Cả Nhà Cùng Nhau Chạy Nạn!!

Chương 17 Bán lươn

Trước Sau

break

Triệu Phong vội vàng theo sau.

Triệu Đại Sơn dùng cuốc lấp cả phân lẫn mảnh vỡ xuống đất, đôi chân to giẫm đi giẫm lại san phẳng mặt đất. Ngoài chỗ đất mới xới không còn dấu vết gì khác, kiểm tra mấy lần thấy không sơ hở, hắn mới xách gùi theo sau chui ra khỏi rừng.



Mặc cho tay run cỡ nào, tim nóng ra sao, Triệu lão hán vẫn cố giữ bình tĩnh, làm như chẳng có chuyện gì, dặn dò con trai con dâu và cháu: “Nhớ kỹ, không có chuyện gì xảy ra. Chúng ta chỉ đào hố chôn phân cho Tiểu Bảo, giờ thì đi trấn bán lươn.”

Triệu Đại Sơn cùng vợ con liên tục gật đầu: “Biết rồi cha/gia, chúng ta chỉ chôn phân thôi, không có gì xảy ra.”

“Ừ.”

Triệu lão hán gật đầu, lại không nhịn được nhìn Triệu Tiểu Bảo đang nằm trong lòng Chu thị, gương mặt già cười rạng rỡ như hoa cúc. Trời ạ, con đúng là phúc tinh của Triệu gia!

Ông vung tay hào sảng, hứa với con gái đang nhìn mình chằm chằm: “Chờ cha bán lươn xong, mua thịt, mua kẹo, mua bánh, mua kẹo hồ lô cho con! Mua! Tất cả đều mua cho tiểu bảo bối của cha!”

Triệu Tiểu Bảo vừa nghe kẹo hồ lô, nước miếng liền trào ra, miệng ngọt ngào dỗ: “Cha tốt nhất, Tiểu Bảo thích cha nhất!”

Triệu lão hán cười sảng khoái, cũng không vạch trần bé, trong nhà ai cũng từng được bé “thích nhất” rồi. Bàn tay thô ráp xoa đầu con gái, dịu giọng dặn: “Cha cũng thích Tiểu Bảo nhất. Nghe cha, chuyện vừa rồi không được nói với ai. Ai cũng không được, ngay cả Xuân Nha thân nhất cũng không nói, biết chưa?”

“Vâng ạ!” Triệu Tiểu Bảo ngoan ngoãn gật đầu: “Cha, con không nói với ai, ngay cả nương cũng không nói.”

“Ha ha, tốt.” Triệu lão hán cười lớn, lại xoa đầu con gái thêm một cái.

Nói chuyện xong, cả nhà lặng lẽ trở lại quan đạo, hòa vào dòng người vào trấn.

Người thì gánh gồng, người thì đeo gùi, người thì đánh xe bò đi ngang qua, dường như chẳng ai để ý đến họ. Lúc này Triệu Đại Sơn và Chu thị mới dần thả lỏng. Họ không còn liếc ngang ngó dọc nữa, theo dòng người vào trấn.

Trấn Đồng Giang là trấn lớn, trong toàn huyện Quảng Bình cũng thuộc hàng nổi tiếng, mà nổi tiếng là vì nơi này từng sinh ra một vị đại quan.

Thời thế đổi thay, chẳng rõ vị đại quan đó còn sống hay không, nhưng danh tiếng và dư uy của ông qua lời truyền miệng dân bản địa vẫn chưa từng phai nhạt. Là quê tổ của đại quan, trấn Đồng Giang dựa vào bóng cây lớn mà hưởng mát. Mấy năm nay xây dựng hay giao thông đều thuận tiện phồn hoa hơn mấy trấn xung quanh, người đông tự nhiên náo nhiệt.

Chỉ là tất cả những điều đó chẳng mấy liên quan đến thôn Vãn Hà, dù trước mắt có cây đào đầy trái, kẻ thấp bé cũng chẳng với tới.

Mà có với tới, trái cũng đã bị người khác hái hết rồi.

Tuy vậy cũng không phải hoàn toàn không có lợi. Triệu lão hán biết nếu trong tay có vật hiếm lạ, có thể đem tới phía đông trấn thử vận may. Nơi đó toàn nhà giàu có quyền thế, chỉ cần họ vừa mắt, tất nhiên là sẽ hào phóng về mặt tiền bạc.

Một mình ông đi bán lương là đủ, nhà giàu không thích ồn ào, người đông còn chưa tới cổng đã bị đuổi.

Sợ hỏng việc, Triệu lão hán lấy hơn chục đồng tiền đồng đưa cho Chu thị: “Con dâu cả dẫn Tiểu Bảo và Tam tiểu tử đi ăn bát mì đi, Tiểu Bảo chưa ăn sáng, chắc đói rồi. Lão đại con ra bến tàu xem tình hình, coi giá cả còn như mấy hôm trước không, có gì thay đổi không.”

Ông chưa từng nghĩ đến chuyện không bán được. Ông sống từng này tuổi cũng chưa từng thấy con lươn trông như con rắn mà còn to như vậy, hiếm lạ biết bao.

 

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc