Bùng Nổ! Con Gái Ruột Của Thiên Đạo Tụ Tập Trong Truyện Niên Đại

Chương 3

Trước Sau

break

“Được rồi, con đấy, thật hết chịu nổi con mà.”

Lộ Hinh mỉm cười, giọng nũng nịu: “Cảm ơn mẹ, mẹ là tốt nhất.”

Bạch Tố Tố liếc cô một cái đầy yêu chiều, sau đó đứng dậy rời khỏi phòng bệnh đi mua vịt om bia.

Thấy mẹ đã đi xa, Lộ Hinh hít sâu một hơi, bình tĩnh nằm xuống giường, rồi hướng về không trung lên tiếng: “Ra đây đi, mẹ tôi đi rồi.”

Một giọng nói máy móc lập tức vang lên: “Khụ khụ, chào Lộ Hinh.”

Lộ Hinh đã quen với âm thanh này nên không còn giật mình nữa, chỉ nhạt giọng hỏi: “Chào. Rốt cuộc ông là thứ quỷ quái gì vậy?”

“Tôi không phải thứ gì cả, tôi là Thiên Đạo của thế giới này.”

Lộ Hinh khựng lại một chút: “Thiên Đạo? Thứ đó không phải chỉ có trong tiểu thuyết sao?”

Giọng nói máy móc bình thản giải thích: “Trong vũ trụ tồn tại vô số tiểu thế giới. Có thế giới được sinh ra từ một cuốn tiểu thuyết, có thế giới bắt nguồn từ giấc mơ của một người, thậm chí chỉ từ một ý niệm thoáng qua. Những ý thức đó không ngừng phát triển, dần dần hoàn thiện, cuối cùng hình thành nên những tiểu thế giới độc lập. Còn Thiên Đạo, có thể hiểu là người quản lý của các thế giới đó.”

Lộ Hinh chậm rãi tiếp nhận thông tin: “Vậy nghĩa là… thế giới tôi đang sống cũng là một tiểu thế giới sao?”

“Đúng vậy.”

“Vậy ông tìm tôi làm gì? Tôi là nữ chính à?”

“Không phải. Cô chỉ là một người qua đường Giáp.”

Câu trả lời thẳng thừng khiến toàn bộ nhiệt huyết trong lòng Lộ Hinh tắt ngấm, không còn sót lại chút hy vọng nào.

Cô ỉu xìu nói: “Ồ… vậy tìm tôi làm gì, đánh bài tiến lên à?”

Thiên Đạo im lặng một nhịp rồi mới tiếp tục: “Hôm qua cô có phải đã chơi một trò chơi tên ‘Nông trường Hoàn Mỹ’ không?”

“Đúng vậy.”

“Khụ khụ, chuyện là thế này. Trò chơi đó vốn do ta lúc rảnh rỗi nghiên cứu ra, không cẩn thận lại gắn nhầm ‘kênh thời không’ vào hệ thống. Vì cô là người đầu tiên đăng nhập, nên bị kênh đó chọn trúng.”

Lộ Hinh nghe xong, ánh mắt lập tức sáng rực lên. Trong đầu cô thoáng hiện một ý niệm.

Kênh thời không? Xuyên không sao? Kích thích vậy à?

Nhưng rất nhanh, một ý nghĩ khác lại dội thẳng vào lý trí của cô.

Mình thì biết làm gì chứ? Chỉ biết nấu ăn thôi. Lỡ xuyên đến thế giới thiếu ăn thiếu uống thì phải làm sao? Không được, không thể đi.

Suy nghĩ xong, Lộ Hinh liền dứt khoát mở miệng: “Thì sao chứ.”

Thiên Đạo đáp ngay: “Cô cần phải đến một thời không khác để sinh sống.”

Lộ Hinh không chút do dự: “Tôi không đi. Ông tìm người khác đi.”

“Vì sao không đi?”

“Vì sao tôi phải đi? Tôi ở thế giới này muốn tiền có tiền, muốn nhà có nhà, muốn xe có xe, tôi có lý do gì phải chạy sang thế giới khác chịu khổ?”

Thiên Đạo im lặng một lát rồi thở dài: “Cô…”

Ngay khi Lộ Hinh tưởng rằng đối phương đã bỏ cuộc, giọng nói máy móc lại vang lên lần nữa.

“Chuyện này không phải cô nói không đi là có thể không đi. Kênh thời không đã chọn trúng cô. Ba ngày sau, cô sẽ bị đưa đến một thời không khác. Đến lúc đó, tất cả mọi người ở thế giới này cũng sẽ dần quên đi sự tồn tại của cô, giống như cô chưa từng xuất hiện.”

“Về phần nguyên nhân, là do lỗi của ta. Vì vậy ta sẽ dành cho cô một khoản bồi thường tương xứng. Đồng thời, ta cũng sẽ bảo hộ người thân và bạn bè của cô, để họ cả đời bình an thuận lợi, không gặp tai ương, tránh xa mọi biến cố.”

Nghe những lời đó, Lộ Hinh trầm mặc rất lâu.

Trong đầu cô nhanh chóng cân nhắc từng khả năng, cuối cùng đưa ra kết luận.

Xuyên thì xuyên vậy. Dù sao không đồng ý cũng vô dụng, ba ngày sau vẫn phải đi. Chi bằng chấp nhận sớm một chút, còn có thêm bồi thường từ Thiên Đạo. Bố mẹ cũng có thể cả đời bình an.

Cô chậm rãi lên tiếng: “Ông có thể bồi thường tôi cái gì?”

Lộ Hinh nằm yên trên giường bệnh, vẻ ngoài bình tĩnh đến mức gần như không có gợn sóng.

Là tiểu công chúa của Tập đoàn Lộ thị, từ nhỏ đã được gia đình rèn luyện, cô hiểu rất rõ một điều trong đàm phán.

Quan trọng nhất không phải là đưa ra giá, mà là không để đối phương nhìn thấu giá trị thật sự của mình.

Càng bình tĩnh, càng dễ giành được lợi thế.

Thiên Đạo đáp: “Một không gian nông trường, chính là trò chơi nông trại mà cô đã chơi. Nó sẽ cùng cô xuyên đến thời không khác.”

Bề ngoài, Lộ Hinh vẫn giữ vẻ thản nhiên không gợn sóng.

Nhưng trong lòng cô, đã hoàn toàn không còn bình tĩnh nữa.

Cô thầm nghĩ: Đây chẳng phải không gian trong tiểu thuyết sao? Trước đây khi đọc truyện, cô cũng từng ảo tưởng nếu mình có một không gian như vậy thì tốt biết bao. Không ngờ bây giờ lại thành sự thật. Nhưng nghe giọng điệu của đối phương, rõ ràng vẫn còn chỗ để mặc cả.

Lộ Hinh liền lên tiếng: “Ồ, trò chơi này tôi mới chơi, mới có sáu mảnh đất thôi. Lỡ như đến một thời đại thiếu ăn thiếu mặc thì cũng không đủ dùng đâu, hay là thôi đi.”

Thiên Đạo của thế giới này vừa mới sinh ra ý thức, còn chưa hiểu hết nhân tâm, hoàn toàn không nghe ra được ý đồ “câu kéo lợi ích” của Lộ Hinh.

Nghe vậy, nó lại tưởng rằng không gian nông trường do mình dùng công đức tạo ra bị xem nhẹ, lập tức vội vàng giải thích:

“Tốc độ thời gian trong không gian này gấp mười lần bên ngoài. Bên ngoài một ngày, bên trong mười ngày. Trong không gian còn có một nhà kho, thời gian bên trong hoàn toàn tĩnh lặng, đồ vật để vào thế nào lấy ra vẫn như vậy. Quan trọng nhất là mọi thao tác đều có thể dùng ý niệm điều khiển. Cô thấy thế nào?”

Lộ Hinh cố nén kích động trong lòng, ho nhẹ một tiếng: “Cũng tạm được. Còn một câu hỏi nữa, tôi sẽ xuyên đến đâu? Đường Tống Nguyên Minh Thanh hay là một thế giới giả tưởng khác?”

Thiên Đạo đáp: “Tôi chỉ có thể nói là một thế giới tiểu thuyết mà cô quen thuộc. Thiên cơ bất khả lộ.”

break
Trước Sau

Báo lỗi chương