Cả Nhà Cùng Nhau Chạy Nạn!!

Chương 27 Tin đồn thất thiệt

Trước Sau

break

Còn nguyên do? Khỏi phải hỏi, tất nhiên vì Triệu Tiểu Bảo rồi!

Trong thôn ai chẳng biết phu phụ Triệu Đại Căn thiên vị lão khuê nữ đến mức nào. Ngay cả mấy đứa cháu phía dưới cũng phải lùi một bước trước mặt Triệu Tiểu Bảo. Lâu ngày, sao mấy nàng dâu có thể không có ý kiến gì chứ?

Lại có người tận mắt thấy, mỗi ngày ba bữa Triệu Tiểu Bảo đều ăn cháo gạo trắng, không phải gạo cũ mà là gạo mới thu năm nay!

Đặt vào nhà ai mà chẳng nổi loạn cho được?

Thậm chí còn có người nói Triệu Đại Sơn vào núi tìm gỗ, là vì chuẩn bị phân gia, sau này dựng nhà riêng.

Lời ra tiếng vào trong thôn, Triệu gia ở dưới chân núi cuối thôn tự nhiên nghe cả, Triệu lão hán tức đến giữa đông cũng muốn cởi giày bông ném vào đầu bọn họ, ở nhà chửi ầm lên: “Các ngươi mới phân gia, con các ngươi phân gia, cháu các ngươi cũng phân gia!”

Người già nào mà nghe được mấy lời này? Con cái phân gia có khác gì nguyền rủa ông chết sớm!

Triệu lão hán tức quá, dựa vào bối phận cao, mấy tộc lão đồng niên trong thôn cũng phải gọi ông một tiếng lão đệ. Ông tìm đến tận cửa mắng mỏ, chẳng ai dám làm gì.

Người cùng lứa thì tay chân già yếu không áp nổi ông, kẻ hậu bối chỉ có thể đứng chịu mắng, nếu ai dám cãi, Triệu lão hán lập tức quát: “Chuyện nhà mình còn chưa phân rõ ràng, lại đi nói chuyện thiên hạ! Rảnh rỗi thế thì ra quét tuyết trước cửa đi, kẻo cha ngươi trượt chân ngã sấp mặt, quay đầu huynh đệ các ngươi tranh nhau ai hầu hạ lão cha, lỡ cãi nhau đến mức phân gia thì chẳng đẹp mặt đâu!”

Thế là từ đó chẳng ai dám nói xấu sau lưng nhà ông nữa.

Ngay cả một tiếng rắm cũng không dám thả.

Đến giữa đông, nhà nhà co cụm trong nhà tránh rét, cả thôn yên tĩnh hẳn, ngay cả con chó già nhà Triệu Hữu Tài cũng chẳng buồn sủa.

Trấn Đồng Giang hiếm khi có tuyết, theo lời người già trong thôn, lần trước có tuyết đã là hơn mười năm trước. Năm ấy tuyết lớn phong sơn, sau một mùa đông dài, có nhà đóng kín cửa, phá cửa vào mới phát hiện cả nhà hơn chục người đều chết cóng.

Dân nghèo rất sợ trời đổ tuyết lớn .Văn nhân mặc khách làm thơ về tuyết, tuyết trắng mênh mang trong mắt họ là cảnh sắc tinh khiết. Nhưng trong mắt dân đói rét, tuyết trắng mênh mang là cái lạnh thấu xương khiến ngón chân tai mũi cũng đông cứng rụng rời.

Cách nhiều năm, thôn Vãn Hà lại có tuyết rơi như lông ngỗng.

Củi trong nhà đủ đầy, từ lúc ngoài trời bắt đầu đổ tuyết, Vương thị đã không cho bọn trẻ ra ngoài, suốt ngày giữ trong nhà sưởi ấm, chẳng cho đi đâu.

Đặc biệt là Triệu Tiểu Bảo, dù mặc áo bông dày cộp, Vương thị cũng không cho bé xuống giường, cả ngày bắt bé rúc trong chăn, chỉ sợ sơ ý một chút là bé sẽ nhiễm gió lạnh.

“Bên ngoài tuyết càng lúc càng lớn, đợi mấy đứa lão đại về thì đừng ra ngoài nữa, yên ổn ở nhà tới sang xuân thôi.” Vương thị đặt rổ kim chỉ xuống, trên mặt lộ vẻ lo lắng.

Mấy hôm nay trời lạnh, Triệu Đại Sơn cùng hai đệ đệ cứ khăng khăng chặt củi gánh lên trấn bán cho phú hộ, nói ngày thường một bó chỉ bán được hơn mười đồng, nay có tuyết, giá củi nhất định cao hơn.

Ba huynh đệ đều là kẻ không ngồi yên, hán tử tuổi trẻ lực tráng không sợ lạnh, thà đi thêm mấy dặm cũng muốn kiếm thêm mấy đồng tiền.

Vương thị không lo an nguy của họ, hán tử nhà họ người nào cũng vai u thịt bắp, mặt mũi dữ dằn, gặp kẻ xấu thì chỉ có kẻ xấu chịu thiệt.

 

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc