Từ năm mười tuổi, Lộ Hinh đã theo học nấu ăn với truyền nhân của ngự trù. Tám đại trường phái ẩm thực, hầu như không có món nào cô không thành thạo.
Về đến nhà, cô xách nguyên liệu vào bếp, động tác thuần thục, xử lý cá một cách gọn gàng: mổ, lọc nội tạng, thái lát.
Thịt cá được cắt thành từng lát mỏng, đầu cá và xương được chặt riêng. Cô cho một ít nước, muối và baking soda vào thịt cá, dùng tay đánh đều cho đến khi kết cấu hơi sệt lại rồi để yên khoảng mười phút. Sau đó rửa sạch, để ráo.
Tiếp theo, cô phi thơm gừng, chiên vàng xương cá rồi đổ nước vào ninh canh. Ở một chảo khác, cô cho dầu vào, xào dưa chua đến khi dậy mùi rồi mới cho vào nồi nước dùng xương cá.
Gia vị bí truyền được thêm vào đúng lúc, tạo nên hương vị đặc trưng khó lẫn.
Khi nước canh sôi, cô thả thịt cá đã ướp vào, nêm nếm lại lần cuối rồi tắt bếp ngay khi vừa chín tới. Cuối cùng rắc hành, rau mùi và một lát chanh mỏng lên trên.
Món cá nấu dưa chua hoàn thành, sắc hương đều đủ.
Lộ Hinh nhìn thành phẩm, ánh mắt thoáng trầm xuống. Có lẽ đây là lần cuối cùng cô nấu món này cho gia đình.
Dù vẫn còn một ngày, nhưng cô đã quyết định ngày mai sẽ cùng người nhà đi chơi trọn vẹn, coi như lưu lại ký ức cuối cùng.
Cô tiếp tục chuẩn bị món tiếp theo gà luộc, món bố cô thích nhất.
Gà được xử lý sạch sẽ, cho vào nước sôi trụng qua, sau đó thực hiện kỹ thuật nhúng rồi nâng, rồi trụng nhiều lần để nhiệt độ thấm đều từ trong ra ngoài. Cuối cùng cho vào nước lạnh để giữ da săn và màu sắc đẹp, rồi tiếp tục chần lại lần nữa cho chín hoàn toàn. Khi hoàn tất, gà được chặt miếng và bày ra đĩa, ăn kèm nước chấm là đúng vị.
Món tiếp theo là thịt xào ớt xanh, món mẹ và anh trai cô đều thích, cũng là món cô làm thuần thục nhất.
Trong khi đó, cô tự dành cho mình món thịt kho tàu, thứ cô thích nhất.
“Xong rồi.”
Nhìn cả bàn ăn đầy đủ: gà luộc, thịt xào ớt xanh, thịt kho tàu và cá nấu dưa chua, Lộ Hinh khẽ mỉm cười.
“Có món bố thích, món mẹ và anh trai thích, cả món mình thích… chắc mọi người sẽ bất ngờ lắm.”
Đúng lúc cô đặt bát đĩa cuối cùng xuống bàn, ngoài cửa vang lên tiếng động cơ ô tô.
Bố mẹ đã về.
Lộ Hinh nhìn thấy bố khoác tay mẹ bước vào, trong lòng bất giác dâng lên một cảm xúc khó tả.
Bạch Tố Tố nhìn biểu cảm ngẩn ngơ của con gái, còn tưởng rằng cô vẫn đang khó chịu trong người. Bà lập tức gạt tay Lộ Tấn Trung ra, bước nhanh vài bước, kéo lấy Lộ Hinh.
“Bảo bối Hinh Nhi, sao thế này? Khó chịu ở đâu à? Đi, chúng ta đi bệnh viện.”
Lộ Hinh nhìn gương mặt đầy lo lắng của mẹ, khẽ lắc đầu, rồi nhẹ nhàng ôm lấy bà.
“Mẹ… con yêu mẹ. Kiếp sau con vẫn muốn làm con của mẹ, có được không?”
Giọng nói rất nhẹ, gần như tan vào không khí.
Ở nơi mà Bạch Tố Tố và Lộ Tấn Trung không nhìn thấy, hai hàng nước mắt trong trẻo lặng lẽ trượt xuống.
Lộ Hinh nhanh chóng lau đi, cố nở một nụ cười, rồi nghiêng người hôn nhẹ lên má mẹ.
“Không sao đâu mẹ, con khỏe lắm. Hôm nay con làm nhiều món ngon lắm. Bố ơi, nhanh lên nào, không đợi anh nữa, chúng ta ăn trước đi.”
Bạch Tố Tố và Lộ Tấn Trung nhìn nhau, khẽ mỉm cười, như đã hiểu ý.
“Bà xã, ăn cơm trước đi.” Lộ Tấn Trung kéo nhẹ tay vợ: “Lâu lắm rồi mới được ăn cơm do bảo bối Hinh Nhi nấu. Đi, xem tay nghề con bé có thụt lùi không.”
Ba người cùng bước về phía phòng ăn.
Chỉ là... cô không biết rằng, ngay khi quay lưng lại, nụ cười trên gương mặt Lộ Tấn Trung và Bạch Tố Tố đã lặng lẽ tắt đi, thay vào đó là một tầng trầm mặc khó giấu.
Lộ Tấn Trung đã sớm nhận ra khoảnh khắc con gái lén lau nước mắt. Đôi mắt đỏ hoe ấy, ông làm sao có thể không thấy.
Còn Bạch Tố Tố, dù không hỏi, vẫn mơ hồ cảm nhận được một cảm xúc nặng nề đang đè lên trái tim con gái mình.
Nhưng cả hai đều chọn cách im lặng.
Đó là quy tắc của nhà họ Lộ: nếu con không muốn nói, thì không hỏi. Nếu con muốn tự đi qua, thì để con tự đi. Tin tưởng và chờ đợi, là cách họ bảo vệ nhau.
Lộ Hinh cũng hiểu rất rõ điều đó.
Cô biết bố mẹ đã nhận ra sự bất thường, nhưng cô không thể nói ra sự thật.
Bởi sự thật ấy, không có đường lui.
Ở thế giới này, cô chỉ còn một ngày cuối cùng.
Cô muốn ngày cuối cùng ấy, cả gia đình có thể ngồi bên nhau, ăn một bữa cơm thật trọn vẹn, thật ấm áp như thể mọi thứ vẫn chưa từng thay đổi.
Cô gọi điện cho Lộ Chiêu, xác nhận anh đang trên đường về nhà.
Sau đó, cô khẽ chỉnh lại cảm xúc trên gương mặt mình.
Khóe môi cong lên, một nụ cười bình tĩnh được đặt lại đúng vị trí.
Rồi cô bước vào phòng ăn.
“Bố, mẹ, anh sắp về đến nơi rồi. Chúng ta đợi anh ấy một lát nhé.”
Lộ Hinh kéo dài giọng, giọng nói mang theo vài phần tinh nghịch làm nũng, như thể mọi phiền muộn ban nãy đều chưa từng tồn tại.
Lộ Tấn Trung nhìn con gái, ánh mắt đầy cưng chiều, bật cười: “Được được được, đợi cái thằng ranh con đó một lát.”
Ông vừa dứt lời, ngoài cửa đã vang lên giọng nói quen thuộc, mang theo chút tùy tiện và trêu chọc.