Trong trại trẻ mồ côi có rất nhiều chủng loại Trùng khác nhau, Viện trưởng cũng không có đủ thời gian để phổ biến đặc điểm chi tiết của từng tộc cho mỗi Thư trùng, chưa kể cả viện chỉ có mình Cashew là bướm, bản thân cậu lại chẳng mặn mà gì với mấy thứ văn chương lý thuyết khô khan.
Tất cả những yếu tố đó cộng lại dẫn đến việc chú bướm nhỏ vốn chưa từng gặp đồng tộc này hoàn toàn không biết hành động hai con bướm chạm râu vào nhau mang ý nghĩa gì.
Lúc đó cậu đứng hình tại chỗ, thuần túy chỉ vì cảm giác lạ lẫm chưa từng có từ nhỏ đến lớn mà thôi.
Rất nhanh sau đó, Cashew đã quẳng cảm giác ấy ra sau đầu, cậu thu râu lại rồi nhìn chằm chằm vào bảng điều khiển hệ thống với ánh mắt rực lửa.
[Tiếp xúc cự ly gần với Thư trùng quá mười phút (Đã hoàn thành).
Đánh giá: S.
Phần thưởng: Một trăm điểm kỹ năng.]
[Tiếp xúc thân mật với Thư trùng (Đã hoàn thành).
Đánh giá: S.
Phần thưởng: Hai mươi điểm kỹ năng.]
Đôi mắt Cashew đột nhiên mở to.
Trời ạ, mua một tặng một!
Đây là tận một trăm hai mươi điểm kỹ năng đấy!
Chú bướm nhỏ đang vui mừng khôn xiết bắt đầu phấn khởi phân bổ khoản hời khổng lồ này. Sau khi làm xong xuôi mọi việc, cậu mới phát hiện Lanster không biết tại sao lại thu mình vào kẽ hở, cả con Trùng ngồi xổm trong góc, đầu vùi sâu vào đầu gối, trông giống hệt một quả cầu tuyết.
"Cậu sao thế?"
Cashew lo lắng hỏi, còn vươn tay chọc chọc đối phương.
Đây chính là con Trùng được trời chọn của cậu, ngàn vạn lần không thể xảy ra chuyện gì được.
"Không sao, tôi nghỉ một lát là được."
Lanster hơi ngẩng đầu, sau khi phát hiện Cashew vẫn điềm nhiên như không có chuyện gì, hắn ngập ngừng hỏi: "Cậu... sao chẳng có chút phản ứng nào vậy?"
Hàng mi màu bạc của chú bướm trắng khẽ rung động, nhìn trái nhìn phải, thật sự không nhận ra trạng thái của Cashew có điểm gì bất thường.
Đối phương thậm chí dường như còn vui vẻ hơn cả lúc nãy.
"Tôi nên có phản ứng gì?"
Cashew ngơ ngác không hiểu gì.
"Cậu không biết sao?"
"Tôi nên biết cái gì?"
Cashew tiếp tục mờ mịt:
"Nên là, có ý nghĩa đặc biệt gì sao?"
"Khụ, không có gì, chỉ là biểu đạt ý muốn quan hệ thân thiết hơn thôi."
Thông thường, những cơ quan đảm nhận chức năng khứu giác, xúc giác và cảm giác như râu rất hiếm khi chạm vào những chiếc râu khác, bởi vì như vậy sẽ ảnh hưởng đến khả năng cảm nhận.
Nhưng có một trường hợp ngoại lệ.
Đó chính là khi râu bắt đầu phát huy tác dụng tìm kiếm bạn đời trong mùa giao phối, chúng mới dán chặt lấy những chiếc râu khác.
Mặc dù thời đại Tinh tế đã không còn cần đến chức năng tìm kiếm bạn đời này nữa, nhưng loài bướm vẫn mặc định rằng chúng chỉ thực hiện hành động cọ râu với bạn đời của mình.
Dù sao thì vị trí của râu vừa quá mỏng manh lại quá nhạy cảm, còn mang đến những phản ứng cảm giác kỳ lạ, nếu không dùng làm trò vui thú trong tình yêu thì cũng quá lãng phí.
Lanster tùy tiện lấp liếm cho qua chuyện, tâm trạng cũng dần bình tĩnh trở lại.
Đối phương chẳng biết gì cả, chỉ là một lần chạm nhau tình cờ mà thôi, quả thật không cần phải suy nghĩ quá nhiều.
Kết quả là sau khi nghe lời giải thích này, đôi mắt của Cashew chợt sáng bừng lên.
"Hóa ra là vậy, tôi đúng là không biết thật."
Cashew chớp chớp mắt, cặp râu vàng óng vừa mới thu lại bỗng chốc lại vểnh lên:
"Vậy Lanster, chúng ta lại chạm râu một chút đi!"
Cậu đang rầu rĩ không biết làm sao để cải thiện mối quan hệ với "nguồn cung cấp điểm kỹ năng cấp S" có tính cách lạnh lùng này, chẳng ngờ lại tìm ra phương pháp tuyệt vời nhất.
Quả nhiên là trời giúp ta.
Hơn nữa, cảm giác khi chạm râu cũng không tệ, tuy là một sự tê dại kỳ lạ chưa từng thấy, nhưng lại chẳng hề khiến Trùng thấy phản cảm.
Có thể thử thêm vài lần nữa.
Vừa nghe thấy câu này, Lanster lảo đảo một cái, vươn tay vịn vào vách kẽ hở mới đứng vững được: "... Thôi bỏ đi."
"Hả?"
"Không biết con Tinh thú khổng lồ kia bao giờ mới quay lại, phải tranh thủ thời gian ra ngoài trước đã."
Lanster lảng tránh chủ đề này, chọc chọc vào Cashew đang chắn phía trước mình.
Cashew "ừm" một tiếng.
Dù không biết đã xảy ra chuyện gì, nhưng nếu đối phương không muốn chạm râu, vậy thì để dành sau này cũng được.
Chú bướm nhỏ vừa nghĩ ngợi, vừa nhanh nhẹn nhảy ra khỏi kẽ hở.
Lanster đứng dậy, đi theo sau Cashew ra khỏi kẽ hở, nhưng giây tiếp theo đã bị đối phương nhanh chóng ấn đỉnh đầu đẩy ngược trở lại.
"Cẩn thận!"
Một bóng đen lướt qua miệng kẽ hở, đôi cánh mang theo cát đá và cuồng phong, cái mỏ chim sắc nhọn đâm thẳng về phía khe đá.
Hóa ra thật sự có Tinh thú mai phục ở bên ngoài!
Đôi đồng tử màu bạc của Lanster co rụt lại, sau khi nhìn thấy con chim dưới ánh mặt trời, thông tin về loài Tinh thú này lập tức hiện ra trong đầu:
"Tấn điểu hoang dã, Tinh thú cấp thấp, ưa ăn thịt, chúng ta nằm trong thực đơn của chúng, cậu mau..."
Rắc.
Hắn còn chưa kịp nói hết câu đã thấy con Thư trùng trước mặt còn chưa thèm thực hiện bán Trùng hóa, đã dùng tay không vặn gãy cổ con Tấn điểu hoang dã.
"Cậu nói gì cơ? Lúc nãy tôi nghe không rõ."
Cashew quay đầu hỏi, một tay cậu xách nửa đoạn cổ chim, tay kia dùng mu bàn tay lau vết máu bắn lên mặt.
"Không có gì, chỉ cảm thấy cậu rất lợi hại."
Lanster mím môi, hắn nuốt lại lời vừa định nói, hỗ trợ nhặt xác chim rơi trên mặt đất.
Trường Quân sự số Hai Liên bang quả nhiên là nơi ngọa hổ tàng long, bản thân mình vẫn còn nhiều chỗ cần phải nỗ lực.
Không ít suy nghĩ lướt qua trong đầu Lanster, còn Cashew thì hơi chột dạ xoa xoa cằm.
Phát hiện ra Tinh thú hoàn toàn là nhờ mèo mù vớ cá rán, còn giết chết đối phương chẳng qua là nhờ cậu đã tập luyện ròng rã mấy tiếng đồng hồ ở căn cứ huấn luyện từ trước.
Ra tay nhanh, gọn, hiểm, đó đều là những kinh nghiệm xương máu mà cậu đúc kết được sau không biết bao nhiêu lần bị loài chim này ăn thịt đấy.
"Đúng rồi."
Lanster thoát khỏi dòng suy nghĩ vừa rồi, trong đôi mắt màu bạc thoáng hiện lên chút nghi hoặc: "Lúc nãy có phải cậu..."
Lúc nãy khi bị đối phương ấn đầu đẩy ngược vào kẽ hở, hắn cứ cảm thấy bàn tay kia đã xoa lên tóc mình mấy cái.
"Làm gì có, chắc chắn là cậu cảm nhận sai rồi, thứ cậu cảm nhận được hẳn là luồng không khí lưu động do tốc độ quá nhanh gây ra thôi."
Cashew càng thêm chột dạ, nhưng ngoài mặt vẫn làm bộ lý lẽ hùng hồn: "Làm sao tôi có thể nhân cơ hội này mà sờ tóc bạn học được chứ? Tôi là một con Thư trùng vô cùng chính trực."
Lanster: ... Hắn còn chưa kịp nói gì mà.
Cashew đang chột dạ gấp bội liền thừa dịp bạn đồng hành chưa kịp lên tiếng, vội vàng lái cái chủ đề nguy hiểm này đi chỗ khác.
"Con chim này trông thì hung tợn, đánh chết rồi mới thấy thật ra cũng chẳng to lắm, nhìn kích cỡ này thì chắc là vẫn chưa đến thời kỳ trưởng thành đâu."
"Tấn điểu chưa trưởng thành sao?"
"Đúng vậy, Tấn điểu hoang dã thường đi theo đàn, con này e là lén tách đàn đi kiếm ăn, gần đây chắc hẳn sẽ có một đàn Tấn điểu trưởng thành."
Cashew khéo léo chuyển chủ đề, vừa nói vừa cùng Lanster bước ra khỏi lãnh địa của con Tinh thú khổng lồ kia.
Hồi còn ở căn cứ huấn luyện, hệ thống đã đưa ra toàn bộ tư liệu về loại Tinh thú này.
Để chuẩn bị cho kỳ quân huấn, Cashew vốn không giỏi mấy việc này đã cắn răng học thuộc lòng đống tư liệu đó.
"Một đàn của chúng có phải là từ bảy đến mười con không?"
Lanster đột nhiên đứng khựng lại, vẻ mặt nghiêm trọng.
"Sao cậu biết?"
Cashew có chút kinh ngạc nhìn đối phương, nửa câu sau này cậu còn chưa kịp nói ra nữa mà.
"Bởi vì chúng đã bay tới đây rồi kìa..."
Tác giả có lời muốn nói:
Cashew (vẻ mặt nghiêm túc): Một con Thư trùng chính trực như tôi sao có thể nhân cơ hội mà chiếm tiện nghi của bạn học chứ? Chà, cảm giác sờ sướng thật đấy.