Nàng bảo hắn ngồi xuống, lại rót cho nhi tử một chén trà, hỏi về bài vở hôm nay, quan tâm hắn có mệt không, lúc này mới nói với hắn chuyện mình mang thai.
“Sức khỏe của mẫu thân vẫn tốt chứ?”
Điều hắn lo lắng nhất vẫn là sức khỏe của Chúc Ngâm Loan. Mặc dù trên đường đến đây đã gặp cô mẫu, nhưng vẫn phải tận mắt thấy nàng, tận tai nghe nàng nói không sao, hắn mới có thể yên tâm.
“Mẫu thân vẫn ổn, Tư Lan đừng lo lắng.” Chúc Ngâm Loan mỉm cười với hắn.
Quay đầu lại vừa vặn chạm phải ánh mắt Thẩm Cảnh Trạm, Chúc Ngâm Loan lại không nhịn được mà im lặng.
“Nếu mẫu thân không sao, vậy nhi tử xin cáo lui.”
“Được, hôm nay con đã tập võ cùng ngoại tổ phụ, cũng phải chú ý nghỉ ngơi đấy.”
“Nhi tử đã biết.”
Hai phụ tử gần như chẳng nói với nhau câu nào, Thẩm Tư Lan đã bước ra ngoài.
Về việc này, Chúc Ngâm Loan cũng chẳng biết nói gì cho phải. Đã mấy năm trôi qua, mối quan hệ giữa hai phụ tử ngược lại càng ngày càng băng giá, nàng chỉ biết thở dài.
Sau khi người đi rồi, hắn khép lại, thậm chí còn cài then, rồi lại tới ôm lấy Chúc Ngâm Loan. Hai người tiếp tục trò chuyện với nhau. ...
Sau khi Thẩm Tư Lan đi ra, thị vệ bên cạnh nói với hắn là tiểu công chúa đã đến. Nghe vậy, Thẩm Tư Lan khựng lại rồi nhìn về phía thị vệ. Thị vệ nói người đang tới đây, đoán chừng sắp đến rồi. Hắn đổi hướng bước chân, lập tức vòng đi đường khác.
Thế nhưng vừa tới hành lang, một bóng hình đỏ rực đột ngột xuất hiện, cũng may hắn đã sớm nhận ra, tránh né cực nhanh nên mới không bị va phải. Thị vệ phía sau thấy là tiểu công chúa nhà Phụng An công chúa, một tiểu ma vương không thể tránh né thì không khỏi toát mồ hôi hột. Rõ ràng đối phương đã đợi ở đây từ lâu, ôm cây đợi thỏ.
“Thẩm Tư Lan, nghe tin ta đến, sao huynh còn chạy?”
Tiểu cô nương mặc y phục đỏ, hai tay chắp sau lưng tiến lại gần, ngước gương mặt nhỏ nhắn cười với thiếu niên. Nàng ấy dùng dây đỏ bện mái tóc dài đen nhánh mềm mại, cài một hai cây trâm, thắt chuông nhỏ trên eo, khi bước đi sẽ phát ra tiếng kêu trong trẻo.
Thẩm Tư Lan không thèm để ý đến nàng ấy, nhấc chân định đi, nhưng đối phương đã vươn tay chặn trước mặt hắn: “Làm gì mà huynh cứ không ưa ta như thế?”
“Chẳng phải chỉ là mấy hôm trước ta làm bẩn tranh chữ của huynh thôi sao? Ta đã nói với mẫu thân rồi, sẽ đền cho huynh vài bức. Ta đã cho người mang đến thư phòng của huynh rồi, làm gì mà nhỏ mọn thế, lần nào cũng chẳng cười với người ta.”
Nói rồi nàng ấy khoanh tay giận dỗi, rõ ràng là đang chờ người dỗ dành.
Nhưng Thẩm Tư Lan là người thế nào, tính tình còn lạnh lùng hơn cả phụ thân của hắn là Thẩm Cảnh Trạm, làm sao biết cách dỗ dành người khác. Ngay cả ánh mắt hắn cũng không bố thí cho đối phương, thẳng thừng bỏ đi.
Giang Minh Duyệt sao cam lòng để hắn đi, nàng ấy vội vàng đuổi theo, mặt mày hớn hở gọi Tư Lan ca ca.
Biết Thẩm Tư Lan chỉ coi trọng mẫu thân hắn, nàng ấy lập tức nhắc đến Chúc Ngâm Loan: “Hôm nay ta phụng mệnh đến nhà huynh gửi quà mừng, lát nữa mẫu thân ta cũng sẽ đến, nếu không ta cũng không thèm đến đâu.”
“Ừm.” Cuối cùng thiếu niên cũng đáp lại nàng ấy, có điều người bên cạnh thật sự quá líu lo, ồn ào đến mức khó chịu.
Thấy lông mày thiếu niên nhíu lại, tiểu công chúa Giang Minh Duyệt cũng coi như biết điều, miễn cưỡng im lặng một lát. Có điều nàng ấy vẫn bám theo Thẩm Tư Lan, nhất quyết đòi đến thư phòng của hắn.
Vì thân phận nàng ấy tôn quý, tính tình lại không thua kém mẫu thân nàng ấy là Phụng An công chúa, mọi người cũng không dám ngăn cản. Thẩm Tư Lan còn không ngăn nổi, thị vệ tùy tùng trong phủ làm sao mà ngăn được?
Thấy tiểu công chúa ngồi bên cạnh bàn của Thẩm Tư Lan, thị vệ vội vàng nhắc nhở cẩn thận, đừng để nghiên mực làm bẩn vạt váy của nàng ấy. Bề ngoài nói vậy là đang lo lắng cho tiểu công chúa, thực tế là để nhắc nhở nàng ấy đừng làm bẩn bài vở của Thẩm Tư Lan lần nữa.
Rõ ràng Giang Minh Duyệt cũng nghe ra, vô cùng gắt gỏng phẩy tay: “Ta biết rồi, ta biết rồi, ta sẽ không làm bẩn bài vở của Tư Lan ca ca lần nữa, thế này đã được chưa!”
Thị vệ cười gượng: “Thuộc hạ không có ý đó.”
Nàng ấy hừ lạnh: “Ta đâu phải đồ ngốc, sao lại không nghe ra?”
“Ngươi lui xuống trước đi, ta ở đây giúp Tư Lan ca ca mài mực. Có ngươi ở đây, đông người ngột ngạt lắm.”
Thị vệ do dự không muốn đi. Giang Minh Duyệt đã nheo mắt, bắt đầu gây áp lực. Không còn cách nào khác, thị vệ đành phải cầu cứu tiểu chủ tử nhà mình, may mà Thẩm Tư Lan không khoanh tay đứng nhìn, bảo bọn họ lui xuống trước.
“Chà, cuối cùng Tư Lan ca ca cũng chịu nói chuyện rồi. Đây không phải là câu đầu tiên Tư Lan ca ca nói hôm nay đấy chứ?”
Thẩm Tư Lan ngước mắt nhìn qua, ánh mắt có chút lạnh lẽo. Tiểu công chúa vốn chẳng sợ trời chẳng sợ đất giờ lại bị hắn dọa sợ, lập tức nuốt ngược lời nói vào trong, đồng thời ngồi ngay ngắn, bày ra thái độ ngoan ngoãn. Thấy vậy, Thẩm Tư Lan mới dời ánh mắt đi nơi khác.
Giang Minh Duyệt không an phận được bao lâu, lại bắt đầu ngó nghiêng khắp nơi. Thẩm Tư Lan cũng chẳng nói gì thêm, mặc kệ nàng ấy đi tới đi lui.
Ngày thường Giang Minh Duyệt vốn thích bám lấy hắn nói cười ríu rít, đối với tính cách của nàng ấy, hắn đã nắm rõ vài phần, cho nên cũng thấy bình thường.
Giang Minh Duyệt nhìn ngắm chán chê, bèn lại gần mài mực cho hắn, nhìn nét chữ của hắn mà tấm tắc khen đẹp. Đoạn nàng ấy lại kể cho Thẩm Tư Lan nghe chuyện mấy ngày nay hắn không tới Quốc Tử Giám, không biết ở đó đã xảy ra chuyện lớn rồi.
“Tiểu muội muội nhà cô mẫu của huynh và nhị tiểu thư Ứng Thiên phủ đánh nhau rồi!”