Cái Gì? Vừa Mở Mắt Đã Bị Đổi Hôn, Ta Trở Thành Thím Nhỏ Của Tra Nam

Chương 43

Trước Sau

break

Bà đã bắt đầu nhắm đến những cô con dâu tương lai trong bệnh viện quân khu, lần này nhất định phải tìm một cô gái vừa có gia thế, vừa có nhân phẩm, lại còn xinh đẹp. Ông cụ Tư thấy bộ dạng chán chường của hắn cũng chẳng buồn nói thêm gì, chỉ thở dài một tiếng rồi quay người đi vào sân. Vừa hay thấy Tư Uyên đang thu dọn mớ dây gai, ông lại hỏi:

“Lần này xin nghỉ mấy ngày?”

“Ba ngày, chậm nhất là chiều ngày kia phải quay lại đơn vị.” Tư Uyên đáp, nghĩ ngợi một chút rồi nói tiếp: “Kết hôn phải qua thẩm tra lý lịch, muốn ngày mai đi đăng ký thì cần có người bảo lãnh, chuyện này ba biết rồi chứ?”

Ông cụ Tư bị anh chọc cho buồn cười:

“Còn tưởng con không tình nguyện cưới con bé, sao? Giờ biết sốt ruột rồi à? Mấy chuyện này còn cần con nhắc sao?”

Tư Uyên: ...

“Tiểu Ý à, ra đây đi, mình nói chuyện nghiêm túc về chuyện kết hôn với thằng tư.”

Ông cụ lên tiếng gọi cô, thấy anh không trả lời thì cũng chẳng trêu thêm, chỉ từ trong nhà chính khiêng ra một cái ghế, ngồi xuống rồi rút từ túi áo ra một cây bút máy cùng cuốn sổ tay nhỏ bằng lòng bàn tay.

Thẩm Chi Ý lúc này đang đầy bụng thất vọng, nhưng nghe thấy tiếng ông gọi mình thì điều chỉnh lại cảm xúc, tươi cười đi ra khỏi phòng. Cô không hề phát hiện, khi cô xoay người bước ra, ngón tay ông nội đặt hai bên người bỗng khẽ động đậy mấy lần.

Tư Uyên sợ cô đứng lâu sẽ mỏi nên từ bếp bê ra một chiếc ghế dài, đặt xuống ra hiệu cho cô ngồi.

Ông cụ Tư trông thấy liền cười thầm trong bụng.

Thẩm Chi Ý không ngồi xuống ngay mà quay vào nhà rót một cốc nước nguội, lại thêm một ít linh dịch, bưng ra đưa tận tay cho ông cụ Tư.

Ông cụ đắc ý liếc con trai út một cái, ánh mắt đầy ý bảo: thấy chưa, vẫn là con dâu biết quan tâm. Ừm, nước này đúng là ngọt thật, uống xong cả người khoan khoái lạ thường.

Tư Uyên: ...

“Tiểu Ý, tôi cũng khát nước.”

Thẩm Chi Ý liếc anh một cái:

“Giếng nước đầy kia kìa, hai thùng uống tới no.”

Hừ, hai thùng nước lạnh vừa nãy anh đổ lên người cô, cô vẫn còn nhớ đấy.

Ông cụ lại cười to khoái chí.

Tư Uyên: Thôi xong, nha đầu này chắc chưa nguôi giận nhanh đâu.

Thôi thì bàn chuyện cưới xin cho rồi.

“Hồi nãy, ba gọi cho mẹ các con rồi. Bà ấy nói hồi ba người con dâu trước về nhà, lễ cưới đều là chín trăm chín mươi chín đồng. Tuy lúc đó là những năm năm mươi, giá cả khác bây giờ, nhưng tới lượt Tiểu Ý cũng vẫn chuẩn bị chín trăm chín mươi chín đồng, cho may mắn lâu bền.

Rồi còn ba vòng một tiếng: đồng hồ, xe đạp, máy khâu với ti vi. Ba mươi hai cái chân, sáu bộ chăn ga gối đệm, ấm nước đôi, chậu thau sứ và bồn các loại, mỗi thứ hai cặp...”

“Tiểu Ý có đồng hồ rồi, bảo mẹ đổi thành máy ảnh đi.” Tư Uyên nói chen vào.

Thẩm Chi Ý: Đồng hồ với máy ảnh là một giá chắc? Anh không sợ bị ông đập cho một trận à?

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc