Giờ hôn sự lại thành ra thế này, ông càng không thể để thủ tục thẩm tra trì hoãn thêm hai tháng nữa. Việc gì kéo dài thì càng dễ sinh chuyện. Nhất là nghĩ đến cái tên Tư Cẩm Dương chết tiệt kia vẫn còn phải ở lại đây làm thanh niên trí thức, ai biết được hắn có lại giở trò bẩn thỉu gì không?
Cưới sớm thì mới định được chuyện sớm. Có như vậy, nếu sau này ai muốn tính toán gì với con bé, cũng phải cân nhắc đến hậu quả nghiêm trọng của việc phá hoại hôn nhân quân đội.
Thẩm Chi Ý tất nhiên cũng muốn nhanh chóng làm giấy kết hôn cho xong, tránh đêm dài lắm mộng. Bằng không cô vừa phải đến trường dạy học, vừa phải về nhà chăm ông, còn phải đề phòng đám người tâm tư dơ bẩn kia, thật sự quá mệt mỏi.
Thấy cô gật đầu dứt khoát, vẻ mặt bình tĩnh, không có lấy chút ngại ngùng hay lo lắng nào của một cô dâu sắp cưới, cả ông cụ và Tư Uyên đều âm thầm thở dài.
Ông cụ liếc mắt ra hiệu cho thằng con trai út, ý tứ rất rõ ràng: “Con phải cố lên đấy, con bé này nhìn qua là biết còn chưa khai tâm. Mà ông thì đang nôn lắm rồi, chỉ muốn sớm được bồng cháu thôi.”
Tư Uyên thì chẳng buồn để ý đến ông già nhà mình. Những lời cô nói trong phòng lúc nãy ông cụ đâu phải không nghe trộm được. Giờ con bé như thế, cũng chẳng rõ là bị Tư Cẩm Dương làm tổn thương quá sâu hay là thật sự đã hết yêu, hết hy vọng. Giờ con bé cưới chồng cứ như đang hoàn thành một nhiệm vụ vậy.
Thẩm Chi Ý không để ý đến mấy màn mắt đưa mày liếc giữa hai cha con họ. Thấy trời cũng đã muộn, lại nhìn lịch treo trong nhà, mai là thứ Tư, cô còn phải lên lớp.
“Cháu phải đến trường một chuyến. Mai thứ Tư rồi, cháu phải xin nghỉ hai hôm mới được.” Hôm nay cô không đến trường là vì bị hai vợ chồng Thẩm Kiến Quốc chọc tức đến phát bệnh, thêm nữa là biết nhà họ Tư sẽ có người đến, nên đặc biệt xin nghỉ một ngày ở nhà nghỉ ngơi.
Ông cụ vội xua tay: “Đi đi, để Thằng tư đưa cháu đi. Ông cũng tiện thể qua bàn chuyện tiệc tùng với Chú tư cháu.”
Đội sản xuất Liễu Nhi có hơn 90 hộ, hơn 600 miệng ăn. Thời điểm này vẫn chưa có kế hoạch hóa gia đình, vợ chồng trong thôn mỗi ngày làm đồng xong ăn cơm xong, cũng chẳng có gì giải trí, thế nên chuyện chăn gối đương nhiên cũng nhiều hơn, sinh đẻ cũng vậy.
Bình thường trong nhà ai cũng có bốn, năm đứa con. Có những người mắn đẻ, năm nào cũng đẻ, nhiều nhất có người sinh đến mười một đứa, sinh bảy tám đứa cũng không hiếm.
Con cái đẻ nhiều, thời buổi này lại chẳng đủ ăn, sống đã khó lại càng nghèo thêm. Có nhà túng quá sống không nổi, đành phải bán con đi nơi khác, thậm chí có người còn bán con cho vùng khác, nói với người ngoài là "cho đi làm con nuôi", thực ra là đổi lấy một hai trăm đồng.
Có người sinh con gái thì đem gả làm vợ nuôi từ bé cho nhà khác, nhưng cũng không thể nói trắng ra, vẫn bảo là cho đi làm con nuôi.