Vệ Như Trác an ủi bà ta, Chúc Trầm Đàn cũng dỗ dành, bảo bà ta đừng khóc, đây là chuyện tốt, còn nói: “Phụ thân ta nói, hiện giờ huynh ấy được Thánh thượng coi trọng, nếu có người có thể đứng ra dàn xếp, Như Trác rất có khả năng sẽ ngồi vào chức Lễ Bộ Thượng thư.”
“Thật, thật sao?” Mắt Bàng thị mở to, nếu Vệ Như Trác có thể làm Thượng thư thị lang, vậy Vệ gia sẽ chen chân vào hàng ngũ cao môn thế gia thật rồi. Càng không nói đến việc sau này bà ta có thể ngẩng cao đầu, ngồi ở hàng đầu trong số các phụ nhân quan quyến chốn Kinh Thành. Không chừng, cả trượng phu bị điều đi xa của bà ta cũng có thể về kinh, tương lai của Vệ gia...!
“Nhi tử à, con thật sự làm mẫu thân nở mày nở mặt, không uổng công bao năm nay ta luôn giúp đỡ con, trông nom con...”
“Vâng, đều là nhờ phúc đức của mẫu thân.” Vệ Như Trác cũng đáp lời, chiều theo ý Bàng thị.
“Chỉ là...” Hắn ta chuyển giọng: “Chức Lễ Bộ Thượng thư không dễ tranh giành, dưới Lễ Bộ có bốn Tư chủ, ba vị kia đều đức cao vọng trọng, chức Thượng thư cần dựa vào nhiều người tiến cử, nhi tử sợ rằng...”
“Sợ gì chứ, không phải còn có phụ thân ta sao! Huynh là con rể Chúc gia, phụ thân ta nhất định sẽ giúp huynh, Ngâm Loan, muội nói có đúng không?”
Chúc Trầm Đàn đột nhiên gọi tên Chúc Ngâm Loan đang im lặng.
Mọi người nhìn về phía nàng. Vừa thấy nàng trầm mặc ít nói, nửa buổi không thốt ra được lời nào, lại không biết hồn vía để đâu, trong lòng Bàng thị rất sốt ruột. Vệ Như Trác cũng nhíu mày không nói. Chúc Ngâm Loan bị nhìn đến phát phiền, chỉ đành gật đầu qua loa.
Bàng thị lại vặn lại nàng: “Chúc đại nhân thật sự bằng lòng ra sức giúp đỡ sao?”
“Phu nhân nói gì vậy?” Chúc Trầm Đàn cười nói: “Tuy tiểu muội chỉ là thứ nữ trong nhà, nhưng phụ thân vẫn thương yêu muội ấy, yêu ai yêu cả đường đi, dĩ nhiên cũng sẽ giúp đỡ Như Trác, huống hồ, cùng lắm thì còn có mẫu thân ta nữa.”
Đúng vậy. Bàng thị nhìn về phía Chúc Trầm Đàn. Bà ta chợt nhớ ra, gia thế bên ngoại của Chu phu nhân cũng khá tốt, có Chu gia, Chúc gia giúp đỡ, chẳng lẽ còn chưa đủ sao?
Bàng thị lập tức vui mừng, nhưng vui chưa được bao lâu, bà ta lại nghĩ đến thân phận của Chúc Ngâm Loan… Chu phu nhân sẽ giúp sao? Giá mà Vệ Như Trác cưới Chúc Trầm Đàn thì tốt biết mấy, nhìn Chúc Ngâm Loan xem, nửa buổi không thốt ra được tiếng nào. Bàng thị cố nén sự không vui, tránh làm hỏng hứng thú.
Bữa tối được bày ở hoa sảnh, Bàng thị dặn người làm rất nhiều món ăn, náo nhiệt chúc mừng Vệ Như Trác, còn nói ngày mai sẽ mời cả tiểu muội của hắn ta về để chúc mừng thật tử tế.
Mọi người đều rất vui vẻ, trừ Chúc Ngâm Loan. Nàng đã uống thuốc, sắc mặt tái nhợt, trong lòng có chuyện nên không có khẩu vị.
Đêm đến, sau khi sắp xếp xong sân viện cho Chúc Trầm Đàn ở, lúc trở về, Vệ Như Trác đi vào phòng tắm, tắm rửa sạch sẽ.
Chúc Ngâm Loan nhìn ánh đèn sáng trong thư phòng, nàng lê tấm thân mệt mỏi rã rời đi tắm. Trong lúc gội đầu, Minh Nha không ngừng lải nhải bên tai nàng, thay nàng kể tội Chúc Trầm Đàn để xả giận.
“Đại tiểu thư nói những lời đó, bề ngoài là giúp đỡ người, nhưng sau lưng chẳng phải vẫn là khoe khoang bản thân mình sao, nô tì thấy Đại tiểu thư không có ý tốt.”
Chúc Ngâm Loan không vui: “Trưởng tỷ nói không sai, ta không giúp gì được cho Vệ Như Trác nữa rồi.”
Người Vệ gia chê bai nàng là chuyện rất bình thường. Nàng không được phụ thân và đích mẫu yêu thương, mẫu thân ruột thịt cũng đã qua đời, cho dù mẫu thân còn sống thì cũng chẳng có gia thế hiển hách gì.
Khi Minh Nha đang lau tóc cho nàng, nàng ấy chợt nhớ ra một chuyện, bèn ghé sát vào tai nàng, đề nghị.
“Tiểu thư, chi bằng người đi cầu xin Thẩm Thế tử giúp đỡ?”