Bùng Nổ! Con Gái Ruột Của Thiên Đạo Tụ Tập Trong Truyện Niên Đại

Chương 14

Trước Sau

break

Người phụ trách thanh niên trí thức của công xã hắng giọng nói: “Khái niệm thời gian của các đồng chí rất tốt. Được rồi, tiếp theo chúng ta bắt đầu phân bổ nhé. Đọc đến tên ai thì trực tiếp đi tìm đại đội trưởng của các bạn là được.”

“Đại đội Hồng Thử có: Tôn Mao...Có! Triệu Hoa... Có!”

...

“Đại đội Hồng Tinh có: Lưu Nhị Quang... Có! Loan Vân... Có!”

...

“Đại đội Hồng Kỳ có: Vương Thành Long... Có! Lý Thanh Thanh... Có! Tiền Oánh Oánh... Có! Triệu Tiểu Hoa... Có! Vương Tiểu Lượng... Có! Lộ Hinh... Có!”

...

“Được rồi, tiếp theo mọi người cầm hành lý đi tìm đại đội trưởng của mình đi.”

Người phụ trách thanh niên trí thức của công xã nói xong liền rời đi.

Đại đội trưởng của Đại đội Hồng Kỳ ở cách đó không xa đang giơ tấm biển trong tay, nhìn về phía các thanh niên trí thức.

Các thanh niên trí thức cũng xách hành lý, bắt đầu tìm kiếm đại đội trưởng của mình.

Lộ Hinh là người đầu tiên phát hiện ra vị trí của Đại đội Hồng Kỳ. Theo bản năng, cô kéo người bên cạnh một cái, vui vẻ nói: “Đại đội Hồng Kỳ ở kia kìa, chúng ta qua đó đi.”

Triệu Tiểu Hoa còn chưa kịp phản ứng đã bị Lộ Hinh kéo đi.

Trong lòng cô thầm nghĩ: “Nhìn Hinh Nhi gầy gò thế này, vậy mà khỏe thật.”

Sau đó, Lý Thanh Thanh và những người khác cũng lần lượt đi tới bên cạnh chiếc máy kéo.

Đại đội trưởng của Đại đội Hồng Kỳ ho nhẹ một tiếng, không nhanh không chậm nói:

“Các đồng chí, bây giờ chúng ta để hành lý lên máy kéo trước. Mọi người cũng tự tìm chỗ ngồi xuống nhé, chúng ta chuẩn bị về đại đội.”

“Các nam đồng chí giúp đỡ các nữ đồng chí một tay nhé.” Nói xong, đại đội trưởng liền ngồi lên vị trí cạnh buồng lái máy kéo.

Các thanh niên trí thức nhìn chiếc xe kéo phía sau máy kéo, cũng vội vàng chất hành lý lên xe rồi lần lượt trèo lên.

Lộ Hinh nhanh tay lẹ mắt nâng hành lý lên cao đặt xuống xe, sau đó chống hai tay một cái liền ngồi lên mép xe.

Cô quay sang nhìn Triệu Tiểu Hoa bên cạnh, lúc này vẫn đang chật vật đặt hành lý.

Trên mặt Lộ Hinh nở một nụ cười xinh đẹp, đưa tay ra đỡ lấy hành lý của Triệu Tiểu Hoa rồi kéo lên xe giúp cô bạn.

Lộ Hinh và Triệu Tiểu Hoa nhìn nhau mỉm cười. Triệu Tiểu Hoa cũng nhanh nhẹn nhảy lên mép xe, hai người như có thần giao cách cảm, cùng nhau dịch về phía trước xe.

Mười phút sau, tất cả mọi người đều đã lên xe. Đại đội trưởng hô một tiếng, chiếc máy kéo bắt đầu chuyển động.

Lộ Hinh lặng lẽ quan sát mọi người. Lần này, Đại đội Hồng Kỳ có tổng cộng mười thanh niên trí thức, gồm bốn nam và sáu nữ.

Trong số nam sinh, ngoài nam chính Vương Thành Long và Vương Tiểu Lượng, còn có một người cao lớn vạm vỡ và một nam sinh sắc mặt tái nhợt, thân hình gầy gò. Vì chưa có dịp giao tiếp nên Lộ Hinh cũng không biết họ tên của hai người là gì.

Về phía nữ sinh, ngoài nữ chính Lý Thanh Thanh, nữ phụ Tiền Oánh Oánh, Triệu Tiểu Hoa và cô, còn có hai nữ phụ khác đều không có nhiều đất diễn. Một người tên Trương Xảo Âm, người còn lại tên Lâm Tuyết.

Sau khi âm thầm tìm hiểu mọi người, giữa hàng lông mày của Lộ Hinh dần hiện lên một nụ cười nhàn nhạt, mang theo từng tia từng sợi mong đợi và tò mò đối với tương lai phía trước.

Đúng lúc mọi người đang mơ màng buồn ngủ, giọng nói sảng khoái của đại đội trưởng bất ngờ vang lên: “Các đồng chí, tỉnh dậy đi, chúng ta đến nơi rồi.”

Các thanh niên trí thức lập tức tỉnh táo lại, đồng loạt đưa mắt quan sát xung quanh. Nơi này, cho dù là do họ chủ động lựa chọn hay không, thì từ nay về sau cũng sẽ là nơi họ sinh sống.

Nhà cửa ở đây phần lớn đều được xây theo kiểu nửa dưới là gạch xanh, nửa trên đắp bằng đất bùn. Ngay cả viện thanh niên trí thức cũng như vậy, chỉ có hai căn nhà là nhà ngói gạch xanh hoàn toàn.

Thấy mọi người đều đã xuống xe, đại đội trưởng liền bảo chú Lý lái máy kéo trong làng trở về trước. Bây giờ đang là mùa vụ bận rộn, có máy kéo hỗ trợ thì dân làng cũng đỡ tốn không ít sức lực.

Đại đội trưởng dẫn các thanh niên trí thức vào trong viện thanh niên trí thức, vừa đi vừa giới thiệu:

“Viện thanh niên trí thức có tổng cộng ba gian nhà lớn. Nam đồng chí ở một gian, nữ đồng chí ở một gian, còn một gian làm nhà bếp dùng chung. Có hai nhà xí, cũng là nam đồng chí một gian, nữ đồng chí một gian. Phía sau còn có năm phân đất phần trăm, các bạn có thể trồng chút rau dùng hằng ngày.

Sân trước mới đào một cái giếng cho các bạn, sau này xách nước cũng không cần đi xa nữa. Nhưng củi đun thì các bạn phải tự đi nhặt về.

Trong núi sâu có hổ lớn và lợn rừng, tuyệt đối không được đi vào đó. Nếu nhặt củi thì chỉ quanh quẩn ở chân núi là được. Nhớ kỹ chưa? Các bạn tự phân chia đi nhé. Trong làng còn có việc, tôi đi trước đây.”

Nói xong, đại đội trưởng liền rời khỏi viện thanh niên trí thức.

“Cảm ơn đại đội trưởng, cháu chào đại đội trưởng.”

Lộ Hinh lên tiếng cảm ơn trước. Có cô làm gương, những người khác cũng lần lượt cất tiếng cảm ơn đại đội trưởng.

Trưởng thôn quay đầu nhìn Lộ Hinh một cái, khẽ xua tay rồi sải bước rời đi.

Sau khi trưởng thôn đi khỏi, Trương Xảo Âm nhìn mọi người. Đôi môi mỏng khẽ cong lên, giọng nói cởi mở vang lên:

“Mọi người đều là những đồng chí tốt cùng nhau xây dựng nông thôn. Hay là chúng ta tự giới thiệu trước đi, để mọi người làm quen với nhau một chút.”

“Tôi làm trước vậy. Tôi tên là Trương Xảo Âm, năm nay 20 tuổi, đến từ thành phố S.”

Con người dường như đều như vậy. Chỉ cần có người mở đầu, những người còn lại cũng sẽ dễ dàng lấy hết can đảm để lên tiếng.

“Tôi tên là Triệu Tiểu Hoa, năm nay 17 tuổi, đến từ thành phố S.”

“Tôi tên là Lâm Tuyết, năm nay 18 tuổi, đến từ thành phố H.”

“Tôi tên là Lộ Hinh, năm nay 17 tuổi, đến từ thành phố F.”

“Tôi tên là Tiền Oánh Oánh, năm nay 18 tuổi, đến từ Kinh Đô.”

break
Trước Sau

Báo lỗi chương