Cái Gì? Vừa Mở Mắt Đã Bị Đổi Hôn, Ta Trở Thành Thím Nhỏ Của Tra Nam

Chương 39

Trước Sau

break

Những ngày gần đây, hắn thậm chí nghi ngờ có phải hôm đó cô ta cố tình không?

Dù gì thì ai ở điểm trí thức này cũng biết hắn thích ra đám lau sậy bên kia câu cá. Thế mà trùng hợp làm sao, Thẩm Đình Ngọc lại chọn đúng chỗ đó để giặt đồ, rồi rơi xuống nước.

Lúc đó hắn nghĩ, dù sao cũng là chị họ của Thẩm Chi Ý, lại là thanh niên trí thức, không thể thấy chết mà không cứu, nên nhảy xuống vớt cô ta lên. Ai ngờ, người vớt lên rồi mà vẫn bất tỉnh. Hắn nghĩ việc mình cứu người cũng coi như hành động dũng cảm nghĩa hiệp, biết đâu còn được tuyên dương ở công xã, thậm chí vì thành tích cứu người mà giành được suất vào đại học Công Nông Binh.

Vậy nên, hắn làm hô hấp nhân tạo cho cô ta. Nhưng không ngờ lúc đó dân làng đã bu lại rất đông.

Mà Thẩm Đình Ngọc cũng vin vào chuyện này mà bám riết lấy hắn.

Nếu không có Thẩm Đình Ngọc, giờ này hắn và Thẩm Chi Ý vẫn đang yên ổn bên nhau. Hắn còn tính rồi, vài tháng nữa sẽ đi đăng ký kết hôn với cô.

Nhưng giờ thì muộn rồi.

Biết thế hắn đã để mặc Thẩm Đình Ngọc chết đuối quách đi, ai bảo phải cứu cô ta làm gì.

Nghĩ đến đây, nỗi sợ và ấm ức trong lòng hắn như hóa thành ngọn lửa phừng phừng... Hắn thèm gì bát canh gà của cô ta chứ?

Nếu có thể cưới được Thẩm Chi Ý, hắn muốn bao nhiêu canh chẳng có?

Tất cả đều tại con tiện nhân này! Rõ ràng có thể gả cho Tư Tri Lễ, lại cứ nhất quyết bám lấy hắn, đều là lỗi tại cô ta!

Tư Cẩm Dương càng nghĩ càng giận, ánh mắt đầy ghê tởm, giơ tay tát thẳng về phía Thẩm Đình Ngọc.

Thẩm Đình Ngọc đang bê bát canh gà thì bất ngờ bị hắn hất văng.

Dù lúc mang sang cô ta đã để nguội bớt rồi, nhưng vẫn còn khá nóng, cô ta không kịp tránh, canh gà hắt thẳng lên người.

Bỏng đến mức cô ta hét lên “Á!” một tiếng thảm thiết, cái bát cũng rơi xuống đất vỡ tan thành nhiều mảnh.

Tư Cẩm Dương chẳng có lấy một chút đau lòng hay áy náy, trên mặt chỉ toàn chán ghét. Hắn thậm chí còn độc ác nghĩ sao không bị bỏng chết luôn đi cho rồi?

Tất cả là tại con đàn bà không biết xấu hổ này khiến hắn ra nông nỗi này, cô ta phải nếm thử cảm giác nhục nhã và đau đớn hắn đang chịu mới đúng.

Thẩm Đình Ngọc sợ bị phỏng sẽ nổi bọng nước, nếu để lại sẹo, sau này Tư Cẩm Dương chắc chắn sẽ chán ghét cô ta. Vì thế cô ta hoàn toàn không để ý đến ánh mắt đầy căm hận và độc ác mà hắn đang nhìn mình.

Cô ta vội vàng chạy về phòng nữ sinh, thay quần áo xong mà người vẫn còn rát bỏng. Cô ta lại vội vã ra giếng múc một thùng nước mang về, rồi lau nước mắt, đứng ở cửa, nhìn về phía Tư Cẩm Dương đang nằm lại trên giường, vẻ mặt đầy tủi thân và ân hận.

“Anh Cẩm Dương, em biết anh nhất định là hận em, trách em. Nhưng em cũng đâu ngờ mọi chuyện lại thành ra thế này. Nếu anh giận thì cứ đánh cứ mắng em đi, miễn là anh có thể nguôi giận. Anh cứ thế không ăn không uống, em thật sự lo cho sức khỏe của anh lắm...”

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc