Cầm Nhầm Kịch Bản Giới Tính, Tôi Trở Thành Chiến Thần Trùng Tộc

Chương 25: Lanster, cậu cứ chờ đó cho tôi!

Trước Sau

break



"Cashew, tôi..."

Lanster đẩy cuốn sách sang một bên, định bụng sẽ tiếp tục nói tiếp câu chuyện còn dang dở.

"Cậu không có hứng thú với mấy thứ này hả? Cũng phải thôi, dù sao cậu cũng là một Thư trùng có gu thẩm mỹ cao nhã mà."

Cashew xoa xoa cằm, lướt tới lướt lui trong Cửa hàng hệ thống, cuối cùng cũng tìm thấy được một cuốn tiểu thuyết trông có vẻ không đến nỗi quá "máu chó".

[Sốc! Thượng tướng Liên bang mang thai con của kẻ thù không đội trời chung là Tinh đạo.]

[Giới thiệu tóm tắt:

Hắn, kẻ ngông cuồng tùy ý lại có lai lịch vô cùng bí ẩn, vì ám sát Hùng trùng mà trở thành tên tội phạm bị truy nã gắt gao nhất Liên bang, sở thích lớn nhất là đùa giỡn quân đội Liên bang như chong chóng.

Hắn, Thượng tướng của Quân đoàn 1 Liên bang, được ca tụng là Ngôi sao ban mai của cả Liên bang, mục tiêu duy nhất chính là tóm gọn đối phương đem về quy án.

Thế nhưng, một lần truy quét, một lần va chạm, một lần trọng thương cùng một lần kết hợp ngoài ý muốn đã khiến bánh răng của định mệnh bắt đầu chuyển động.]

Lanster sau khi liếc mắt một cái đã đọc hết toàn bộ nội dung giới thiệu: "..."

"Tại sao cậu lại cảm thấy nó thích hợp để tôi đọc vậy?"

Lanster đầy vẻ xoắn xuýt mà nói, hắn cảm thấy cuốn sách này so với ba cuốn trước đó cũng chẳng có gì khác biệt cho lắm.

"Ít nhất thì nó cũng không thoát ly thực tế quá mức như mấy cuốn trước."

Cashew nhận xét, cái loại tiểu thuyết kiểu như [Một lần mang thai một trăm lẻ tám đứa con, Thư quân cao lãnh chạy đi đâu cho thoát] này, vừa nhìn là đã thấy không phù hợp với kiến thức sinh lý rồi.

Lanster: "..." Chẳng lẽ việc Hùng trùng chạy đi làm Tinh đạo thì lại rất phù hợp với thực tế sao?

"Thôi bỏ đi, tôi đến tìm cậu không phải vì chuyện tiểu thuyết."

Lanster đặt cuốn sách này sang một bên, không còn bận tâm đến những chuyện này nữa.

"Tôi vừa mới bị gọi lên văn phòng Chủ nhiệm khối..."

Cashew vô cùng kinh hãi: "Cậu cũng bị mời lên uống trà sao? Không lẽ là do tôi làm liên lụy đấy chứ?"

Nếu như chú bướm trắng cũng bị mắng cho một trận, lại còn "vinh dự" nhận thêm một bản kiểm điểm dài hai nghìn chữ, thì chắc chắn cậu sẽ thấy áy náy đến chết mất.

"Tôi có làm gì đâu, tại sao lại bị mời lên uống trà chứ?"

Lanster nhìn cậu bằng ánh mắt đầy vẻ khó hiểu:

"Là do đơn ứng tuyển Khối trưởng tôi nộp lúc trước đã được thông qua, Chủ nhiệm khối gọi tôi lên để nhờ hỗ trợ xử lý một vài công việc."

"À, hóa ra là vậy, chúc mừng, chúc mừng nhé."

Hèn chi lúc từ văn phòng đi ra lại chẳng thấy bóng dáng chú bướm trắng đâu. Khi đó cậu còn thầm nghĩ, với mối quan hệ giữa hai người bọn họ, đối phương hẳn là phải đứng đợi mình ở bên ngoài mới đúng.

"Cậu đừng vội chúc mừng, một trong những nhiệm vụ của Khối trưởng là hỗ trợ công tác giảng dạy cho giáo viên trong khối, sau đó tôi phát hiện ra..."

Lanster lấy ra một tờ biểu mẫu, ngay khi hắn đang định nói tiếp thì có tiếng gõ cửa phòng ký túc xá vang lên.

Kaino đang ngồi ở gần cửa liền đứng dậy mở cửa, một nhóm lớn Thư trùng tay xách nách mang đủ thứ đồ đạc lũ lượt ùa vào trong.

"Cashew, thư phụ tôi vừa gửi mật ong tới, đây là mật mới kết năm nay của nhà tôi, hiện vẫn chưa bán ra thị trường đâu, tặng cho cậu này."

Một con Hùng phong đưa hũ mật hoa bách hợp vàng óng ánh trong tay tới, nhiệt tình lên tiếng.

"Cảm ơn nhé, nhìn qua là thấy ngon miệng rồi, người nhà cậu thật sự rất giỏi đấy."

Cashew chớp chớp mắt, đón lấy hũ mật ong ngọt lịm kia rồi cất đi.

"Cashew, tôi tranh được dư một suất thử nghiệm trò chơi trên mạng Tinh tế tên là "Thời đại khai hoang", vốn dĩ định bán lại, nhưng sau đó nghĩ lại thì thấy nên tặng cậu làm quà đáp lễ thì tốt hơn."

Một con Diệp giáp cầm hai chiếc thẻ trên tay, vô cùng hào phóng mà chia cho Cashew một cái.

"Cảm ơn nha, tốc độ tay của cậu nhanh thật đấy, tôi đã mong chờ trò chơi này từ lâu lắm rồi, khi nào có dịp chúng ta cùng chơi nhé."

Cashew cất tấm thẻ kia đi, vỗ vỗ lên bờ vai của đối phương.

"Cashew, đây là bánh mousse socola tôi làm trong [Căn bếp tinh phẩm], dù sao tôi cũng làm rất nhiều ăn không hết, coi như là quà cảm ơn cậu đã chia sẻ nhé."

Một con Hiệp điệp nhét mạnh chiếc hộp trong tay vào lòng Cashew, xuyên qua lớp vỏ nhựa của chiếc hộp, có thể nhìn thấy những miếng bánh ngọt nhỏ nhắn được làm vô cùng tinh xảo ở bên trong.

"Cảm ơn nhé, mới chỉ nhìn thôi mà đã thấy đói bụng rồi, tay nghề của cậu thật sự rất khéo đấy."

Cashew không tài nào khước từ được, chẳng mấy chốc trên tay cậu đã đầy ắp đủ loại quà cáp khác nhau.

Đám Thư trùng đông đúc sau khi tặng quà xong liền chào tạm biệt rồi rời đi, thỉnh thoảng bọn họ còn bàn tán xôn xao về nội dung của cuốn tiểu thuyết "máu chó" kia.

"Thầy giáo dạy môn Sinh lý học có vẻ rất hứng thú với chuyện một lần mang thai sinh được một trăm lẻ tám đứa con đấy."

"Bình thường tôi chẳng bao giờ xem mấy loại tiểu thuyết vô lý đùng đoàng thế này đâu, nhưng vì nó vô lý đến mức thượng thừa như vậy, tôi lại càng muốn xem thử cho biết."

"Dẫu biết chuyện được Hùng trùng điện hạ theo đuổi ngược lại là điều không tưởng, nhưng mà đọc mấy đoạn này đúng là sướng thật đấy."

Đám bạn học Thư trùng vừa cười vừa nói rồi đi xa dần, Cashew đặt đống đồ cao như ngọn núi nhỏ trong lòng lên bàn học, chợt nhớ ra điều gì đó bèn hỏi:

"Đúng rồi, cái tên [Căn bếp tinh phẩm] nghe quen tai quá, Lanster, có phải cậu và Kaino cũng chọn môn học này không?"

"Ờ, cái này... đúng vậy."

Ánh mắt Lanster bắt đầu trở nên phiêu hốt, đôi đồng tử màu bạc cứ nhìn chằm chằm vào chiếc đèn chùm trên trần nhà.

"Đúng thế, con Hiệp điệp vừa rồi chính là bạn cùng lớp của bọn tôi."

Kaino liếc nhìn Lanster một cái, dường như vừa nhớ lại thảm kịch nào đó nên để lộ ra vẻ mặt không nỡ nhìn thẳng.

"Những Thư trùng chọn môn học này đều có thể làm ra món ăn ngon như vậy sao? Vị cũng ngon phết đấy chứ."

Cashew lấy một chiếc bánh mousse ra, ném thẳng vào trong miệng, tâm trạng vô cùng hớn hở.

"Ừm... không nhắc đến chuyện này nữa, chúng ta tiếp tục chủ đề lúc nãy đi."

Lanster dời tầm mắt trở về, đồng thời vụng về mà chuyển sang chuyện khác.

"Chủ đề lúc nãy của chúng ta sao? Đúng rồi, tôi nên chúc mừng cậu đã trở thành Khối trưởng chứ, Lanster, tôi thật sự rất mừng cho cậu!"

Cashew chia cho Lanster một chiếc bánh ngọt socola nhỏ.

"Cậu đừng vội vui mừng như thế."

Lanster khước từ chiếc bánh ngọt, giữa lúc đối phương đang lộ ra vẻ mặt kinh ngạc, biểu cảm của hắn bỗng trở nên vô cùng nghiêm túc và trang trọng:

"Tôi nhìn thấy trong bảng dữ liệu, số tín chỉ bắt buộc của học kỳ này của cậu không đủ, tôi nghi ngờ cậu đã đăng ký thiếu một môn học rồi."

Cashew: "Hả?"

Chú bướm nhỏ đang hớn hở vui vẻ trong nháy mắt đã trở nên ủ rũ như đưa đám.

"Cashew, cậu đưa thời khóa biểu của cậu cho tôi xem trước đã."

Lanster nhận lấy trang đăng ký môn học mà đối phương vừa mở ra, khẽ mím môi:

"Cậu đăng ký thiếu môn Tạo hình rồi, đây là môn bắt buộc đấy. Trước đó không thấy cậu lên lớp, tôi còn tưởng ngày nào cậu cũng trốn học nữa chứ."

Dẫu sao thì ở mấy môn quản lý không quá khắt khe, chú bướm nhỏ cũng thường xuyên cúp tiết.

Chẳng ngờ được rằng, tên này căn bản là chưa hề đăng ký môn đó luôn.

Cashew gãi gãi đầu: "Không đúng nha, tôi nhớ là mình chọn hết rồi mà, chờ đã..."

Lúc đăng ký môn học, Ian đã trưng ra bộ mặt đầy vẻ bỉ ổi mà nói với cậu rằng, sau khi học xong môn này cơ thể sẽ trở nên mềm mại dẻo dai hơn, có thể cùng Hùng trùng mở khóa thêm nhiều tư thế "đèn mờ" lúc đêm khuya.

Thế là cậu cho rằng đây là một môn tự chọn dạy cách lấy lòng Hùng trùng, chẳng thèm nhìn lấy một cái mà trực tiếp hủy bỏ luôn lựa chọn đó.

Lanster sau khi nghe xong lời giải thích của Cashew: "..."

Môn Tạo hình đúng là sẽ khiến cho cơ thể của Thư trùng trở nên mềm mại và dẻo dai hơn, giúp thực hiện được thêm nhiều động tác có độ khó cao.

Thế nhưng mục đích của việc luyện tập này hoàn toàn không phải là vì "chuyện ấy" giữa Thư trùng và Hùng trùng.

Thư quân trong lúc thực hiện nhiệm vụ sẽ gặp phải đủ loại tình huống khác nhau, chẳng hạn như khi thám hiểm những hang động chật hẹp và không bằng phẳng, khi bị kẹt dưới những hầm mỏ bỏ hoang, hay khi khoang lái của cơ giáp bị ép đến biến dạng trong lúc chiến đấu.

Chỉ khi có thể sử dụng cơ thể một cách linh hoạt thì mới có thể dễ dàng ứng phó với các tình huống đột xuất trong tương lai.

"Lanster, vậy giờ tôi phải làm sao đây, chẳng lẽ chỉ còn cách đợi đến học kỳ sau để học lại thôi sao?"

Cashew để lộ vẻ mặt phát điên, sớm biết vậy lúc đăng ký môn học đã không hấp tấp vội vàng như thế rồi.

"Cậu đừng hoảng, tôi đưa cậu đến phòng giáo vụ hỏi thử xem."

Những lời nói trấn an của Lanster giúp Cashew bình tĩnh trở lại, hai chú bướm nhỏ cùng bay đến phòng giáo vụ, sau khi trình bày rõ tình hình và điền vào các biểu mẫu, bọn họ liền đi tìm giáo viên bộ môn Tạo hình để trao đổi, cuối cùng cũng có được phương án cứu vãn.

Chỉ cần vượt qua bài kiểm tra giữa kỳ của môn Tạo hình là có thể cùng các Thư trùng khác lên lớp như bình thường.

"Kiểm tra giữa kỳ là kiểm tra cái gì vậy?"

Cashew đứng trong phòng học môn Tạo hình, nhìn những thanh xà được đặt nằm ngang cao cách mặt đất gần hai mét ở xung quanh, trong lòng bỗng chốc dấy lên một cảm giác chẳng lành.

"Độ dẻo dai của cơ thể, bọn tôi đã trải qua nửa học kỳ rèn luyện mới có thể thực hiện được động tác xoạc chân một trăm tám mươi độ, nếu cậu muốn theo kịp tiến độ của bọn tôi thì bắt buộc phải đạt được hiệu quả tương tự trong vòng một tuần."

Lanster biểu diễn ngay tại chỗ cho Cashew xem một lượt, sau đó thu chân lại trước ánh mắt kinh ngạc đến sững sờ của đối phương.

"Không phải chứ, người anh em, cậu đừng có đùa..."

Cashew còn chưa kịp dứt lời đã bị Lanster đẩy tới trước một thanh xà.

"Gác chân của cậu lên đây, cố gắng duỗi thật thẳng, khi nào cảm thấy đau đớn và không thể tiếp tục được nữa thì dừng lại."

Lanster hồi tưởng lại dáng vẻ của giáo viên môn Tạo hình lúc ở trên lớp.

"Được, tôi sẽ cố hết sức, xuýt... hơi đau đấy."

Cashew học theo dáng vẻ lúc trước của đối phương, gác chân trái lên trên, trong nháy mắt đã cảm nhận được một cơn đau nhức nhối truyền đến từ gân chân.

"Gân cốt của cậu cứng quá, cần phải rèn luyện mỗi ngày, nhưng hiện tại thời gian không còn nhiều..."

Lanster rơi vào trầm tư, sau đó mới ngẩng đầu lên.

"Cashew, cậu có sợ đau không?"

"Làm sao có thể chứ, tôi chưa bao giờ biết sợ là gì cả."

Cashew nhướng mày, cơn đau nhức vừa rồi qua đi, cậu đã dần thích nghi được với cảm giác này.

"Thế thì tốt."

Lanster gật gật đầu, sau đó mũi chân khẽ điểm, dưới ánh mắt kinh hãi kiểu "cậu đừng có mà qua đây nha" của Cashew, hắn bỗng nhiên ngồi phắt lên cái chân đang gác cao kia của cậu.

Dưới áp lực to lớn ấy, chú bướm nhỏ cảm thấy gân cốt của mình như sắp đứt lìa ra đến nơi mất rồi.

"A a a a a! Đau quá đi mất!"

Cashew tức khắc nước mắt đầm đìa ngay tại phòng huấn luyện.

"Cashew, cậu cố gắng chịu đựng một chút đi, tôi giúp cậu ép gân vài tiếng đồng hồ là cậu có thể đạt yêu cầu rồi."

Lanster đưa tay ra, dùng đầu ngón tay trắng trẻo lau đi những giọt nước mắt chảy ra theo phản xạ sinh lý của đối phương:

"Tôi biết chừng mực mà, sẽ không để cậu phải vào bệnh viện trường đâu."

"Đau thật mà, cậu mau đi xuống trước đi."

Cashew nhìn Lanster đang ngồi chễm chệ trên chân mình, cảm nhận cơn đau đớn kịch liệt truyền đến từ những thớ cơ, nước mắt tuôn ra ròng ròng.

"Mọi người đều phải trải qua như vậy cả thôi, nếu cậu muốn vượt qua bài kiểm tra giữa kỳ thì hãy cố gắng chịu đựng thêm một chút nữa đi."

Để đối phó với những Thư trùng có gân cốt cứng nhắc, giáo viên bộ môn thường sẽ làm như thế này, hoàn toàn chẳng buồn để tâm đến những tiếng kêu la thảm thiết như quỷ khóc sói gào của đám học sinh.

Lanster cảm thấy, vì thành tích học tập của Cashew, cũng như để không phụ cái danh hiệu Khối trưởng mới nhận, hắn thực sự cần thiết phải giúp đỡ người bạn thân vượt qua cửa ải khó khăn này.

Nhìn một Lanster chẳng hề mảy may lay chuyển, Cashew thầm nghiến răng kèn kẹt.

Chú bướm trắng đáng ghét, vậy mà dám đè lên người cậu như thế này.

Cashew cậu thề, sớm muộn gì cũng có một ngày, cậu sẽ đè ngược lại gấp trăm nghìn lần, thuộc cái loại mà cho dù đối phương có van xin tha thứ cậu cũng nhất quyết không buông tha ấy.

Lanster, cậu cứ chờ đó cho tôi!!!
 

break
Trước Sau

Báo lỗi chương