Vừa vào trường, đã thấy một đám nhóc con cầm chổi quét dọn vệ sinh, thấy cô bước vào liền đồng thanh gọi: “Cô Thẩm, cô Thẩm!”
Mấy lớp lớn hơn thì vẫn đang học. Thầy Hứa Tùng Vọng đang dạy toán cho học sinh, tranh thủ giao bài tập về nhà.
Thẩm Chi Ý bảo Tư Uyên đợi ngoài sân, còn mình thì đi thẳng vào văn phòng.
Tất cả giáo viên đều dùng chung một gian phòng làm việc, hiệu trưởng là do tám người thay phiên nhau đảm nhiệm. Hiện giờ là đến lượt Phùng Thư. Thẩm Chi Ý tính ra thì đến lượt mình chắc cũng phải sáu bảy năm nữa. Nhưng ngày mai cô sẽ kết hôn với Tư Uyên rồi, còn dạy được bao lâu nữa cũng chưa biết, nên chuyện làm hiệu trưởng thì thôi khỏi nghĩ.
“Ơ, cô Thẩm, cô chẳng phải xin nghỉ ốm à?” Phùng Thư đang sắp xếp sổ giáo án, thấy cô bước vào thì ngạc nhiên hỏi.
“Cô Phùng, hôm nay em đến là để xin nghỉ thêm hai hôm. Ngày mai em với bạn trai đi đăng ký kết hôn, hôm sau còn phải mời khách ăn cơm. Hai hôm này, cô xem có thể giúp em dạy thay không, hoặc nhờ lớp trưởng trông lớp cho các em tự học, chép chính tả, học thuộc bài cũng được.” Trường học này, mấy giáo viên đều khá dễ chịu, ai có việc bận hay ốm đau gì, nhờ người dạy hộ vài buổi cũng là chuyện thường tình.
Kiếp trước, trong trường tính luôn cả cô là có tám giáo viên... À không, còn cả Tư Cẩm Dương nữa, sau đó cũng đến đây dạy học. Tổng cộng chín người, trừ cô ra thì tất cả đều đậu đại học.
Người đậu trường tốt nhất chính là Tư Cẩm Dương, được nhận vào Đại học Sư phạm Kinh thị.
Còn cô, tối hôm trước ngày thi bị nhiễm lạnh, hôm sau phát sốt cao, dù vẫn cố thi xong, nhưng kết quả lại tệ đến mức không đủ điểm đậu nổi trường trung cấp. Năm sau cô cũng không thi lại, vì khi đó đã theo Tư Cẩm Dương lên Kinh thị rồi.
Nói đến tiếc nuối lớn nhất đời trước là gì?
Chắc chắn là không đậu đại học.
Phùng Thư nghe cô nói mai đi đăng ký kết hôn thì sốc lắm, theo phản xạ hỏi ngay: “Không phải là với Tư trí thức chứ?”
Thẩm Chi Ý: Dù Phùng Thư không nói thẳng ra, nhưng ánh mắt và giọng điệu đã đầy sự chán ghét với Tư Cẩm Dương.
“Không phải, nhưng cũng họ Tư.” Cô lắc đầu.
Quả nhiên, mặt Phùng Thư liền tươi tắn hẳn lên, còn tò mò hỏi: “Không phải là chú nhỏ nhà em đó chứ?”
Thẩm Chi Ý: ...
Sao cái gì cô ấy cũng đoán trúng vậy?
Phùng Thư thấy cô tròn mắt thì biết mình đoán đúng, cười đầy ẩn ý.
“Được, nghỉ hai ngày đủ không? Không đủ thì cứ xin thêm. À, nhớ mai mốt đi dạy lại thì mang kẹo cưới tới nha, để chúng tôi còn hưởng ké chút hỷ khí chứ!”
Thẩm Chi Ý: ...
Hai người lúc quay về, sợ lại chạm mặt mấy bà thím nhiều chuyện kia, cho nên rất ăn ý mà chọn đi đường nhỏ men theo chân núi.
Trên đường còn bắt gặp mấy cây dâu tằm cổ thụ, quả chín đỏ au, tuy không to bằng loại được lai tạo sau này nhưng vị thì thơm lừng! Tám phần ngọt, hai phần chua, ăn một quả là im lặng cả người.