“Làm giấy kết hôn gì chứ, ai nói muốn đi làm giấy kết hôn?”
Đúng lúc này, từ cửa vang lên một giọng nói chát chúa và đầy chất vấn. Ngay sau đó, Tư Cẩm Dương xông vào, sau lưng còn có Thẩm Đình Ngọc mặt mày tủi thân theo sau.
Thẩm Chi Ý trong phòng cũng nghe thấy tiếng của Tư Cẩm Dương, thân thể khẽ run lên, ký ức tồi tệ kiếp trước như thủy triều dội ngược về đầu óc...
Đúng lúc Thẩm Kiến Quốc trèo tường vào trong, thì Thẩm Đình Ngọc cũng chạy về điểm tập trung thanh niên trí thức, cố ý nhắc đến việc Tư Tri Lễ đến đội sản xuất Liễu Nhi là để bàn chuyện hôn sự với Thẩm Chi Ý.
Cô ta còn nói, thật ra bản thân cũng không muốn ép Tư Cẩm Dương, nhưng giờ bên nhà họ Tư chê bai cô ta, còn nói sẽ huỷ hôn để đổi thành Tư Tri Lễ đính hôn với Thẩm Chi Ý. Mà Thẩm Chi Ý vừa nãy cũng đã đồng ý rồi. Tư Cẩm Dương nghe không tin, liền chạy từ điểm tập trung ra ngoài, muốn tìm Thẩm Chi Ý hỏi cho rõ.
Mục đích của Thẩm Đình Ngọc chính là để Tư Cẩm Dương tận mắt chứng kiến cảnh “bắt gian tại giường”.
Đến lúc đó danh tiếng của Thẩm Chi Ý bị huỷ, không thể không lấy Tư Tri Lễ, còn cô ta thì chỉ cần ra tay thêm chút nữa với Tư Cẩm Dương, chẳng lẽ còn sợ hắn không chịu cưới mình?
Khi hai người chạy đến ngoài nhà họ Thẩm, đúng như Thẩm Đình Ngọc mong đợi, thấy không ít người đang trèo lên tường hóng chuyện.
Nhưng đến lúc bước tới cửa, vừa nghe thấy tiếng bên trong thì lại thấy có gì đó sai sai!
Người đang nói không phải Tư Tri Lễ, mà hình như là Tư Uyên, cái tên mặt lạnh như thần chết kia. Còn việc anh nói muốn cưới Tiểu Ý là sao? Chẳng phải lẽ ra phải là Tư Tri Lễ và Thẩm Chi Ý bị bắt tại trận trên giường bởi cha mẹ cô ta, rồi để bịt miệng thiên hạ, Thẩm Chi Ý đành phải gả cho Tư Tri Lễ hay sao?
Đầu óc Thẩm Đình Ngọc rối như tơ vò, nhìn thấy Tư Cẩm Dương đã chạy vào trong thì cô ta cũng đành vội vã chạy theo. Vừa vào đến sân, đã thấy Tư Uyên đang đứng ngay trước cửa phòng của Thẩm Chi Ý, ánh mắt lạnh lùng đối diện với Tư Cẩm Dương.
“Ba, mẹ, rốt cuộc là chuyện gì vậy?” Thẩm Đình Ngọc thấy cha mẹ đứng bên cạnh mà mặt mày tối sầm, im lặng không nói, trong lòng cũng dâng lên cảm giác bất an, bước tới nhỏ giọng hỏi.
Thẩm Kiến Quốc lắc đầu, ra hiệu đây không phải lúc để nói. Trương Thúy Đào tức đến mức gan cũng đau, nghiến răng, véo mạnh vào cánh tay cô ta:
“Con nhãi chết tiệt này, tao thật sự bị mày làm tức chết mất thôi! Tư Tri Lễ đang yên đang lành mày lại không chịu gả, giờ thì hay rồi, Thẩm Chi Ý sắp gả cho Tư Uyên, thành vợ đoàn trưởng rồi đấy! Mày nói xem tao phải mắng mày thế nào cho vừa? Vì mày, tao với ba mày bị con đĩ Thẩm Chi Ý đó đè đầu cưỡi cổ, mặt mũi không còn mảnh nào giữ được! Giờ thì hay rồi, lại giúp nó với Tư Uyên thành đôi! Ôi, sao số tao khổ thế này trời!”