Cái Gì? Vừa Mở Mắt Đã Bị Đổi Hôn, Ta Trở Thành Thím Nhỏ Của Tra Nam

Chương 29

Trước Sau

break

Tư Uyên cũng không hỏi lý do, anh bước đến, nhẹ nhàng nhấc cái tủ sang bên cạnh. Cúi đầu nhìn xuống thì lập tức thấy mặt đất chỗ bị tủ che có gì đó khác lạ.

“Ông Thẩm giấu đồ dưới đất à?”

Thẩm Chi Ý gật đầu, cô bước tới, cúi xuống định đào đất thì bị Tư Uyên ngăn lại.

“Để tôi.” Nói xong liền bắt đầu moi đất ra.

Chẳng mấy chốc đã lôi lên được một gói giấy dầu to như cục gạch, cầm trên tay còn thấy khá nặng.

Thẩm Chi Ý nhận lấy từ tay anh, từng lớp từng lớp gỡ giấy dầu ra, bên trong lộ ra một hộp cơm bằng nhôm, mở nắp ra, lại thấy bên trong được gói kín mít bằng nhiều lớp giấy dầu.

Bên trong có 120 đồng mà ông cô để dành cho, một tờ giấy phân chia tài sản, giấy chứng nhận quyền sở hữu căn nhà này, một viên ngọc và hai thỏi vàng.

Tư Uyên nhìn thấy những thứ đó, trong mắt hiện lên vẻ bất ngờ.

“Không ngờ ông còn giấu bảo bối thật.”

“Hai thỏi vàng này là em nhặt được hồi nhỏ.” Thẩm Chi Ý nhìn chúng, bất giác nhớ lại một vài chuyện cũ.

Hồi nhỏ vận khí của cô cực kỳ tốt, nhất là sau lần cứu được con cá chép đỏ, mọi thứ càng rõ rệt hơn. Mỗi lần thèm ăn thịt, chẳng mấy chốc sẽ có gà rừng hay vịt trời chạy thẳng vào trước mặt. Ra bờ sông thì cá cứ tự nhảy lên bờ ngay trước chân cô. Có mấy lần chẳng ở gần núi hay sông gì cả, mà trên trời lại rơi xuống tận hai con ngỗng to.

Sau khi biết chuyện, ông cô căn dặn rằng tuyệt đối không được kể với ai. Hai thỏi vàng này là năm cô sáu tuổi, lúc theo ông lên núi săn bắn, đi ngang qua một gò đất nhỏ thì vô tình trượt chân ngã, kéo theo đất mà lộ ra chúng.

Lúc ấy, ông nhìn hai thỏi vàng rất lâu mà không nói gì. Sau đó mới cất đi giúp cô, nói là để dành làm của hồi môn sau này khi cô lớn lên lấy chồng.

Lúc đó cô còn chẳng biết của hồi môn là cái gì, còn bĩu môi nói đem bán lấy tiền mua thịt ăn cho sướng. Ai ngờ lời vừa dứt, một con heo rừng đột nhiên từ đâu lao ra: “rầm” một tiếng đập đầu vào tảng đá phía trước, chết ngắc.

Hai ông cháu cô sợ đến choáng váng, đứng đực ra hồi lâu mới hoàn hồn. Cô lại mở hộp, cẩn thận bóc lớp giấy dầu bọc viên châu bên trong, đặt vào lòng bàn tay ngắm nghía kỹ càng.

Viên châu này to bằng quả trứng chim bồ câu, màu xám xịt, chẳng nhìn ra được làm từ gì, bề mặt lại khắc đầy hoa văn tinh xảo, vừa cổ xưa vừa thần bí. Cô nhớ rõ, đó là buổi sáng sau hôm cứu con cá chép, tỉnh dậy liền thấy nó nằm trong tay. Trong mơ, có một chị gái rất xinh đẹp nói cảm ơn cô đã cứu mạng, rồi tặng cô viên châu này làm quà.

Thật ra cô nghi ngờ, việc mình được trọng sinh lần này là nhờ viên châu ấy đưa về.

Khi ấy, Tiết Lâm ném cô xuống biển, cô chỉ cảm thấy ngạt thở, lạnh lẽo, tuyệt vọng. Đang lúc tưởng mình chết chắc rồi thì một luồng sáng trắng chói lóa bừng lên. Đến khi mở mắt ra, cô đã quay lại thời điểm hiện tại.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc