Hắn lại thay đổi cách xưng hô, không gọi Loan Nhi nữa mà gọi thẳng là Chúc tiểu thư. Chúc Ngâm Loan càng cảm thấy khó xử, đối phương gọi nàng là Loan Nhi, chắc là muốn nhanh chóng thích nghi, cũng dẫn dắt nàng nhập vai, tránh đến Thẩm gia rồi bị lộ tẩy, còn nàng lại nghĩ gì vậy vậy chứ? Nghĩ đến đây, nàng lập tức gạt bỏ những suy nghĩ lung tung trong đầu.
“Ta hiểu cả mà, sẽ không thấy lạ, cũng sẽ không kháng cự.” Càng không suy nghĩ lung tung nữa.
Vẻ ngoài và phẩm chất của Thẩm Cảnh Trạm quá thu hút, nhưng hắn không phải là lương nhân của nàng. Nàng không nên lòng dạ khó yên, cần phải biết rằng, nàng chỉ là “đồng minh” của hắn, hắn tin tưởng nàng, cũng từng nói lý do chọn nàng là vì nàng không có ý với hắn. Nàng tuyệt đối không thể phụ lòng tin của hắn.
“Ừm.” Nam nhân nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn của nàng, nói nhỏ một câu đầy ẩn ý.
Giảo Huệ và tùy tùng ở bên cạnh, đương nhiên có thể nghe thấy hai người đang nói gì. Nàng ấy không khỏi cảm thấy đại nhân giống như đang bê đá đập chân mình. Ngài ấy giải thích là sợ cô nương nghi ngờ sự gần gũi của mình, nhưng dường như đối phương đã bị hắn “dọa” cho lùi bước. Vậy có tính là làm hỏng việc không?
Mọi việc đã được giải quyết ổn thỏa, những người bên ngoài đều bị đuổi đi, hiếm khi Chúc Ngâm Loan được ngủ yên tĩnh. Chỉ có Minh Nha cảm thấy kỳ lạ, song Chúc Ngâm Loan vẫn chưa thú nhận, chỉ nói rằng hôm nay nàng lại đi báo quan, có lẽ là người của quan phủ chán ghét nàng phiền phức nên dứt khoát giải quyết dứt điểm chuyện này. Minh Nha không hề nghi ngờ.
Trong trạch viện Thẩm gia, “bệnh” của Thẩm lão thái thái lại tái phát nặng hơn, đèn đuốc sáng trưng khắp nơi. Hôm nay Thẩm Cảnh Trạm về nhà, bà sai người chặn hắn lại.
Hôm nay vốn dĩ bà đã quyết tâm ép buộc hắn, nhất định phải bắt hắn nói ra thân phận của đối tượng kết hôn đã định trước đó. Dù sao thì đã gần cuối xuân rồi nhưng hắn lại không có động tĩnh gì, ngược lại Thẩm phu nhân vẫn luôn thu xếp nhà cửa, dường như ngày ngày mong Thẩm Cảnh Trạm dẫn người về nhà.
Tuy nhiên Thẩm lão thái thái hoàn toàn không yên lòng, từ khi hắn nói sẽ thành thân vào dịp cuối năm, mấy tháng nay lại chẳng có động tĩnh nào. Tết Nguyên Đán đã qua, cuối xuân sắp đến mà hắn vẫn chưa nói gì. Mấy hôm trước, hắn đi Dự Châu mà không hề báo trước một tiếng, phản ứng đầu tiên của Thẩm lão thái thái khi nghe tin hắn rời đi là Thẩm Cảnh Trạm đã bỏ trốn.
Dự Châu có chuyện gì lớn? Đáng để hắn phải chạy một chuyến sao?
Thẩm lão thái thái vội vàng gọi Thẩm Hầu gia và Thẩm phu nhân đến, bảo bọn họ viết thư, gọi Thẩm Cảnh Trạm trở về Kinh Thành. Thư đã gửi đi, không ngờ... Thẩm Cảnh Trạm lại tự mình trở về?
Càng không ngờ hơn, sau khi ngồi xuống, hắn lại thẳng thắn nói rằng bốn ngày nữa sẽ dẫn người đến bàn bạc chuyện hôn sự.
Dẫn người đến bàn bạc chuyện hôn sự? Tinh thần của Thẩm lão thái thái lập tức phấn chấn gấp bội: “Thật sao?”
“Lời tôn nhi nói đương nhiên là thật.”
Thẩm lão thái thái cẩn thận quan sát sắc mặt của hắn, quả thật không thấy vẻ đùa cợt lừa dối nào. Dừng một lát, bà hỏi: “Rốt cuộc là cô nương nhà nào vậy? Đến nước này rồi mà cháu vẫn chưa thể nói sao?”
“Mấy ngày nay phụ mẫu cháu đều ở nhà, cháu phải nói tên trước, bọn ta mới tiện sai người đến nhà người ta bàn bạc chứ? Nếu không thông báo gấp gáp rồi mới đến nhà, chẳng phải quá vội vàng sao?”
Hắn uống trà không nói lời nào, dáng vẻ lười nhác nhưng vẫn tao nhã, thư thái.
“Cháu có biết rõ những lễ nghi tục lệ khi thành thân không thế?” Thẩm lão thái thái đành phải đổi chủ đề.
May mắn là cuối cùng hắn cũng chịu nói: “Tôn nhi đã chuẩn bị ổn thỏa rồi, tổ mẫu đã không khỏe thì cần phải nghe lời thái y mà nghỉ ngơi nhiều hơn.”
“Ngày nào chuyện hôn sự của cháu chưa được định đoạt thì ngày đó ta không khỏe lên được.” Thẩm lão thái thái hừ lạnh, nói huỵch toẹt ra.
“Tổ mẫu lo lắng quá rồi, cho dù tôn nhi có thành thân ngay, e rằng người cũng không thể hồi phục được.” Thẩm Cảnh Trạm thản nhiên nói.
Thẩm lão thái thái lại cảm thấy không đúng: “Lời cháu nói là có ý gì?”
“Không có ý gì cả.” Thẩm Cảnh Trạm đặt chén trà xuống, đứng dậy: “Thời gian không còn sớm nữa, người mau nghỉ ngơi đi, tôn nhi xin cáo lui.”
Thẩm lão thái thái hoàn toàn không giữ được người cũng không moi được lời nào, chỉ có thể nhìn hắn rời đi trong cơn tức giận.
Ngày hôm sau, Thẩm lão thái thái không thể nuốt trôi cơn giận, gọi Thẩm phu nhân đến, bảo bà ấy phải theo dõi Thẩm Cảnh Trạm, nhất định phải sớm moi ra được người đó: “Ta cứ cảm thấy nó đang cố tình trì hoãn gia đình.”
Thẩm phu nhân không tiện khuyên nhủ mẹ chồng mình bớt lo, chỉ đành cân nhắc nói: “Thính Lan hẳn là sẽ không làm vậy.”
“Nó chính là thiếu người quản thúc giám sát, trước đây ngươi và đại lang quản quá ít.”
Thẩm phu nhân chỉ có thể cười trừ: “Người nói đúng, là trước kia nhi tức và phu quân không coi sóc hài tử.”
“Phải trông chừng nó nhiều hơn, đừng để nó lừa gạt qua chuyện nữa.”
“Vâng.”
Chúc Ngâm Loan nghỉ ngơi ở nhà một ngày, ngày hôm sau thì theo Thẩm Cảnh Trạm ra ngoài.
Trời mới biết lúc Thẩm Cảnh Trạm đến thăm, Minh Nha mở cửa nhìn thấy đối phương đã sợ hãi đến mức nào. Suốt dọc đường đi, nàng ấy muốn hỏi nhưng lại không tìm được khe hở để hỏi, chỉ đành ngập ngừng. Vẫn là Giảo Huệ thấy nàng ấy nín nhịn quá mức, tranh thủ lúc rảnh rỗi nói cho nàng ấy biết đôi phần. Sau khi Minh Nha biết chuyện hai mắt trợn tròn, hoàn toàn không biết phải nói gì nữa. Giảo Huệ vỗ vai nàng ấy, bảo nàng ấy tự mình bình tĩnh lại.
Trong xe ngựa đến đây, Thẩm Cảnh Trạm đã nói với nàng, hôm nay hắn sẽ đưa nàng đi bái kiến, nhận nghĩa phụ nghĩa mẫu. Chúc Ngâm Loan không ngờ rằng người mà Thẩm Cảnh Trạm chọn cho mình lại là chi thứ xa của Thẩm gia.