Sáng sớm hôm sau.
Chu Thượng Ngọc vẫn như mọi người, quỹ đạo của cuộc sống quay trở về như cũ, cô vẫn đến trường, vẫn học tập, vui chơi cùng với bạn bè. Cùng với thầy Lý và đội dự án phát triển làm tiếp phần còn lại.
Thượng Quang, anh vẫn ở nhà và làm công việc của mình, mọi thứ dường như rất yên bình. Cứ ngỡ như những ngày xui rủi vừa qua chỉ là một vài thủ thách nhỏ mà ông trời ban tặng cho hai người, cứ thế cho qua thôi.
…
Vào giờ trưa.
Thượng Ngọc cùng với mọi người trong đội ngồi ăn ở căn tin trường, hôm nay có món mì xào thịt bò, là món cô thích nên Thượng Ngọc lấy rất nhiều. Cô vui vẻ chụp lại hình ảnh và gửi cho anh xem, kèm dòng tin nhắn: “Chồng ăn trưa chưa? Trong tủ lạnh vẫn còn đồ ăn, anh đừng ăn bên ngoài… không tốt đâu.”
Anh đọc dòng tin nhắn cô gửi đến, bất giác tự cười hạnh phúc, vui vẻ nhắn lại: “Anh biết rồi, anh sẽ ăn đồ vợ nấu mà… em ăn nhiều vào đấy, đừng để bản thân ốm nữa. Chiều em đi học về, anh dẫn ra ngoài đi dạo nhé.”
…
Cô cùng bạn bè trò chuyện với nhau, thì điện thoại reo lên, cô nhìn thoáng qua… thấy đó là số lạ, có ý định không nghe máy, nhưng không hiểu sao ngón tay không tự chủ được mà trượt vào nút nghe.
[Cuộc Gọi Đến]
- Alo.
- Xin chào, cô là Chu Thượng Ngọc đúng chứ?
Đầu dây bên kia là giọng một người đàn ông, cô nghe thông qua điện thoại… đoán mò cũng cỡ độ tuổi trung niên, cô lịch sự đáp.
- Dạ vâng ạ. Chú là ai vậy ạ?
- Gặp nhau một chút được chứ? Ta đợi cháu ở bên trường của cháu.
- Ngay bây giờ ạ?
- Đúng vậy.
- Dạ vâng, cháu sẽ xuống liền.
Thượng Ngọc ngơ ngác, cô không biết đó là ai, nhưng người đó lại biết cả họ lẫn tên của cô. Cô mang theo sự hoài nghi, nhờ Mộc Chu Tâm: “Ê Mộc Chu Tâm, tao xuống dưới một chút… nếu mà mày thấy tao đi lâu quá thì nhớ gọi vào số của tao nhá. Tao trả lời thì không sao, còn nếu không gọi được thì nhớ gọi người đi tìm nha.”
Mộc Chu Tâm vì chuyện lần trước ở trên núi, có chút lo lắng hỏi: “Mày ổn chứ? Đi một mình thật sao? Người gọi đến là ai vậy? Là người ở trên núi sao?”
Cô lắc đầu, thản nhiên đáp: “Không, chắc là một chú nào đó… không phải tên đó. Đừng lo quá, tao đi rồi sẽ quay lại.”
…
Thượng Ngọc đi xuống bên dưới, cô gặp người đàn ông lạ đó ở quán cà phê phía sau trường. Thoạt nhìn, người đàn ông ở độ tuổi trung niên, nhưng người lại đóng một bộ vest lịch lãm và phong độ, tóc tai được vuốt kỹ và vào nếp. Nhìn ông, toát ra một vẻ khí chất doanh nhân thành đạt, cô nhìn từng đường nét trên gương mặt của ông, nhìn thấy rất quen, cảm giác như đã thấy ở đâu đó rồi.
“Cháu chào chú… chú là ai vậy ạ? Sao chú biết cháu?” - Cô cúi đầu chào ông, tò mò hỏi.
“Ha, chú là bố của Thượng Quang, Ngô Thành Tâm… chào cháu.” - Ông cười, dịu dàng nói với cô.
“A… chú là bố của anh Quang sao? Cháu chào chú, rất vinh hạnh được gặp chú ạ.”
Ông nhìn cô, ấn tượng đầu tiên… thấy cô mang một vẻ ngoài không quá bắt mắt, nhưng lại toát lên năng lượng tích cực rất nhiều. Khi cô cười, cũng khiến đôi phương bất giác cười theo. Quả thực, lời anh nói ngày hôm đó không sai. Khi ông nhìn cô, Chu Thượng Ngọc không khác gì bà Lưu Nguyệt năm xưa ông thừng theo đuổi. Dáng vẻ đó… đã lâu rồi ông không còn thấy nữa, hôm nay khi gặp cô… một lần nữa, như được hồi tưởng lại năm tháng thanh xuân, nhớ về thời yêu bà Lưu Nguyệt mặn nồng.
“Cháu là Chu Thượng Ngọc nhỉ?”
“Dạ vâng, có chuyện gì mà chú đến tìm cháu ạ?”
“À… cũng không có gì quan trọng cả. Chỉ là… chú muốn đích thân cảm ơn cháu, về món quà mà cháu nhờ thằng nghịch tử đưa cho chú.”
“Dạ vâng… cháu nghe anh ấy kể về bình hoa của chú bị làm bể, cháu không biết có đúng ý chú không. Nhưng cháu vẫn muốn tặng ạ… mong là chú sẽ thích.”
“Ta thích, rất thích món quà đó. Nó rất giống với bình hoa mà năm xưa bị bể của ta. Ta có chuyện muốn hỏi cháu…”
“Dạ?”
“Cháu yêu Thượng Quang lắm à?”
Cô ngay thẳng gật đầu, không giấu diếm bất kỳ điều gì trước mặt của ông.
“Dạ đúng rồi.”
Ông nhìn ra được tâm ý sâu trong lòng của cô, biết rõ cô rất thích anh, cũng biết rõ anh rất thích cô. Hoàn toàn không có ý định can ngăn chuyện tình cảm này. Ông cho rằng, anh cũng lớn rồi… có quyền lựa chọn người sống quãng đời còn lại cùng mình. Ông nhẹ nhàng căn dặn cô: “Cháu còn trẻ, hãy yêu một cách nhiệt huyết và mãnh liệt vào nhé. Đừng để sau này hối tiếc điều gì cả, nếu đã là của mình, thì hãy giành lại cho bằng được, đừng để vụt mất rồi hối hận.
Thượng Ngọc biết lời ông nói là có ý gì, cô khẽ mỉm cười ngọt ngào, dịu dàng gật đầu, lịch sự nói: “Cháu cảm ơn chú, cháu hiểu lời chú rồi ạ.”
“Nhìn cháu, làm ta nhớ đến năm xưa… chuyện cách đây nhiều năm về trước. Khi ở độ tuổi như cháu và Thượng Quang, ta cũng từng chống đối gia đình và yêu cuồng nhiệt như vậy. Có thời gian,... hãy bảo thằng Quang đưa cháu về nhà, gặp mẹ nó nhé. Ta nghĩ, bà ấy sẽ có cái nhìn khác về cháu. Ta tin là như vậy, vì cháu trước mặt ta… làm ta nhớ về mẹ của Thượng Quang lúc trước rất nhiều.”
Cô mỉm cười với ông, nụ cười tỏa nắng mang đến năng lượng tích cực, gật đầu đồng ý với ông, cô nói: “Cháu hiểu ý cháu ạ, cháu biết cô không thích cháu… nhưng cháu tin rằng, khi cô gặp cháu, cô sẽ thay đổi suy nghĩ.”
“Ha ha, giống thật, ngay cả cách nói cũng giống như mẹ của Thượng Quang năm đó. Chu Thượng Ngọc, cái tên cũng rất đẹp, ta tin rằng… tương lai của cháu sẽ rất sáng và rực rỡ.”
“Cháu cảm ơn ạ.”
…
Cô quay trở về phòng làm việc, vui vẻ ngân nga vài câu hát. Hôm nay tâm trạng của cô rất tốt và vui. Lần đầu cô gặp bố của anh, không son phấn, không váy áo xa hoa đắt tiền. Nhưng vẫn để lại ấn tượng trong mắt của bố anh, nên cô rất vui.
Trở về phòng, cô biết chắc rằng… hiện giờ phe của cô có ông Ngô Thành Tâm, còn phe của Mộ Ân Uyển có bà Lưu Nguyệt. Dù như thế nào, cũng sẽ chỉ có một người thắng. Bố của anh có thể không khó, nhưng mẹ của anh chắc chắn là ải khó qua.