Cả Nhà Chuẩn Bị Chạy Nạn Trước Hai Năm

Chương 2: Kẹo mạch nha

Trước Sau

break

Đi hết một ngày đường núi, không tìm được việc làm, trong lòng Triệu lão hán đã thấy khó chịu, không vui, thấy các nàng cãi cọ ầm ĩ còn duỗi tay lung tung đồ đạc, ông tức điên người lập tức giơ đòn gánh lên đập vài cái lên mặt đất phát ra tiếng “Bộp bộp bộp bộp”, rồi la to: “Xếp hàng, xếp hàng ngay ngắn cho ta! Nhà Nhị Trụ, rút cái tay về cho ta, nếu làm hư đồ của nhà khác, ngươi đền à!”

Vợ của Triệu Nhị Trụ nghe vậy lập tức rụt tay về, ngượng ngùng nói: “Lục thúc, trong bếp đang nổi lửa đâu, cháu cũng là sốt ruột mà, thúc đừng giận ha...”

Triệu lão hán có bối phận rất lớn ở trong thôn, vợ Nhị Trụ tuy có tuổi tác gần bằng ông, nhưng vẫn phải gọi ông một tiếng thúc.

Ông nghiêm mặt già lại, mấy người phụ nữ khác cũng không dám lại la hét ầm ĩ, xếp hàng ngay ngắn, nôn nóng chờ ông chia đồ.

Trong lúc nhất thời, đầu thôn bỗng trở nên náo nhiệt.

Hai sọt chất đầy đồ, gánh về cũng không dễ dàng, Triệu lão hán có trí nhớ rất tốt, đồ của nhà nào, đều được ông phân chia rõ ràng, không muốn nghe các nàng nói mấy lời khách sáo vô bổ, chia đồ xong liền vẫy tay đuổi mọi người đi, ông cảm thấy đau đầu khi phải đối diện với đám phụ nữ trong thôn.

Ngồi trên tảng đá nghỉ ngơi một lát, Triệu lão hán liền cùng trưởng tử dẫm lên hoàng hôn ánh chiều tà trở về nhà.

Nhà họ Triệu nằm ở cuối thôn, lưng dựa Đại Sơn, bên trái là cánh rừng, bên phải là đất trồng rau, phía trước là con đường nhỏ dẫn vào trong thôn, cách vài thửa ruộng nước và sườn núi, trên đường về nhà có thể nhìn thấy vài hộ gia đình khác trong thôn.

Trong sân nhỏ có hàng rào được dựng bằng tre, mấy con gà mái đang cúi đầu mổ rau.

Bên cạnh, một người đàn ông cao cỡ tám thước, nhìn rất là cường tráng đang cầm rìu bổ củi, phía sau hắn, khói bếp bay lượn lờ, hai bóng người đang bận việc bên trong.

Thấy bọn họ trở về, Triệu Nhị Điền nghiêng đầu chào: “Cha, đại ca.”

Cửa không đóng, Triệu lão hán đi vào buông sọt xuống, nói với con dâu đang bận việc trong nhà bếp: “Vợ lão đại, múc gáo nước cho ta, khát quá à.”

Dứt lời, kéo chiếc khăn tay trên cổ xuống lau mồ hôi, nước mang theo trên đường đều đã uống hết rồi, lúc này môi khô nứt. Ông ngồi lên ghế dựa dưới mái hiên, hỏi lão nhị đang cắm đầu bổ củi: “Sao hôm nay trong nhà yên tĩnh quá vậy, mấy con khỉ trong nhà đâu hết rồi? Tiểu Bảo đâu? Sao không ở nhà?”

Đêm qua, Tiểu Bảo nghe nói hôm nay ông muốn lên trên, ôm chân ông la hét đòi đi theo, ông phải khuyên can mãi, hứa là sẽ mua kẹo mạch nha cho bé mới dỗ dành được bé, còn tưởng rằng bé sẽ nhà mỏi mắt chờ ông về, không ngờ trời đều sắp tối, ngay cả cái bóng cũng chả thấy.

Xem ra là ăn quá nhiều kẹo mạch nha, nên hết nhớ thương món khoái khẩu này rồi!

Triệu Nhị Điền chưa kịp nói gì, Chu thị bưng hai chén nước lạnh đi ra, cười nói: “Buổi chiều quá nắng, bắt tụi nhỏ ở nhà không cho chúng ra ngoài, nhưng chỉ đợi một chút thì mấy con khỉ quậy không chịu ngồi yên, cho nên tụi nó dẫn Tiểu Bảo vào núi, nói đi đào con thỏ oa, phải kiếm thêm ít thịt cho trong nhà. Trong rừng không có nắng, đúng lúc lão tam đang đốn củi trên núi, có nguy hiểm gì la một tiếng là có thể nghe thấy, nương cũng chiều bọn nhỏ.”

Triệu lão hán và Triệu Đại Sơn ôm tô bự, ngửa đầu ực ực uống sạch cả tô, nhìn là biết họ khát đến cỡ nào.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc