Việc rời khỏi không gian cũng chỉ cần dùng ý niệm, chỉ cần trong đầu nghĩ “muốn ra ngoài”, chớp mắt một cái là đã quay lại chỗ cũ rồi.
Có điều, viên châu kia lại biến mất.
Ngay lúc cô tưởng không gian chỉ dùng được một lần duy nhất, thì trong đầu vang lên giọng của mầm cây nhỏ: “Chủ nhân, Tu Di Châu đã hòa vào linh hồn của người rồi.”
Thẩm Chi Ý: Ý là Tu Di Châu bây giờ tồn tại trong ý thức của tôi, giống như em?
Mầm nhỏ: Gần... gần giống vậy? Đợi em lớn lên có thể hóa thành hình, thì thần thụ trong Tu Di Châu chính là mẹ của em, linh khí trong châu đã nuôi dưỡng em. Họ đã giao em cho người, nhưng linh hồn của người lại hòa vào Tu Di Châu mất rồi, cho nên... người chính là ba của em!
Thẩm Chi Ý: Đây là kiểu logic gì vậy!
Từ khoảnh khắc đó trở đi, đầu Thẩm Chi Ý ong ong cả lên.
Vì mầm cây kia từ “chủ nhân” đã đổi sang gọi cô là “ba”!
Nhưng rõ ràng cô là con gái mà? Sao lại thành ba được?
Chưa kể, cái sinh vật nhỏ này chắc vừa mới học được khái niệm “ba” thôi, trong đầu cô gọi hăng lắm, kêu đến mức cô dọa là nếu còn gọi ba nữa thì đừng mong được uống linh dịch, lúc đó nó mới ấm ức chịu im, chui vào góc vẽ vòng tròn một mình.
Mặc dù đang ở trong phòng của ông Thẩm, Tư Uyên vẫn luôn chú ý tới động tĩnh bên phía Thẩm Chi Ý. Có lúc không cảm nhận được âm thanh từ phòng cô, suýt nữa đã không nhịn được mà lao qua xem cô có chuyện gì. May mà không lâu sau, trong phòng lại có âm thanh, tiếp đó là tiếng mở cửa, anh mới yên tâm rời giường, bưng chậu nước đi ra ngoài.
Hai người vừa vặn chạm mặt dưới hành lang, ngay khoảnh khắc nhìn thấy cô, Tư Uyên lập tức cảm nhận được cô có gì đó thay đổi. Người vẫn là người đó, vẫn xinh đẹp như cũ, ngũ quan sắc nét tinh tế, làn da trắng mịn. Nếu nói có gì khác thì đó là những thay đổi rất nhỏ, ví dụ như vài vết tàn nhang trên má cô trước đó giờ đã hoàn toàn biến mất, cả gương mặt trắng mịn không tì vết, như trứng gà mới bóc vỏ trắng nõn mịn màng, cả người như đang phát sáng, làn da non nớt như bóp ra nước, toàn thân toát lên khí chất như được linh khí bao phủ.
Chỉ là, nét mặt cô bây giờ... hình như hơi bực dọc?
“Sao dậy nhanh vậy?” Tư Uyên không rõ chỉ trong chốc lát mà cô gái này lại thay đổi thế nào, nhưng cô không nói thì anh cũng không định hỏi.
“Ngủ không được, muốn ra ngoài đi dạo một chút. Anh vừa lau người cho ông à?” Thẩm Chi Ý nhìn chậu nước không sạch lắm trong tay anh, có vẻ là định đem đi đổ.
“Ừ, vừa giúp ông trở người, xoa bóp rồi lau người. Mới nãy thấy trên lưng ông nổi mấy vết lở loét. Mai lúc chúng ta đi lên xã, mua ít thuốc bôi về cho ông. Còn phải kiếm cho ông cái xe đẩy nữa, mỗi ngày đẩy ông ra sân đi dạo một vòng, chứ cứ nằm mãi thế này thì vết loét sẽ càng lúc càng nhiều.” Tư Uyên nói xong, đổ nước ra sân.