãy giờ, mà nàng không hề phát hiện ra. Sợ gọi đột ngột nàng lại kinh ngạc quá mà làm tay mình bị thương, Cù Tiên nở nụ cười bất đắc dĩ nhưng rất đỗi yêu chiều, tự rửa mặt thay quần áo trước. Chỉ tới lúc thay xong xiêm áo, dùng được nửa tách trà, nàng dâu nhỏ của chàng mới thắt nút chỉ, hài lòng ngẩng đầu lên, chợt thấy chàng. Trong mắt nàng có kinh ngạc, nhưng cũng có mừng vui, “Phu quân về rồi ạ!”
Chàng thích ngắm nàng vui mừng như thế. Nhưng mặt chàng lại ngập vẻ tủi thân, “Bây giờ Chi Chi mới thấy ta đã về, ta còn sắp uống xong trà rồi đây!” Thấy nàng hơi luống cuống, chàng lại tiếp tục mở miệng, “Vậy phạt Chi muội đi dạo vườn với ta nhé.”
Đào Trĩ đương nhiên không phản đối, ngoan ngoãn nghe theo ngay. Đi vào trong vườn, sắc xanh trước mặt, đôi mắt cũng dịu đi nhiều. Cù Tiên thấy nụ cười vô thức lan tràn trên gương mặt nàng, bèn nắm tay nàng đi tới góc tường phía Nam.
Hoa cỏ trong vườn đã được cắt tỉa lại, trông cũng có nét độc đáo riêng. Dưới góc tường phía Nam là vườn hoa ngọc trâm, nay đương độ xanh um tươi tốt. Bấy giờ mặt trời hoàng hôn đang treo lững lờ, chiềm hôm cận kề. Trong vườn cành lá tốt tươi, hoa thơm ngan ngát, những khóm hoa ngọc trâm đua nhau khoe thắm, hương thơm thoang thoảng vẩn vương bên chóp mũi.
(Hoa ngọc trâm, hay còn gọi là hoa hosta.)
Hai người nắm tay đứng đó, chỉ cảm thấy thanh tịch sảng khoái, yên bình vô biên.
Đào Trĩ lén nhìn người đang kéo tay mình, chàng khoác chiếc áo choàng ở nhà màu trắng xanh, là chiếc áo nàng đã may trước khi được gả tới đây. Có vẻ nó hơi rộng, áo khoác trên người chàng, rung rinh đón gió, lại mang khí chất như thần tiên cưỡi gió. Ống tay áo của chàng trùm lên ống tay áo của nàng, xiêm y nàng mặc cũng là màu trắng xanh. Ống tay áo đôi bên quấn quýt bên nhau, như là cùng một thể. Trùng hợp đến vậy, cũng khiến lòng người ta thầm thấy vui mừng.
Đào Trĩ không ngờ Cù Tiên lại dừng bước đột ngột, nàng lập tức đụng vào người chàng. Cù Tiên đã chuẩn bị từ trước, chàng ôm giai nhân, hãm đà lại, chỉ đợi Đào Trĩ nhào vào lòng mình, “Chi muội chủ động như thế, tự ùa vào lòng ta, Thanh ca ca ta đây lấy làm vinh hạnh lắm.” Không ngoài dự đoán, chàng nhìn thấy một gương mặt phù dung ửng đỏ.
Chàng thương yêu hôn lên vùng giữa mày nàng, “Chi Chi đã tặng ta một món quà lớn như thế, tất nhiên ta cũng phải có qua có lại. Chi Chi đoán thử xem nó là gì nào?”
Đào Trĩ tự đoán là trâm ngọc. Trong trướng đỏ, dưới ngọn đèn lưu li, chàng quả nhiên cài cho nàng một cây trâm bằng ngọc trắng, gần như cùng màu và có chung hoa văn với đôi vòng tay ngọc trước đó. Nàng lấy làm vui sướиɠ lắm.
Nàng để mặc cho chàng cởi áo quần của mình, ngả người lên giường, nhắm mắt tùy theo ý chàng. Nhưng chàng lại không động cựa gì. Nàng mở mắt ra thì lại thấy chàng lấy ra một chiếc hộp làm bằng ngọc. Trên người chàng chỉ còn một chiếc qυầи ɭóŧ, chỗ kia hơi nhô lên. Dưới ánh đèn lưu li, vân da trên vòm ngực chàng phản chiếu vầng sáng dìu dịu, nàng nhìn mà thấy hơi khát.
Giọng chàng mang theo chút hưng phấn, hình như lại còn hơi “ngả ngớn” nữa, nàng không phân biệt nổi. Chàng bảo, chàng còn một món quà nữa mà nàng chưa đoán ra.
Nó là thứ gì vậy? Nàng hơi tò mò, không nhịn nổi mở mắt ra. Nàng chỉ thấy thứ nằm trong hộp là một cây trâm, có vẻ là ngọc, còn tỏa ra mùi thuốc nhàn nhạt.
“Chi Chi đoán xem đây là gì nào?” Chàng hướng dẫn từng bước.
Nàng cảm thấy nó là một cây trâm, rồi lại không chắc lắm, nên ngập ngừng lắc đầu.
“Đoán thử xem, đoán một lần xem sao!”
Nàng bèn nói là trâm.
Nhưng hình như nàng lại lọt vào bẫy của chàng. Chàng cười ra chiều giảo hoạt lắm, “Chi Chi hơi ngốc nhỉ. Thôi, để người chồng này làm mẫu cách sử dụng của nó cho Chi Chi vậy.”
Hóa ra nó lại không phải là trâm ư? Nàng thấy thứ chàng đang cầm thực sự rất giống trâm cài mà. Thân trâm có cùng một độ dày từ trên xuống dưới, nhưng đầu trâm lại được khắc hình như nụ hoa sắp nở, hơi phình lên. Nàng càng nhìn càng cảm thấy nó giống trâm. Nếu không phải trâm, thì còn là gì nữa?
Đào Trĩ vốn định chuyên tâm ngắm nó thêm lát nữa, nào ngờ Cù Tiên lại ngậm lấy môi nàng, một cuộc giao hòa môi lưỡi tái diễn, khiến đầu óc nàng đê mê hẳn. Mãi đến khi thân dưới chợt lạnh, có thứ gì được đưa vào cơ thể, nàng mới mở choàng mắt ra nhìn. Nàng chạm phải cặp mắt đang mỉm cười của người phía trên —— Cây, cây trâm kia! Lại, lại thế nữa rồi... Chàng quả nhiên không phải người tốt.
Chóp mũi Đào Trĩ cay xè, nước mắt trào ra, không kìm được dòng lệ.
Cù Tiên không ngờ nàng lại phản ứng dữ dội như thế, chàng cũng hơi hoảng, “Chi Chi đừng khóc, đừng khóc, nàng khóc gì vậy?”
Nàng nói không nên lời, chỉ mặc cho dòng lệ lăn xuống. Chàng dịu dàng lau nước mắt cho nàng, “Lỗi là tại ta chưa nói rõ ràng. Chi Chi chớ trách ta tuỳ tiện, món đó là thứ tốt, dùng để bôi thuốc đấy. Không tin, nàng nhìn thử mà xem.”
Khi món đồ nọ được rút ra khỏi cơ thể, Đào Trĩ lại run rẩy. Nghe Cù Tiên nói thế, nàng không tin, nhưng lại không nhịn nổi nhìn xuống xem rốt cuộc nó là thứ hư đốn gì. Nàng thấy đầu trâm hình nụ hoa vốn cứng rắn kia kéo theo chỉ bạc, hóa ra bên trong được chạm rỗng, trong suốt trơn nhẵn vô cùng tinh xảo.
Chất giọng khiến nàng không biết nên bực tức hay nên xấu hổ vọng lại bên tai, “Phần đầu của cái chày thuốc này có bôi thuốc mỡ, dễ đưa vào cơ thể, lại vào rất sâu. Chi Chi nhìn mà xem, phần nhụy hoa lại rỗng rồi này, chứng tỏ đã dùng hết thuốc rồi đấy. Sợi chỉ bạc này cũng là bằng chứng đây…”
Nàng không nghe rõ những câu khác của chàng, chỉ thấy lưỡi chàng nhếch lên, liếʍ sợi tơ da^ʍ đãиɠ đẹp đẽ trên nụ hoa nọ. Đầu nàng nổ “ầm”, thân dưới nóng rực lên, chỗ mắc cỡ kia chẳng rõ đang trào ra nước thuốc hay là thứ gì khác. Nàng không khỏi cuộn ngón chân lại. Chỗ ấy hơi ngứa, nàng lại còn muốn nhét cái chày thuốc kia vào lại, khuấy một lượt, đảo một lần.
Đào Trĩ ngượng ngùng kẹp chân lại, muốn rụt người về. Nhưng làm sao Cù Tiên chịu theo ý nàng được?
Chàng cởi quần, bao lấy nàng bằng mình trần, không ngừng thủ thỉ dò hỏi bên tai nàng, dịu dàng, mà dường như lại hơi gấp gáp, “Nàng muốn gì? Nàng muốn gì nào?”
Giọng nàng có kèm tiếng nức nở, “Chày, chày thuốc, ngứa, ngứa…”
Chàng vờ vịt thở dài, “Ta luôn thỏa mãn ý nàng mà.”
Một cây “Chày thuốc” nóng bỏng được nhét vào tay Đào Trĩ, “Chi Chi ủ ấm nó bằng tay trước đã, chớ để lạnh người. Ta sẽ dùng thứ nhỏ hơn để giảm bớt cơn ngứa cho nàng.”
Ngón tay thon dài mà nàng từng khen ngợi đưa thẳng vào đào nguyên