Trong ký túc xá của một trường đại học nông nghiệp tại thành phố H, hai thiếu nữ trẻ tuổi đang bàn luận về một trò chơi nông trại mới ra mắt không lâu.
“Tiểu Lệ, tớ nói cho cậu nghe nhé, trò chơi này thật sự siêu thú vị, còn có thể kiếm tiền nữa đấy.”
Lộ Hinh vừa thao tác trên điện thoại vừa hào hứng nói với cô bạn thân Tiểu Lệ.
Tiểu Lệ khép cuốn sách lại, ngẩng đầu nhìn cô: “Cậu nghĩ tớ sẽ tin à? Trên thị trường làm gì có trò chơi nào kiếm tiền thật, toàn lừa đảo thôi. Mau gỡ cài đặt đi.”
Lộ Hinh liếc nhìn Tiểu Lệ, không phục nói: “Không tin thì thôi, đợi tớ kiếm được tiền xem cậu nói gì. Hứ.”
“Ây da, lúa mì trong nông trường của tớ chín rồi, phải thu hoạch rồi đem bán thôi.”
Trong lòng Lộ Hinh nhanh chóng tính toán, lúa mì mỗi lần thu hoạch được 10 tệ, đủ 100 tệ là có thể rút tiền. Mỗi chu kỳ chín mất một giờ, ngoài thời gian học tập, ăn uống và ngủ nghỉ, cô hoàn toàn có thể dành ra khoảng năm giờ mỗi ngày để canh nông trại. Nói cách khác, chỉ cần hai ngày là đủ 100 tệ để rút, đúng là một trò chơi quá có tâm.
Lộ Hinh vốn là người khá mê tiền, trong nhóm bạn thân còn bị gán cho biệt danh vắt cổ chày ra nước, trừ những chuyện quan trọng.
Cô lại quay sang Tiểu Lệ: “Tiểu Lệ, cậu thật sự không tải sao? Chỉ hai ngày thôi là có thể rút 100 tệ, cậu không động lòng à?”
Tiểu Lệ nhìn cô với vẻ mặt nghiêm túc: “Không tải. Tớ không tin mấy thứ này. Tớ khuyên cậu cũng đừng tin, lỡ bị lừa thì hối hận không kịp đâu, Tiểu Hinh.”
Lộ Hinh nhún vai, thản nhiên đáp: “Được rồi, nhưng tớ vẫn muốn thử. Lỡ như là thật thì sao? Không phải chỉ có hai ngày thôi à, tớ đợi được.”
Thấy vậy, Tiểu Lệ biết bạn thân mình lại sắp cố chấp, vội vàng đổi chủ đề: “Thôi được rồi! Cậu đói chưa? Chúng ta đi ăn đi. Nghe nói cửa số ba ở nhà ăn số hai vừa đổi đầu bếp, đi thử xem sao!”
Cô nhìn Lộ Hinh với ánh mắt đầy mong chờ, trong lòng thầm cầu nguyện: “Ông trời ơi, mau kéo sự chú ý của Tiểu Hinh đi giùm con. Chân giò lớn, thịt kho tàu, cá nấu dưa chua của con vẫn chưa ăn đã thèm đây này…”
Tất cả những người hiểu Lộ Hinh đều biết, cô cái gì cũng tốt, chỉ riêng tính tình thì khá bướng, đặc biệt là những chuyện cô đã nhận định thì rất khó thay đổi.
Tất nhiên không phải cô không cho người khác góp ý. Nếu lý lẽ hợp lý, cô vẫn sẽ tiếp thu, chỉ trừ những chuyện liên quan đến tiền bạc.
Lộ Hinh nhìn vẻ mặt mong đợi của Tiểu Lệ, cảm giác như nếu cô không đồng ý đi ăn ngay thì có khi trời cũng không dung đất cũng không tha vậy.
“Được rồi, đói rồi, chúng ta đi thôi.”
“Tiểu Hinh, cậu thật tốt, đi đi đi, không thay quần áo nữa, lát nữa không kịp mất.”
Tiểu Lệ kéo Lộ Hinh chạy đi, vừa chạy vừa nói: “Nhanh lên, chạy nhanh lên, thực sự siêu ngon luôn, lát nữa là hết đấy.”
“Thật hết chịu nổi cậu, cứ nhắc đến ăn là chẳng màng hình tượng gì nữa. Cuộc sống đại học còn bốn năm nữa cơ mà, xem cậu tìm bạn trai kiểu gì.” Lộ Hinh tuy ngoài miệng không khách khí mỉa mai, nhưng bước chân lại không hề chậm lại.
Tiểu Lệ quay đầu nhìn Lộ Hinh, nghiêm túc nói: “Tiểu Hinh, cậu phải nhớ kỹ…”
Lộ Hinh không đợi cô nói hết đã đồng thanh đáp: “Đàn ông mãi mãi không quan trọng bằng việc ăn no uống say, đúng không?”
Tiểu Lệ rõ ràng sững lại, nghi hoặc nhìn cô: “Sao cậu biết tớ định nói gì?”
Lộ Hinh trợn trắng mắt: “Lúc chúng ta quen nhau năm bảy tuổi, câu cửa miệng của cậu là cái này là ngon nhất nhất nhất. Năm mười lăm tuổi, câu cửa miệng của cậu là Tiểu Hinh, cái này ngon lắm, cậu làm cho tớ ăn đi. Năm mười tám tuổi, câu cửa miệng của cậu chính là đàn ông mãi mãi không quan trọng bằng việc ăn no uống say. Cậu nói xem tớ có thể không biết sao? Tớ nghe từ năm cậu mười tám tuổi, bây giờ đã hai mươi rồi, tớ nghe đến mấy trăm triệu lần rồi đấy.”
Lộ Hinh thầm nghĩ trong lòng, cô gái này kiếp trước chắc chắn chết đói, nếu không kiếp này sao lại ham ăn đến mức này.
Tiểu Lệ cười hì hì: “Đúng ha, nhưng cậu cũng phải cảm ơn tớ đi. Nếu không có tớ ham ăn như vậy, tài nấu nướng của cậu sao có thể luyện được tốt như bây giờ?”
Lộ Hinh nhìn cô bằng ánh mắt khó tin: “Cậu còn có mặt mũi mà nói. Chỉ vì kết bạn với một đứa ham ăn như cậu mà một tiểu tiên nữ không vướng bụi trần như tớ cuối cùng biến thành một cô đầu bếp nhỏ.”