Cá Cược

Chương 3: Vỗ ngực (H nhẹ)

Trước Sau

break

Lâm Hỉ Triều nhíu mày, mắt tròn xoe: “Không thể nào! Kha Dục, cậu đừng quá đáng như vậy.”

Lời nói đó khiến cô bị sốc.

Có bị điên không? Dám bảo cô chủ động làm chuyện đó sao?

Cô siết chặt lấy vạt áo, trong đầu không ngừng tuôn ra những lời chửi rủa, nhưng lại không thể nói ra một lời, cuối cùng chỉ thấy mặt đỏ bừng.

“Tôi không thể làm chuyện đó, cậu cũng đừng mơ bảo tôi làm thế, sao cậu không tìm người khác mà làm?”

Lâm Hỉ Triều hét lên.

“Người khác?”

Kha Dục chẳng thèm để tâm đến cơn giận nhỏ nhoi của cô, cậu ngồi thẳng dậy, tay chống lên đầu gối, chống cằm nhìn cô.

“Ai chứ?”

“Tôi làm sao mà biết!” Cô lập tức phản bác lại.

Từ lúc về nhà, Lâm Hỉ Triều ngoan ngoãn yếu đuối như một chú mèo con, bây giờ thì như bị dẫm phải đuôi, toàn thân dựng hết gai lên.

Có vẻ như cô thực sự đã bị chọc giận.

Kha Dục cúi đầu cười, gật đầu, đưa tay về phía cô: “Được rồi, vậy ngồi qua đây.”

“Tôi không ngồi lên đùi cậu đâu!”

Lại phản bác.

“Vậy đi lên giường?”

“Tôi cũng không muốn lên giường!”

“Vậy cậu muốn đi đâu?” Kha Dục ngả lưng vào ghế, dáng vẻ thờ ơ: “Vào phòng cậu?”

Lâm Hỉ Triều hít sâu một hơi, kéo khóa áo đồng phục lên cao nhất, cúi đầu im lặng.

“Lâm Hỉ Triều.”

Kha Dục vắt chân, ánh mắt lạnh lùng: “Đừng bắt tôi phải lặp lại lần thứ hai.”

“Cậu biết hậu quả của việc không tuân theo quy tắc là gì rồi đấy.”

“...Vậy cậu đừng bắt tôi làm chuyện đó.”

Lâm Hỉ Triều rúc nửa mặt vào cổ áo đồng phục, mắt cụp xuống, lời nói bị che lấp bởi vải áo, có chút không rõ ràng, nhưng là thật sự tủi thân.

Dường như Kha Dục cười khẽ một tiếng, câik chậm rãi đứng dậy đi đến trước mặt cô, hai tay giữ lấy cổ áo đồng phục, nâng mặt cô lên.

“Được rồi, đi tới bàn học nào.”

Không đợi Lâm Hỉ Triều phản ứng, Kha Dục đã bế cô lên, như bế một đứa trẻ, đưa cô tới bàn học, tay trái đẩy loạn sách vở, sau đó đặt cô lên bàn.

Kha Dục chống tay nhìn cô: “Tự cởi đi.”

“Tôi không—”

Chưa kịp nói hết, Kha Dục đã khoanh tay cởi áo phông trắng trên người, dưới ánh đèn trắng, cơ thể khỏe khoắn sáng lên, cơ bắp rắn rỏi, làn da mịn màng, xen lẫn giữa thiếu niên và thanh niên, tràn đầy sức sống.

Cậu cười nhếch môi, nói khẽ: “Tôi cũng cởi rồi, cậu không thiệt gì cả mà, đúng không?”

Nói gì vậy chứ.

Lâm Hỉ Triều không biết phải nói gì, nhưng đứng gần như vậy, cơ thể nam tính của cậu bao trùm lấy cô, khiến cô không dám nhìn cậu.

Chỉ biết cúi đầu, mím chặt môi, đấu tranh một lúc rồi chậm rãi kéo khóa áo, cởi áo khoác ra.

Kha Dục không nói gì thêm, đôi mắt đen kịt nhìn chằm chằm vào cô, bên trong cô còn mặc một chiếc áo phông ngắn màu vàng nhạt, rất hợp với cô, trông tươi tắn và ngoan ngoãn.

Đầu ngón tay Lâm Hỉ Triều khẽ run lên, cô hít sâu vài lần, sau đó nắm lấy vạt áo lên, từng chút từng chút một kéo lên.

Bụng phẳng hơi lõm xuống, eo thì thon đến đáng ghét, giữa xương sườn có một nốt ruồi nhỏ, làn da trắng mịn như ngọc, quyến rũ đến mức khiến Kha Dục cảm thấy cổ họng khô khốc.

Cô dừng lại ở đó, nhận thấy ánh mắt của Kha Dục ngày càng lạ, việc kéo áo chậm rãi thế này là sự tra tấn cho cả hai, Lâm Hỉ Triều nghiêng người, quyết định dứt khoát cởi áo ra.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc