Bốn Năm Thay Tỷ Tỷ Gả Vào Hào Môn

Chương 440: Loan Nhi, muội đợi ta được không?

Trước Sau

break

Trong cơn hoảng loạn, Chúc Ngâm Loan được đỡ lấy thì cũng chẳng màng được nhiều thứ, nàng bấu chặt lấy “cọng rơm cứu mạng”, thở hổn hển ngước nhìn Thẩm Cảnh Trạm. Dường như hắn chẳng hề ngạc nhiên trước việc nàng ngã, đôi mày hơi nhíu lại, chỉ lộ ra vẻ lo lắng mà thôi.

Chúc Ngâm Loan níu lấy cánh tay hắn, mượn lực muốn tự đứng dậy, nhưng lần này Thẩm Cảnh Trạm không hỏi han nàng nữa, mà thẳng thừng bế ngang người nàng lên một cách dễ dàng.

Tay Chúc Ngâm Loan bị ép phải đặt lên cổ Thẩm Cảnh Trạm, khoảng cách giữa hai người chợt trở nên rất gần, nàng nhìn gương mặt tuấn tú của hắn, vì khoảng cách quá gần nên lại nhìn thấy vài chi tiết nhỏ nhặt.

Dường như hắn đang xót xa cho nàng.

Xót xa.

...

Chúc Ngâm Loan không biết nói gì cho phải, nàng vẫn còn hơi ngẩn ngơ, chưa hoàn toàn hoàn hồn.

Người đang bế nàng dịu dàng nói: “Ta đưa Loan Nhi ra đình viện dạo một lát được không?”

Đợi Chúc Ngâm Loan phản ứng chậm chạp đáp một tiếng “ừ”, hắn nhếch môi, đã bế nàng đi ra ngoài.

Bước chân Thẩm Cảnh Trạm vững vàng, được hắn bế, nàng chẳng hề cảm thấy xóc nảy chút nào, cảm giác vô cùng an tâm. Cũng thật kỳ lạ, vậy mà nàng chẳng hề lo lắng mình sẽ ngã xuống. Rõ ràng nàng đã không còn nhớ hắn là ai, nhưng lại có sự tin tưởng đối với hắn.

Rất nhanh, Chúc Ngâm Loan đã không còn tâm trí đâu để suy nghĩ những điều này nữa. Tầm mắt nàng bị cây hòe trong sân thu hút, bởi vì cây hòe này thật sự quá lớn, không phải nàng chưa từng thấy cây hòe, nhưng một cây hòe lớn đến mức này thì nàng thật sự chưa từng thấy, nó gần như ngăn cách hẳn tiền viện và hậu viện. Không chỉ vậy, nó còn chắn đi cái nắng nóng oi ả, để lại một khoảng râm mát.

Chúc Ngâm Loan ngước nhìn ánh sáng đan xen giữa cành lá cây hòe, bóng nắng lấp lánh đung đưa qua lại. Nàng thì ngước nhìn bóng cây hòe, còn người đang bế nàng thì lại nhìn vẻ chăm chú của nàng.

...

Một lúc lâu sau, cuối cùng ánh mắt chăm chú của Chúc Ngâm Loan cũng rời đi, chạm phải ánh mắt của người đang bế mình. Nàng hơi ngẩn người, khi nàng còn đang nghĩ tại sao hắn lại nhìn nàng như vậy thì hắn đã lên tiếng hỏi: “Vài ngày nữa ta làm cho Loan Nhi một cái xích đu ở đây được không?”

“Xích đu?”

“Ừ.”

“Nếu không thì muội ở trong viện dưỡng thương buồn chán lắm.”

Cây hòe rất lớn, gió mát hiu hiu trong sân, ánh nắng nhạt nhòa, nếu có thể ngồi xích đu chơi ở đây thì chắc chắn sẽ rất vui vẻ.

Nàng cảm thấy động lòng, nhưng vẫn còn rất do dự, thế là không nhịn được hỏi: “Có... Có làm phiền huynh không?”

“Không đâu.” Hắn đáp rất dứt khoát, thậm chí còn rảnh tay chạm vào tóc mai nàng. Khi hắn đưa tay qua, Chúc Ngâm Loan không nhịn được mà tim đập lỡ một nhịp.

Nàng cứ ngỡ hắn muốn chạm vào mặt mình, mặt nàng nhăn cả lại, nào ngờ hắn chỉ vuốt tóc mai nàng, lấy xuống một chiếc lá hòe.

“Không biết rơi xuống từ khi nào nữa?”

Chúc Ngâm Loan nhìn gương mặt tươi cười của hắn, không nhịn được mà căng thẳng, bàn tay đang đặt trên cổ hắn cũng không nhịn được mà siết chặt.

Đương nhiên Thẩm Cảnh Trạm nhận ra, nhưng hắn lại chẳng nói gì cả. Không chỉ không nói, thậm chí hắn còn giả vờ như không cảm thấy, vô hình đã làm dịu đi sự ngượng ngùng của Chúc Ngâm Loan.

Hắn bế nàng đi dạo trong hậu viện, hai người không đến tiền viện. Nhưng khi đi qua hành lang, họ vẫn nghe thấy tiếng ồn ào ở tiền viện, là lang trung đang bắt mạch cho người ta, dược đồng đang bốc thuốc.

“Muội có nhớ ra điều gì không?” Thấy nàng nhìn về phía tiền viện thất thần, Thẩm Cảnh Trạm hỏi.

“Không.” Chúc Ngâm Loan đáp thật lòng.

“Không sao, mọi thứ rồi sẽ ổn thôi.” Hắn trấn an nàng.

Đi dạo trong hậu viện một lúc, Chúc Ngâm Loan vốn dĩ vẫn muốn ở lại, nhưng Thẩm Cảnh Trạm cứ bế nàng mãi, bảo hắn đặt nàng xuống hắn cũng không chịu, cuối cùng nàng chỉ đành quay về phòng.

Quay về xong, nàng vừa ngồi xuống, Thẩm Cảnh Trạm lại mang cho nàng một ít trái cây tươi, bảo nàng ăn.

“Ở đây còn có bánh ngọt, Loan Nhi thích loại nào?”

“Ta... Ta ăn gì cũng được.” Thật sự làm phiền hắn quá rồi.

Nghĩ đến đây, Chúc Ngâm Loan nhớ ra một chuyện: “Chẳng phải huynh sắp tham gia khoa cử rồi sao?”

“Chuyện của ta... Có làm chậm trễ huynh không?”

Nàng vốn định bảo Thẩm Cảnh Trạm về đi, nhưng vừa nghĩ đến việc hắn sắp đi, trong lòng nàng chợt dấy lên một nỗi hoảng loạn không rõ tên, không thể giải thích. Nàng không hề muốn hắn rời đi.

Có lẽ là vì chuyện Thẩm Cảnh Trạm nói đó chăng? Nếu hắn đi rồi, thì... Liệu bọn cướp đó có... Quay trở lại không? Lúc này ngay cả việc tự xuống đất đi lại mà nàng còn gặp khó khăn, giờ nàng chỉ có thể dựa vào hắn.

“Loan Nhi hỏi câu này là muốn ta rời đi, hay là sợ ta rời đi?”

Trong lòng nàng có cả hai. Chỉ là hà cớ gì mà Thẩm Cảnh Trạm phải hỏi ngược lại, khiến nàng hơi ngượng ngùng.

“Ta...” Chúc Ngâm Loan ấp úng hồi lâu, trước khi Thẩm Cảnh Trạm kịp trả lời, nàng đã hỏi một đằng trả lời một nẻo: “Sao huynh cứ gọi ta là Loan Nhi mãi thế?”

“Không được sao?” Hắn hỏi.

“Ta... Ta thấy quá thân mật, không ổn lắm.”

“Nhưng...” Hắn lộ vẻ khó xử.

“Nhưng gì?” Chúc Ngâm Loan thấy hắn như vậy, cảm thấy rất lạ.

“Ban đầu ta luôn gọi muội là Chúc cô nương, là muội bảo ta đừng khách sáo, gọi muội là Loan Nhi là được.” Nam nhân thừa cơ nàng mất trí nhớ, được đằng chân lân đằng đầu, kéo gần quan hệ giữa hai người.

Tuy Chúc Ngâm Loan đã mất ký ức nhưng không hoàn toàn mất trí, nàng hỏi ngược lại: “Thật sao?”

“Ta và huynh đâu có quan hệ gì, tại sao ta phải cho huynh gọi ta là Loan Nhi?”

Dù đã mất ký ức, nghe câu này của Thẩm Cảnh Trạm, nàng vẫn thấy nghi ngờ.

“Đúng là có.”

“Hửm?” Nàng nhìn hắn. Vẻ mặt tuấn tú của người đối diện lộ ra vẻ khó xử, muốn nói lại thôi. Chúc Ngâm Loan càng tò mò hơn, rốt cuộc có chuyện gì mà hắn không thể nói thẳng ra sao?

Đợi một lúc, Thẩm Cảnh Trạm vẫn không lên tiếng, Chúc Ngâm Loan thúc giục hắn. Một lát sau, cuối cùng hắn cũng nói, nhưng nàng không ngờ rằng, hắn lại nói...

Nàng từng cứu hắn, để cứu hắn, nàng đã mớm thuốc cho hắn, rồi có tiếp xúc da thịt. Hắn đã hứa với nàng sẽ chịu trách nhiệm với nàng. Chúc Ngâm Loan nghe đến đây, còn chưa nghe hết lời sau đó của hắn đã đáp ngay: “Tình thế cấp bách mới phải làm vậy, sao có thể... Lấy chuyện đó mà ràng buộc cả đời?”

“Huynh có đang lừa gạt ta không vậy?” Nàng nghĩ một bàn tay không thể vỗ thành tiếng, nàng tuyệt đối không thể làm ra chuyện như vậy, nên rất có thể là Thẩm Cảnh Trạm cố chấp như thế.

Hơn nữa, thân phận Thẩm Cảnh Trạm tôn quý như vậy, nàng chỉ là thứ nữ của một gia đình quan nhỏ, sao có thể xứng đôi với hắn? Cũng không phải nàng tự hạ thấp mình, mà là vì thân phận quá chênh lệch.

Không ngờ rằng nàng đã mất trí nhớ, trong tình trạng hoài nghi về thân phận của hai người mà vẫn có thể biện luận như vậy? Xem ra nàng thật sự không muốn hắn chịu trách nhiệm với nàng rồi.

“Ta không hề lừa gạt muội.”

Nghe vậy, Chúc Ngâm Loan lại nhìn hắn hồi lâu, không biết là do hắn quá giỏi che giấu hay là lời hắn nói đều là thật, vậy mà nàng không cách nào nhìn ra bất kỳ sơ hở nào trên mặt hắn?

Vậy ra lại là thật sao? Nàng và Thẩm Cảnh Trạm đã hẹn ước cả đời? Nhưng làm sao có thể chứ? Chúc Ngâm Loan vẫn không tin.

“Huynh có bằng chứng gì không?”

“Chỉ dựa vào lời nói một phía của huynh, ta không thể tin được.” Dù sao chuyện này cũng liên quan đến cả đời nàng.

Ngoài ra, nàng chỉ mất ký ức chứ không phải bị đập hỏng não, tất nhiên có thể nhìn ra, dường như Thẩm Cảnh Trạm có tình ý vượt quá “trả ơn” đối với nàng. Hắn đối với nàng thật sự quá tận tâm tận lực, quá mức căng thẳng.

Nhưng Thẩm Cảnh Trạm lại không tranh cãi với nàng, chỉ nhíu mày buồn bã nói: “Ban đầu vốn dĩ là ta muốn chịu trách nhiệm với Loan Nhi, muội không cam lòng, giờ đây... Muội mất trí nhớ rồi, ta...”

Nghe vậy, ban đầu chuyện này là chủ ý của hắn, nhưng hình như nàng cũng đã đồng ý. Vậy nên... Lẽ nào nàng thật sự đã tự định chung thân với Thẩm Cảnh Trạm?

Nàng nghĩ thế nào cũng thấy không đúng.

“Giờ đây muội mất trí nhớ, quên hết mọi thứ, cũng quên cả ta, có lẽ là số mệnh của ta rồi.”

Hắn nói như vậy khiến Chúc Ngâm Loan đột nhiên cảm thấy tội lỗi. Nhưng nàng đâu biết rằng, kể từ sau khi chia tay ngoài Kinh Thành, người trước mắt này đã không còn là thiếu niên ngây ngô e thẹn ban đầu nữa.

Những năm qua, hắn lá mặt lá trái* cùng Diêu Thái úy, sớm đã lọc lõi sự đời, dần trở nên khôn khéo, đến cả nói dối cũng có thể giữ vẻ mặt bình thản. Ngay cả những quan lại thuộc phe Thái úy cũng khó mà nhìn ra sơ hở của hắn, huống chi là một tiểu cô nương được nuôi trong hậu trạch như nàng?

(*) Chỉ sự lật lọng tráo trở, giả tạo, không thành thật.

“Ta... Thật sự cùng huynh?”

“Ừ.” Hắn gật đầu rồi lại lắc đầu: “Giờ đây muội không muốn nhận cũng được, dù sao cũng là ta gây họa cho muội, muội không muốn ở cùng ta nữa, đương nhiên ta có thể hiểu.”

Chúc Ngâm Loan: “...”

“Trong đầu ta có vài thắc mắc.”

“Muội cứ nói.” Thẩm Cảnh Trạm lấy lùi làm tiến, đã nghe ra sự dao động trong lời nàng từ phía bên cạnh.

“Thân phận chúng ta chênh lệch, nếu ta đồng ý với huynh thì đã đồng ý như thế nào?”

Nàng muốn hỏi là chuyện sau này, nhưng nữ nhi dễ thẹn thùng, lời đến bên miệng, Chúc Ngâm Loan vẫn vòng vo một chút. Nàng lại sợ Thẩm Cảnh Trạm không nghe ra, hiểu lầm nàng, nên nàng lại nói thêm: “Ý là giữa huynh... Giữa huynh và ta, gia thế... Nếu sau này bàn chuyện cưới hỏi, không thể nào bỏ qua lớp này được chứ?”

Chẳng lẽ nàng bị Thẩm Cảnh Trạm thuyết phục, cảm thấy phong thái hắn quá xuất chúng mà cam tâm làm thiếp cho hắn? Điều này tuyệt đối không thể, nàng sẽ không làm thiếp. Dẫu cho Thẩm Cảnh Trạm có xuất chúng đến đâu, nàng cũng tuyệt đối không làm lẽ hay làm ngoại thất cho hắn.

“Ta sẽ tự tham gia khoa cử, đứng vững gót chân nơi triều đình, dùng chính thực lực của mình khiến người nhà không thể bàn tán, rồi mới đến đón muội về làm chính thê.”

Đây vốn là dự định bấy lâu nay của hắn, chỉ là hắn chưa từng nói với nàng. Vốn tưởng rằng trước khi thành công thì sẽ không còn cơ hội nói ra, ai ngờ ông trời lại an bài như thế này, đây chẳng phải là điềm báo giữa hắn và nàng vẫn còn duyên phận hay sao? Nghĩ đến đây, hắn không khỏi mỉm cười.

Thấy người trước mặt giãn mày, thần sắc chuyển sang vui vẻ, Chúc Ngâm Loan không hiểu rõ nội tình, cứ ngỡ hắn cười là vì nhớ lại chuyện hai người đã từng ước hẹn.

Dẫu đã nghe hắn nói rõ ngọn ngành, nàng vẫn còn hoài nghi, không biết nên nói gì. Đúng lúc nàng đang ngẩn ngơ, người bên cạnh bỗng cất tiếng: “Vậy nên Loan Nhi, muội đợi ta được không?”

break
Trước Sau

Báo lỗi chương