Mãi một lúc sau, hắn mới hỏi một đằng đáp một nẻo: “Ngoài chuyện này ra, tổ mẫu còn nói gì với mẫu thân nữa không?”
Hắn lại không bị bà ấy lừa vào tròng, vừa ngoài dự đoán lại vừa như trong dự đoán, Thẩm phu nhân cười gượng: “Cũng không nói gì nhiều, chỉ nói rằng chậm nhất là cuối xuân năm sau, con sẽ thành thân.”
“Cuối xuân năm sau, chuyện này... Bây giờ đã là cuối năm rồi.”
“Ba tháng có thể chuẩn bị xong xuôi mọi thứ không?”
“Mẫu thân cứ yên tâm.” Hắn cười: “Nhi tử đã chuẩn bị xong rồi.”
“Hả?” Thẩm phu nhân kinh ngạc: “Con đã chuẩn bị xong rồi sao?” Sao bà ấy không nghe thấy chút tin tức nào, cũng không thấy động tĩnh gì cả?
Thẩm Cảnh Trạm nhẹ nhàng đặt chén trà xuống, đốt ngón tay thon dài gõ nhẹ vào mép chén: “Ừm, nhi tử đã chuẩn bị xong từ lâu rồi.”
Từ vài năm trước, không biết hắn đã xem qua bao nhiêu lần, bộ giá y đó còn do chính tay hắn thêu, nhưng đương nhiên hắn không thể nói ra những chuyện này.
“Vậy thì...” Thẩm phu nhân vẫn muốn vòng vo, nhưng lại sợ hỏi quá nhiều sẽ khiến nhi tử bực bội không vui.
Bà ấy chỉ đành lùi một bước, hỏi thẳng: “Có chuyện gì cần mẫu thân giúp đỡ không?”
Bà ấy không nghĩ có thể moi được lời nào từ miệng Thẩm Cảnh Trạm, câu hỏi này rất có thể sẽ bị hắn gạt đi ngay lập tức. Không ngờ hắn lại suy nghĩ nghiêm túc một lúc rồi cất lời.
“Mọi việc trong nhà, mẫu thân cứ xem xét sắp xếp đi, đều phải thay bằng đồ mới, đồ tốt.”
Thẩm phu nhân rất phấn khích: “Còn gì nữa không?”
“Ngoài ra, nếu mẫu thân tiện, người có thể chuẩn bị thêm một phần hồi môn cho nàng.”
“Tiện, tiện chứ, sao lại không tiện!” Khó khăn lắm mới chờ được lời bàn bạc của hắn, Thẩm phu nhân vội vàng đáp lời, gật đầu lia lịa.
Thẩm Cảnh Trạm đứng dậy, hành lễ một cách nghiêm túc: “Nếu đã như vậy, nhi tử xin làm phiền mẫu thân. Chuyện này tạm thời vẫn cần giữ bí mật, mẫu thân...”
Thẩm Cảnh Trạm chưa nói hết lời, Thẩm phu nhân đã gật đầu nói bà ấy hiểu rồi, tuyệt đối không tiết lộ ra ngoài, tránh gây hoảng loạn và tin đồn không cần thiết, làm đối phương sợ hãi.
“Nhi tử xin kính tạ mẫu thân.” Hắn càng cúi thấp người hơn.
Nhận được đại lễ bất ngờ của nhi tử, Thẩm phu nhân không khỏi ngồi thẳng người lại. Bà ấy càng lúc càng muốn biết, rốt cuộc là cô nương nhà nào. Nhưng vắt óc suy nghĩ mãi, bà ấy vẫn không thể đoán ra.
Trong khi Thẩm gia đang chuẩn bị hôn sự thì Vệ gia lại chìm trong mây đen.
Bữa tiệc thăng quan đó, vì Vệ Như Trác uống rượu xong đã nói năng không kiêng nể, thế là tạo thành rắc rối. Cũng không biết Lễ bộ Thượng thư nghe phong thanh từ đâu mà gọi hắn ta đến, mắng cho một trận té tát, vừa mắng công khai vừa ngấm ngầm châm chọc hắn ta còn trẻ tuổi mà không giữ được bình tĩnh, cho dù có dã tâm cũng nên tự lượng sức mình.
Vệ Như Trác bị mất mặt, vô cùng xấu hổ, nhưng đó không phải là điều quan trọng nhất, điều quan trọng là hắn ta đã bị đình chỉ chức vụ. Có ai vừa mới nhậm chức đã bị đình chỉ đâu, đây quả là tự đâm đầu vào chỗ chết. Sự thăng trầm này thật sự quá chóng vánh. Vài ngày trước còn được mọi người tâng bốc, giờ đây đã bị mọi người tránh xa ba thước, thậm chí còn buông lời lạnh nhạt.
Vệ Như Trác trở về Vệ gia ẩn náu, Bàng thị sợ hãi đến mức đổ bệnh, trong lòng tràn đầy tức giận. Bà ta mắng nhiếc Chúc Ngâm Loan cứ nhất quyết tổ chức tiệc thăng quan nên mới gây ra tai họa, còn trách mắng nàng không quản Vệ Như Trác, cũng không nhắc nhở!
Nhưng bà ta hoàn toàn quên mất rằng, tiệc thăng quan là do chính bà ta chủ trương rồi sai nàng thực hiện, cũng chính bà ta yêu cầu Chúc Ngâm Loan phải chiều theo Vệ Như Trác mọi mặt, không được cãi lời. Bây giờ xảy ra chuyện, mọi lỗi lầm lại đổ hết lên đầu nàng.
Vệ gia sắp loạn thành một nồi cháo rồi. Tiếng la mắng của Bàng thị không ngừng vang lên trong nội thất, Vệ Như Trác nghe đến đau đầu, hừ khẽ một tiếng, bà ta mới miễn cưỡng dừng lại, liếc nhìn Chúc Ngâm Loan đang im lặng ở bên cạnh.
“Mẫu thân, người hãy yên tĩnh một lát đi.” Vệ Như Trác ôm đầu, cau chặt mày.
Bàng thị nức nở: “Giờ phải làm sao đây, Trác nhi?”
“Phụ thân con còn chưa về, e rằng không giúp được gì cho con đâu, trong Kinh Thành có ai có thể nhờ cậy không? Những đồng liêu ngày trước của con...”
Mấy năm qua, họ hàng chi thứ của Vệ gia đều ở vị thế thấp, không ai có chức quan cao bằng Vệ Như Trác. Hiện giờ hắn ta đã đắc tội với Thượng thư, e rằng ngay cả chức Lễ bộ Tư lang cũng khó giữ được, ai còn dám giúp hắn ta? Hơn nữa, năm xưa phụ thân của Vệ Như Trác cũng vì đắc tội với cấp trên mà bị điều đi xa, đến nay vẫn chưa được điều về, có vết xe đổ này, ai dám tùy tiện ra tay giúp đỡ? Nói một câu khó nghe hơn, lòng người cách một lớp da bụng, họ hàng thân thích tốt nhất là nên sống ngang bằng nhau, giờ ngươi bay cao rồi lại kiêu ngạo, khi ngươi ngã xuống có biết bao nhiêu người đang thầm vui mừng trong lòng, chẳng phải lời này do người Vệ gia truyền ra sao?