Sau khi mua xong vải vóc, cô tiếp tục đi khắp thành phố tìm các tiệm thuốc.
Thuốc cảm cúm, thuốc tiêu viêm và các loại thuốc thông dụng đều được cô mua một lượng lớn. Khi đi ngang qua một hiệu thuốc Đông y, cô phát hiện nơi này còn bán cả dược liệu.
Lộ Hinh không hiểu nhiều về dược tính, nên chỉ chọn những loại cô cảm thấy hữu dụng. Nhân sâm trồng nhân tạo, theo lời chủ tiệm chỉ có dược tính tương đương loại 30 năm, cô mua 100 củ. Ngoài ra còn có hà thủ ô và tam thất, mỗi loại cũng mua thêm vài chục củ.
Vải vóc vốn là vật tư thiết yếu, cô ưu tiên chọn màu tối, dễ sử dụng trong mọi hoàn cảnh nên số lượng mua cũng không ít.
Tổng cộng chi phí khoảng 3,5 triệu. Sau khi để lại địa chỉ và tiền cọc, cô tiếp tục đi đến cửa hàng kim khí gần đó.
Tại đây, cô mua mười cái bếp lò cỡ nhỏ, ba cái cỡ vừa và một cái cỡ lớn. Nồi các loại mua 20 chiếc, than đá lấy trọn 20 tấn. Phích nước nóng lấy 20 cái.
Than đá được yêu cầu giao thẳng đến kho hàng, còn bếp lò, nồi và phích nước nóng thì chất thẳng lên xe tải.
Các sản phẩm ở cửa hàng này phần lớn mang phong cách cổ điển, không có dấu vết hiện đại, rất phù hợp với mục đích của cô.
Với kinh nghiệm nấu nướng của mình, Lộ Hinh hiểu rõ: muốn sống tốt thì nguyên liệu và gia vị đều không thể thiếu.
Sau khi đến cửa hàng gia vị, cô mua một lượng lớn muối, xì dầu, giấm, bột ngọt và hạt nêm, mỗi loại 1.000 chai, đóng thành từng thùng mười chai.
Hoa hồi, quế, tiểu hồi hương, ớt, hạt tiêu, thảo quả, đinh hương, bạch chỉ, thì là… mỗi loại lấy 500 cân, chia thành các gói nhỏ năm cân.
Đang định rời đi, cô bất ngờ nhìn thấy góc cửa hàng có bán hạt giống rau.
Cô khựng lại một chút rồi đổi ý. Không thể chỉ ăn thịt mà không có rau được.
Thế là toàn bộ hạt giống rau có sẵn trong cửa hàng cũng bị cô gom sạch.
Lộ Hinh nhìn lại danh sách vật tư, chợt nhận ra một vấn đề quan trọng: phương tiện di chuyển vẫn chưa chuẩn bị.
Cô khẽ nhíu mày, bắt đầu suy nghĩ. Nếu xuyên đến cổ đại thì cần gì? Ngựa, xe ngựa, xe kéo…
Ở thời cổ đại, nuôi ngựa không vấn đề gì, nhưng hiện tại việc mua bán số lượng lớn lại không đơn giản, càng không thể tùy tiện vận chuyển. Cách khả thi nhất chỉ còn xe kéo từ nông thôn.
Nếu là thế giới niên đại trong truyện, phương tiện phù hợp nhất lại là ô tô kiểu cũ và xe đạp. Mà mấy thứ này, anh trai cô lại rất rành, đặc biệt là mảng sưu tầm đồ niên đại.
Nghĩ đến đây, Lộ Hinh liền gọi điện cho anh trai: “Anh ơi, em có một người bạn rất thích đồ thập niên 70. Bạn ấy muốn mua năm chiếc ô tô và mười chiếc xe đạp, đều phải đúng phong cách thời đó nhé, đừng nhầm.”
Đầu dây bên kia im một nhịp rồi đáp ngay: “Được. 30 triệu, không mặc cả.”
“Lộ Chiêu!” Lộ Hinh bật thốt, “Anh ăn cướp à? Sao đắt thế?”
Tiếng cười khẽ truyền qua điện thoại.
“Em tưởng dễ kiếm à? Giờ kiểm tra gắt lắm. Không phải em mở miệng là anh làm được đâu. Đây không chỉ là tiền, còn là quan hệ và uy tín, hiểu chưa?”
“…Được rồi, 30 triệu thì 30 triệu. Khi nào có hàng?”
“Tối mai. Để ở kho khu Đông Cẩm Tú Hoa Viên, thành phố H. Bảo bạn em đến lấy là được. Tạm biệt, Tiểu Hinh.”
Cuộc thương lượng giữa hai anh em kết thúc trong tiếng thở dài của Lộ Chiêu, nhưng rốt cuộc vẫn là anh kiếm được một khoản lớn.
Sau khi giải quyết xong phương tiện, Lộ Hinh lái xe đến vùng nông thôn.
Quan sát xung quanh không có người, cô lập tức thu toàn bộ bếp lò, phích nước và nồi trên xe tải vào không gian nông trường, rồi mới tiếp tục lái xe vào làng.
Cô tìm thẳng đến trưởng thôn, nói rõ ý định muốn mua xe kéo.
Trưởng thôn gom lại trong làng, cuối cùng cũng chỉ tìm được ba chiếc. Giá chốt 3.000 tệ mỗi chiếc. Dưới sự hỗ trợ của dân làng, toàn bộ được đưa lên xe tải.
Ngay khi cô chuẩn bị rời đi, bên cạnh đột nhiên có người gọi trưởng thôn: “Trưởng thôn, người mua cá hôm trước nói không lấy nữa, đã tìm được mối khác rồi. Cá đã vớt hết lên rồi, giờ phải làm sao đây?”
Lộ Hinh khựng lại.
Ánh mắt cô lập tức sáng lên.
Ao trong không gian vẫn còn trống. Đây chẳng phải đúng lúc sao?
Cô nhìn trưởng thôn rồi thử hỏi: “Cá… vẫn còn sống chứ?”
Nếu còn sống, cô có thể thả vào ao trong không gian nuôi tiếp. Nếu chết rồi thì đành bỏ qua, cũng không cần mua nhiều đến vậy.
Trưởng thôn nghe vậy thì lập tức mừng rỡ, vội vàng nói: “Còn sống, còn sống hết! Đều là cá giống vừa vớt lên sáng nay, nhỏ bằng bàn tay thôi.”
Lộ Hinh trong lòng vui mừng, trên mặt lại giữ vẻ bình tĩnh, chỉ khẽ mỉm cười ngọt ngào:
“Vậy chúng ta đi xem thử trước, nếu được thì cháu lấy hết.”
“Được được được, đi ngay, đi ngay!”
Trưởng thôn lập tức dẫn cô đến bể cá đặt cạnh ao.
“Cô xem này, còn đang bơi rất khỏe! Đều là hàng mới vớt sáng nay đó.”
Lộ Hinh nhìn qua, thấy cá con đúng như lời, sinh động và khỏe mạnh, trong lòng khá hài lòng, liền bắt đầu thương lượng giá cả.
“Cá này tính thế nào ạ? Tính theo cân hay theo con?”
Trưởng thôn thấy cô thật sự muốn mua thì càng phấn khởi: “Trước giờ đều tính theo cân. Vì là cá giống nên giá cao hơn một chút, 20 tệ một cân. Cô cũng giúp chúng tôi giải quyết khó khăn, tôi tính cô rẻ hơn, 15 tệ thôi.”