Cám Dỗ Giữa Ban Ngày

Chương 5: Đối diện cậu em năm xưa

Trước Sau

break

Bỗng có tiếng gõ cửa kính, lười nhác, thong thả vang lên.

Qua lớp kính một chiều, Sầm Nguyễn nghiêng đầu thì thấy gương mặt đẹp đến mức kinh diễm của thiếu niên ngoài cửa.

Anh ngậm một điếu thuốc chưa châm, mặc chiếc sơ mi đen chất liệu như lụa, cúc áo trước ngực buông hờ hai nút, để lộ làn da trắng như tuyết cùng xương quai xanh gầy guộc lõm sâu, bên trên còn có một sợi dây chuyền đá đen lấp lánh.

Khí chất ngông cuồng của tuổi trẻ pha lẫn với hormone nam giới đang dần trưởng thành, khiến người ta khó lòng rời mắt.

Giờ đây dường như anh còn hấp dẫn hơn cả ba năm trước.

Lọn tóc mái mềm mại rũ xuống trán, vắt ngang qua sống mày sắc nét. Đôi mắt đào hoa sâu thẳm kia đẹp đến mức nhìn chó cũng thấy dịu dàng, giờ phút này lại nhìn cô chằm chằm không chớp mắt.

Cái nhìn ấy cứ như có thể xuyên thấu mọi thứ, khiến tim Sầm Nguyễn lỡ mất một nhịp.

Cô vội thu ánh mắt về, cố làm ra vẻ trấn định, định bảo Lê Chi Duyệt lái xe đi.

Nhưng chưa kịp mở miệng thì cái kẻ bán bạn còn nhanh hơn cả ai kia, Lê Chi Duyệt đã lập tức hạ kính xe xuống.

“Hi, cậu em đẹp trai!”

Sầm Nguyễn: “...”

Ngay khi phát hiện kính xe đang hạ xuống, Sầm Nguyễn lập tức quay đầu trừng mắt nhìn Lê Chi Duyệt, cố dùng cái ót để quay lưng về phía người bên ngoài, thế mà vẫn cảm nhận rõ ràng ánh mắt nóng rực như thiêu đốt của anh đang khóa chặt lấy gáy mình.

Lê Chi Duyệt cười hớn hở: “Can đảm lên, Nguyễn Nguyễn! Gặp khó không lùi!”

Sầm Nguyễn: “...”

Lùi cái đầu cậu ấy!

“Chị.”

“Sao chị cứ muốn chạy mãi thế?”

Trong cốt tủy của anh có thứ khí chất vừa lười nhác vừa lưu manh, giọng điệu thì phóng túng chẳng kiêng nể gì.

Bàn tay vẫn còn nhỏ máu vì vừa bóp vỡ ly thủy tinh trong quán bar, giờ vẫn siết chặt đến bật gân, tạo nên một hình ảnh đối lập gay gắt.

Vết thương chưa kịp xử lý trên lòng bàn tay, máu tươi đỏ rực men theo kẽ ngón chảy từng giọt xuống.

Mà anh cứ như chẳng thấy đau, cứ chăm chăm nhìn Sầm Nguyễn.

Biết lần này không thể chạy thoát, Sầm Nguyễn nhanh chóng điều chỉnh lại tâm trạng, quay đầu lại đối diện anh.

“Có chạy đâu.”

Cô có gì mà phải chạy.

Chuyện vui vẻ ngắn ngủi năm đó, nói trắng ra, cùng lắm cũng chỉ là quan hệ bạn giường.

Cô lấy đồng hành đổi thân thể của anh.

Không ai nợ ai cả.

Thật sự phải tính sổ thì...

Người thiệt là cô.

Cô đã bị những trận cuồng nhiệt của anh ám ảnh suốt ba năm, đến mức trở thành bóng ma tâm lý không thể diễn tả bằng lời.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc