[CAO H] Hẹn Em Một Đời Yêu Em

Chương 73

Trước Sau

break

Tháng 2 năm sau. 

 

Tân cử nhân của trường đại học Riverstone College, Chu Thượng Ngọc xinh đẹp và rạng rỡ trong trang phục áo choàng tân cử nhân của trường. Kết thúc 4 năm 8 tháng theo học tại trường. 

 

Hôm đó, cô được chọn là người đại diện cho toàn sinh viên trong trường, phát biểu trước hội trường. Bên dưới, có gia đình của cô, có anh và có cả bố mẹ của anh đến để tham dự. 

 

Đối với cô, hôm nay chính là ngày mà cô đã mong đợi hằng ngày hằng đêm, suốt 4 năm học tập… hoàn toàn không lãng phí chút nào. 

 

MC đứng trên bục sân khấu, cầm mic dẫn chương trình, giới thiệu: “Thưa quý vị đại biểu, quý thầy cô, các bậc phụ huynh cùng toàn thể tân cử nhân! Hôm nay, chúng ta có mặt tại đây để kỷ niệm một cột mốc đáng nhớ trong cuộc đời của các bạn trẻ – ngày lễ tốt nghiệp. Và để đại diện cho toàn bộ sinh viên của Riverstone College, tôi xin trân trọng giới thiệu cô Chu Thượng Ngọc – một tân cử nhân xuất sắc, người không chỉ đạt thành tích học tập nổi bật mà còn là một hình mẫu truyền cảm hứng đột phá trong suốt thời gian theo học tại trường. Xin quý vị hãy dành một tràng pháo tay chào đón cô ấy!”

 

Chu Thượng Ngọc hít một hơi thật sâu, cảm nhận hơi thở tự tin của chính mình. Cô đứng dậy từ hàng ghế đầu tiên, bộ áo choàng tốt nghiệp đen tuyền, nhẹ lay động theo bước chân. Tấm tua rua vàng bóng trên chiếc mũ  tốt nghiệp đồng thời đưa ra, phản chiếu ánh sáng từ đèn sân khấu.

 

Cả hội trường theo dõi từng bước đi của cô. Dáng đi cô thẳng tắp, bước chân đều đặn và vững chắc, toát lên vẻ thanh lịch pha trộn sự tự tin mà hàng nghìn người ao ước.

 

Thượng Ngọc đứng trên bục sân khấu, ánh đèn sáng duy nhất chiếu rọi vào cô. Cô như được tô điểm hơn mà tự tin tỏa sáng theo cách riêng của mình. Cô lịch sự cúi đầu chào các vị đại biểu, quý phụ huynh, cùng toàn thể sinh viên bên dưới. Chậm rãi cầm mic nói mà không cần phải soạn thảo văn bản trước. 

 

“Thưa quý thầy cô, quý vị phụ huynh, cùng toàn thể các bạn tân cử nhân. Hôm nay, tôi Chu Thượng Ngọc rất vinh hạnh khi được đứng ở trên đây, và được đại diện tiếng nói cho các bạn tân cử nhân bên dưới. Có lẽ chúng ta đã vất vả rồi nhỉ? Thời gian 4 năm 8 tháng, không ngắn cũng không dài… nhưng vẫn đủ cho ta kiến thức, kinh nghiệm sống và cả những kỷ niệm đáng nhớ nữa. Sau ngày hôm nay, bất kể ai trong chúng ta cũng sẽ có định hướng riêng, một tương lai riêng, một cuộc đời riêng cho chính bản thân mình. Vậy cho nên, tôi mong rằng… dù ngày mai bạn là ai, bạn làm nghề gì, bạn ở vị trí nào. Thì tôi mong, mọi đường lối các bạn đi… điều dẫn đường tới đỉnh vinh quang.” 

 

Lời cô vừa nói xong, bên dưới khán phòng… ồ ạt sinh viên vỗ tay tán dương khen thưởng, tiếng hú hét bên dưới chính là minh chứng rõ nhất cho sự tự tin tỏa sáng ngày hôm nay của Chu Thượng Ngọc. 

 

Khoảnh khắc ấy, Ngô Thượng Quang nhìn cô ngẩn người, trong tròng mắt hoàn toàn tràn ngập niềm tự hào về cô. 

 

Khi pháo hoa được bắn ra từ hai bên sân khấu, pháo hoa giấy bay ngập trong khán phòng, tạo ra một khung cảnh tuyệt vời. Cô cầm mic, mỉm cười ngọt ngào, nói lời cuối: “Chúc tất cả các bạn tân cử nhân có mặt tại khán phòng hôm nay. Mỗi bước chân, đều dẫn đỉnh vinh quang. Mỗi cái chạm tay, đều chạm đến thăng tiến thành công. Một lần nữa, Chu Thượng Ngọc… tân cử nhân trường Riverstone College, xin chân thành cảm ơn.” 

 

 

Sau buổi lễ tốt nghiệp. Cô cùng với hai bên gia đình chụp hình cùng nhau, bạn bè của cô cũng đến chung vui chúc mừng, và gửi rất nhiều bó hoa xinh đẹp đến… nhằm chúc mừng cô đã tốt nghiệp. 

 

Trong lúc cô đứng trò chuyện với bạn bè, từ phía xa đi đến… là Phương Thừa Vũ. Cậu tặng cho cô một bó hoa cẩm tú màu hồng, nhỏ giọng nói: “Chúc mừng em đã tốt nghiệp… hôm nay, em thật sự rất xinh đẹp đấy.” 

 

Cô khẽ cười, cúi đầu cảm ơn cậu. Không có chút xa lánh nào, vội quay đầu nói với Thượng Quang: “Anh ơi, chụp giúp em một tấm hình với.” 

 

Anh cũng niềm nở chụp hình cho cô và cậu. Khi chụp hình, Phương Thừa Vũ không hề tập trung vào camera, ánh mắt luôn nhìn về phía của cô. Thượng Quang biết rõ… cậu vẫn thích cô, chỉ có điều… cậu không có được trái tim của cô. 

 

Sau khi chụp hình xong, cô đưa cho cậu một tấm thiệp màu đỏ, đó là thiệp cưới, cô nhón gót chân, nhỏ giọng nói: “Tuần sau… đến dự đám cưới của em được không?”

 

Thừa Vũ đón nhận thiệp cưới từ cô, nhìn ngày giờ trên đó… chỉ khẽ cười một cái thản nhiên, điềm tĩnh từ chối: “Chắc có lẽ là không được rồi… Đầu tuần sau, anh đã bay sang Canada để làm việc bên đấy rồi. Anh gửi lời chúc cho em ở đây nhé.” 

 

Cô lắc đầu, dịu dàng nói: “Không sao, anh qua đấy cẩn thận… nhớ chăm sóc tốt cho bản thân. Tìm kiếm một cô gái hợp với anh, để yêu đương hẹn hò đi.”

 

“Ha, cảm ơn em. Chúc em, ngày vui diễn ra suôn sẻ và hạnh phúc. Tiếc thật, không thể nhìn thấy em mặc váy cưới trông như nào.” 

 

“Rồi sẽ có một ngày, anh nhìn thấy người anh yêu mặc váy cưới mà. Chào nhé, nếu được thì… hẹn gặp lại vào một ngày không xa.” 

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc