Cám Dỗ Giữa Ban Ngày

Chương 1: Giấc mơ ba năm trước

Trước Sau

break



“Chị ơi.”

“Em rất ngoan.”

Những ngón tay thon dài của thiếu niên ấy cởi bắt đầu từng nút từng nút áo sơ mi trên người, khóe mắt đỏ ửng vì bị bắt ép đến mức cùng cực, ánh mắt khẩn thiết van nài hướng về phía cô.

Ngay trước mắt cô, anh tự cởi sạch đồ, chẳng giữ lại cho mình chút tôn nghiêm nào.

Trong hơi thở dồn dập, khàn đục xen lẫn tiếng rên rỉ đầy dục vọng, cô bị từng tiếng “chị ơi” đó cuốn theo rồi rơi vào mê man.

Bỗng dưng Sầm Nguyễn choàng tỉnh.

Hơi thở cô rối loạn, từng nhịp thở vội vã. Hai gò má đỏ ửng, đáy mắt vẫn còn vương chút dư tình chưa tan, cả người ướt đẫm mồ hôi.

Lại nằm mơ!

Lại là giấc mơ về cảnh tượng điên cuồng và chân thực của ba năm trước đó.

Từng hình ảnh hiện lên trong mơ sống động đến không một kẽ hở.

Đúng là điên thật rồi!

Sầm Nguyễn bật đèn, đứng dậy uống một cốc nước để dập tắt ngọn lửa đang bốc lên trong cơ thể và cố gắng quay lại ngủ tiếp. Nhưng chỉ cần nhắm mắt lại thì những hình ảnh kia lại xông thẳng vào đầu cô như cuộn phim quay chậm.

Vừa phiền vừa nóng, dù đã uống nước nhưng cổ họng vẫn khô khốc, không tài nào ngủ tiếp được.

Sầm Nguyễn bước chân trần xuống sàn, đến bên bàn trà, rút một điếu thuốc dành cho nữ rồi châm lửa.

Làn khói thuốc nhàn nhạt tỏa ra nhưng không hề xua đi được nỗi bực dọc trong lòng cô, trái lại còn khiến ký ức kia hiện lên càng rõ nét hơn trong làn khói mờ ảo.

Cô giơ cánh tay mảnh khảnh lên trán, khẽ chửi thề một câu rồi rút ra một kết luận: “Chắc là nhịn lâu quá, phải nếm mặn một chút thôi.”

Sầm Nguyễn quyết định dứt khoát.

Từ lúc rời giường, thay đồ, rửa mặt, tổng cộng không đến mười phút.

Cô còn tiện tay gọi luôn cả cú đêm Lê Chi Duyệt đi cùng.

Trước khi ra khỏi cửa, Sầm Nguyễn thoa chút son, vuốt lại mái tóc dài mềm mượt. Lại nhìn khuôn mặt dù không hề trang điểm gì nhưng vẫn đẹp đến chói mắt trong gương, khóe môi cô khẽ cong lên đầy hài lòng.

Đặc biệt là nốt ruồi nhỏ trên cánh mũi như tăng thêm vài phần rung động mơ hồ, khiến vẻ quyến rũ của cô càng thêm mê hoặc.

Hoàn toàn chẳng có chút lo lắng nào về việc bản thân đang ở tuyến mười tám.

Nửa đêm ở thủ đô vẫn náo nhiệt như thường, nơi càng xa hoa trụy lạc thì lại càng rực rỡ và hào nhoáng.

Lê Chi Duyệt vội vàng chạy đến quán bar AS: “Chẳng phải sắp tới có buổi chụp bìa tạp chí nên phải ngủ sớm giữ trạng thái à? Tự nhiên gọi tớ ra làm gì vậy?”

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc