[CAO H] Hẹn Em Một Đời Yêu Em

Chương 43

Trước Sau

break

Sáng hôm sau. Vì là ở khách sạn nằm ngoài vùng ngoại ô. 

 

Từ vị trí phòng mà đêm qua cô chọn, ánh nắng tinh sương vào ngày mới rất dịu nhẹ và mát. Ngoài ra còn có tiếng chim hót, tiếng nước suối chảy. Mọi thứ rất nhẹ nhàng và tạo nên khung cảnh bình yên giản dị. 

 

Trên chiếc giường rộng lớn, Thượng Quang dùng cả cơ thể to lớn bao phủ quanh người cô, Thượng Ngọc thì lại nhỏ bé rụt cả người vào trong lòng của anh. Cô có một sở thích rất đáng yêu khi ngủ, đó chính là nằm cong người lại, vùi mình vào trong chăn, che khuất đầu. 

 

Cảm giác rất ấm và cũng sẽ ngủ ngon hơn. Anh thức dậy từ sớm, chống tay nằm nghiêng người ngắm nhìn Chu Thượng Ngọc. 

 

Mơ hồ nhớ lại những chuyện đêm qua, trong lòng tự cảm thấy xấu hổ đối với cô. Biết rõ cô đang tới kì kinh nguyệt, mà vẫn bắt cô phục vụ nhu cầu của mình. Nhớ lại những chuyện đêm qua, anh cũng khá tò mò về loại rượu mà ba của cô cho anh uống. 

 

Mùi vị khá là lại, khác rất nhiều so với rượu sâm banh. Trong đầu của Ngô Thượng Quang liền nảy ra suy nghĩ: “Rượu của chú ấy hay thật, có thể khiến mình không tự chủ được mà cao hứng muốn làʍ t̠ìиɦ. Nếu như mà để Thượng Ngọc uống thì như nào nhỉ? Tò mò thật, chắc sẽ quyến rũ và đáng yêu lắm.” 

 

Anh tự nghĩ rồi tự cười thầm trong lòng, Thượng Ngọc cũng khẽ giật người mà thức dậy, cô chậm rãi mở mí mắt nặng trĩu lên. Cô ngẩng đầu nhìn anh, khóe môi hơi cong lại, còn vương lại một chút tϊиɧ ɖϊ©h͙ đêm qua dính trên mép môi, Thượng Ngọc nũng nịu vươn tay nói: “Ưm… chồng ơi…” 

 

“Hửm? Anh đây, sao thế mèo con nhỏ.” - Anh dịu dàng trả lời cô. 

 

Thượng Ngọc kéo cao chăn lên che khuất đầu, cô mếu môi, khẽ trách anh chuyện đêm qua: “Đêm qua, anh hư quá à… anh có biết là em đã phải vất vả lắm không hả? Miệng của em mỏi lắm đó, còn phải nuốt cả tϊиɧ ɖϊ©h͙ của anh nữa.” 

 

Thượng Quang biết là bản thân sai, nên anh cũng phản bác lại gì. Rõ là đêm qua anh hành cô, là anh không đúng với cô trước. Nhưng cũng không thể nào trách anh hoàn toàn được, có trách cũng phải trách rượu của ông Chu Kiến Thành quá mạnh, khiến người ta không tự chủ được. 

 

Anh nũng nịu nhận lỗi với cô, tò mò hỏi: “Vợ… đêm qua, rượu của ba em là rượu gì vậy? Không hiểu sao, mới đầu anh còn thấy uống rất bình thường. Nhưng khoảng vài phút sau, khắp người đều rất nóng, rất khó chịu. Đặc biệt, em chạm vào người của anh, càng khiến anh ham muốn hơn.” 

 

“Thật ra đó không phải là rượu gì ghê gớm cả. Nó chỉ là rượu ngâm bình thường thôi. Chỉ là… nếu uống không quen thì sẽ bị như vậy đấy. Em nhớ, có một lần em uống nhầm rượu của ba, kết quả cũng là bị giống như anh đấy.” - Cô khẽ cười, kể lại chuyện lúc trước cho anh nghe. 

 

Thượng Quang cau mày, anh tò mò hỏi: “Rồi sao nữa? Ai giúp em thỏa mãn? Em uống nhầm khi nào? Có bị bố mắng không?” - Anh gấp gáp hỏi hàng vạn câu hỏi. 

 

“Lúc đó hả, em uống nhầm… may là vẫn chưa nuốt, vội chạy đi phun ra. Nhưng vẫn là còn dư vị trong khoang miệng, tuy không đến nổi nào nhưng cũng khá chật vật đấy. Lúc đó em được mẹ cho uống trà gừng nóng, uống xong mẹ lau người cho em khoảng chừng 15 phút là hết à. Em đâu giống như anh, em có nhả ra… còn anh là uống cả một ly luôn mà.” - Cô chu môi kể lại cho anh nghe, tỉ mỉ phân tích hai trường hợp khác nhau.

 

“May thật, tưởng em bị người khác vật ra, chắc anh điên mất.” - Anh mừng thầm trong lòng. 

 

“Không có chuyện đó đâu. Nhưng mà nếu bây giờ em uống lại… chắc là sẽ ham muốn giống anh đó. Em không biết nữa, chỉ là lúc đó em còn nhỏ, vẫn ở với ba mẹ được bao bọc, nên không lo gì mấy. Giờ ra riêng, còn ở với anh nữa, nếu thật sự uống nhầm… chắc là đè anh xuống cưỡng hiếp anh đấy.” - Cô cười lớn. 

 

Anh trêu chọc cô: “Ha, vậy thì bây giờ anh cũng rất muốn nhìn thấy em uống loại rượu đó. Lúc nãy, khi em vẫn còn ngủ… anh cũng từng có suy nghĩ đấy, không biết… nếu vợ uống vào thì sẽ thế nào nhỉ? Chắc là sẽ quyến rũ và đáng yêu lắm. Muốn nhìn thấy em lúc đó quá.” - Anh cố tưởng tượng khung cảnh đó trong đầu. 

 

Thượng Ngọc quơ tay, xóa tan suy nghĩ đó đi, cô lườm anh, trách anh: “Hừ, em lúc nào cũng chiều anh… anh thì chả chiều gì em cả. Em thấy anh về hay không, vẫn là em luôn chịu thiệt thòi.” 

 

“Anh xin lỗi, lại để em chiều theo nhu cầu của anh rồi. Hôm nay, tranh thủ có ngày rảnh cùng nhau… em muốn đi đâu làm gì, mua những gì, nói đi… anh đưa em đi mua mọi thứ em thích.” - Anh ôm cô vào lòng, dịu dàng vỗ lưng của cô. 

 

Cô nằm suy nghĩ một lúc, chợt nhớ ra đầu tuần sau mình có buổi đi dã ngoại cùng đội làm dự án, cô nhỏ giọng hỏi anh: “Mua quần áo được không? Đầu tuần sau, em có chuyến đi dã ngoại với mọi người trong đội dự án.” 

 

“Được, vậy giờ dậy… tranh thủ về lại thành phố cho em tắm rửa thay đồ, rồi anh đưa em đi mua sắm quần áo. Cả ngày hôm nay, em muốn mua gì anh điều đáp ứng cho em.” 

 

“Hì, yêu anh nhất.” - Cô hôn khẽ lên gò má của anh. 

 

 

Trên đường quay trở về lại thành phố. 

 

Ngô Thượng Quang chợt nhớ đến chuyện đầu tháng sau cũng là sinh nhật của mẹ anh, nhân cơ hội này đưa cô về nhà ra mắt bố mẹ cũng là một dịp khá hay. 

 

“Công chúa, đầu tháng sau là sinh nhật của mẹ anh… Em về nhà với anh, được không?” - Anh tò mò hỏi.

 

Thượng Ngọc không suy nghĩ gì mà vội gật đầu, hai mắt sáng như đèn pha ô tô, liếʍ môi đáp: “Em về, em đi cùng anh… chỉ cần anh muốn, em nhất định sẽ đi cùng anh.” 

 

“Ừ! Em vui với thích nhỉ? Anh thì không thích về đấy chút nào, nhưng thôi kệ đi… có em đi cùng thì anh sẽ về. Sẵn hôm nay đi mua sắm, em giúp anh chọn quà cho mẹ nhé.” 

 

“Dạ được, để em chọn quà giúp cho mẹ của anh, hì… được đến nơi anh sinh ra và lớn lên rồi, vui quá.” - Cô vui vẻ ngồi trên ghế, nhún nhảy lắc lư cái đầu nhỏ. 

 

Anh biết vì sao cô lại vui như vậy. Đối với anh, nơi đó là nơi tạo ra nhiều cú sốc trong cuộc đời của anh nhất, cũng là nơi mà lần lượt người thân bên cạnh anh lừa dối anh. Nhưng đối với Chu Thượng Ngọc, đó chính là nhà của anh, là nơi anh được sinh ra và lớn lên. 

 

Lúc còn yêu xa, cô cũng rất hay thường xuyên nhắc đến chuyện sau này anh về, sẽ đưa cô ra miền Bắc chơi. Cô cũng biết rõ, anh không thích quay trở về đó, nhưng dù sao… vẫn là nên dẫn cô về ít nhất một lần, để biết nhà cửa và gia đình anh ra sao. 

 

 

Thoáng chốc, thời gian trôi nhanh qua đến tận tối. Cô dẫn anh ra vào rất nhiều cửa hàng quần áo. Nhưng hầu hết, quần áo cô mua đều rơi vào tầm giá từ 100.000 đến gần 500.000 là cùng, giá không quá cao và đắt. Thượng Quang nhìn cô lựa đồ, nào là quần thun, áo thun, chứ không có gì đặc sắc cả. 

 

Anh tò mò, đứng nép một góc, tay xách nách mang rất nhiều túi đồ cô mua: “Em không mua đầm váy à? Mua cái gì đắt hơn đi, nhiêu đây vẫn quá rẻ… anh có tiền mà, em chê anh nghèo à?” 

 

Cô bật cười, lườm anh… biểu ý anh không hiểu gì hết.

 

“Trời ơi, mau mấy cái này chỉ mặc để đi học với mặc ở nhà là chính thôi, với đi dã ngoại leo núi này kia… không lẽ phải mặc đầm váy à? Thế thì đi kiểu gì cho được. Với lại, mặc như này vẫn là thoải mái hơn, cũng tiết kiệm tiền cho anh nữa.” 

 

Thượng Quang cau mày, việc cô mặc gì là chuyện của cô, anh không có ý định xen vào. Anh cũng rất thích cô mặc những kiểu đồ thoải mái như này, miễn không khoe da thịt ra ngoài là đều được hết. Nhưng nhìn lại, anh vẫn là có tiền, ít nhất cũng phải mua cái gì đó đắt một chút, xứng đáng với những gì cô đã chiều chuộng anh. 

 

Nghĩ tới nghĩ lui, vẫn là anh quyết định dẫn cô vào trung tâm thương mại. Dẫn cô đến cửa hàng đắt tiền, lựa cho cô một vài chiếc đầm và váy xinh đẹp. Thượng Ngọc vừa nhìn đã mê tít mắt, nhưng khi lật giá ra nhìn, cô hoảng đến mức nắm lấy cánh tay của anh, nhỏ giọng thì thầm: “Trời ơi, đắt quá à. Có một cái đầm mà tận 1.500.000 lận, đắt quá…” 

 

“Ngốc, đắt cái gì mà đắt. Nhiêu đây vẫn là rẻ đấy, anh mua cho em, nên đừng xem giá rồi bảo đắt nữa. Anh không thấy đắt, anh có tiền, anh có rất nhiều tiền, đừng nghĩ anh nghèo. Anh bao nuôi em trọn đời còn được đó.” 

 

Nghe anh nói thế, cô cũng không nghĩ nhiều. Lựa tới lựa lui, thử ra thử vào vẫn là chốt được hơn 5 cái đầm váy kiểu khác nhau. Giá cũng không thấp hơn là bao nhiêu, chỉ có tăng dần lên mà thôi. 

 

Loay hoay ngoài đường hết cả một ngày. Thượng Ngọc về tới nhà mệt đến lả người, cô nằm dài trên giường bấm điện thoại, xong lại chợt nhớ ra mua thiếu đồ, cô vội nói: “Thôi chết, em mua thiếu đồ rồi.” 

 

Anh nhìn đóng túi giấy trước mặt, ngơ ngác hỏi cô: “Trời, mua nhiều như vậy… vẫn còn thiếu? Thiếu gì, nói đi… mai anh mua cho.” 

 

Cô cười khờ, vội nhỏ giọng nói với anh: “Đồ của phụ nữ, anh làm sao mua được.” 

 

“Ha, đồ của phụ nữ… ý em là đồ lót bên trong?” 

 

Thượng Ngọc nghe anh nói đến đỏ cả mặt, cô ngại ngùng gật đầu. Anh chỉ biết cười trừ, lắc đầu ôn nhu nói: “Trời ạ, mai em đi học đúng chứ? Chiều về sớm, anh dẫn đi mua… đừng mua ngoài chợ, vào trong cửa hàng lớn mà mua. Mấy cái đấy, mua bên ngoài không an tâm chút nào cả.” 

 

“Hả? Sao anh biết?” - Cô ngạc nhiên khi nghe anh nói. 

 

“Sao anh lại không biết được. Mấy cái này, anh thấy phụ nữ bọn em đa số đều cắm đầu vào chợ mà mua. Tuy nó rẻ, với nhiều mẫu… nhưng không an tâm chút nào. Anh không biết, nhưng ai cũng được, trừ em ra. Mai về sớm, anh dẫn vào cửa hàng lớn mua.” 

 

“Vâng ạ, mai em sẽ về sớm.” 

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc