Vậy mà Thẩm Cảnh Trạm lại lừa nàng đến đây? Chúc Ngâm Loan sững sờ hồi lâu, khó lòng tin nổi. Chuyện này là thật sao?
Suy cho cùng, Thẩm Cảnh Trạm trông không giống kẻ lừa gạt. Thiếu niên trước mặt nhếch môi, nụ cười nhạt làm giảm bớt vẻ lạnh lùng trên gương mặt hắn, trông hắn tựa như gió mát trăng thanh, ôn tồn nho nhã.
Đối diện với gương mặt ấy, Chúc Ngâm Loan phát hiện dù bị lừa, mình cũng chẳng nỡ lòng trách cứ. Chủ yếu là vì hắn quá đỗi tuấn tú. Chẳng lẽ nàng lại mắng hắn hay đánh hắn? Nàng không làm nổi chuyện đó.
“Huynh lừa ta đến đây làm gì?” Mọi chuyện luôn có mục đích của nó.
“Ta muốn cùng muội dùng bữa uống trà, trò chuyện một lát.”
Chúc Ngâm Loan thấp thoáng có vài suy đoán, nhưng vì Thẩm Cảnh Trạm không nói thẳng, nàng cũng đành giả câm giả điếc.
Nếu không phải như nàng nghĩ, sao hắn lại trăm phương nghìn kế lừa nàng đến đây chỉ để ăn cơm nói chuyện? Ai lại rảnh rỗi đến thế chứ? Dù nàng có rảnh thì cũng chẳng tin Thẩm Cảnh Trạm lại rảnh rỗi như vậy. Hắn không chỉ là đích trưởng tử của một thế gia vọng tộc, mà còn là Thế tử được thừa kế tước vị ngay từ khi lọt lòng.
Chúc Ngâm Loan không biết đáp lại thế nào, đành thôi không nói nữa. Nàng lấy khăn lau chiếc hộp gỗ đựng tiền, vì cất giấu quá kỹ nên trên đó đã bám đầy bụi bặm. Nàng chuyên tâm lau hộp, thiếu niên ngồi đối diện cứ mãi dõi theo từng cử động của nàng, ánh mắt lộ liễu đến mức chẳng hề dời đi dù chỉ một chút.
Đương nhiên Chúc Ngâm Loan nhận ra, nàng khẽ hắng giọng nhắc nhở, ra hiệu hắn đừng nhìn nữa. Nhưng một tiếng ho nhẹ hoàn toàn vô dụng, hắn vẫn cứ nhìn.
Chúc Ngâm Loan liếc mắt sang, bảo hắn đừng nhìn nữa, thế nhưng Thẩm Cảnh Trạm vẫn nhìn, hắn cứ nhìn mãi.
Rốt cuộc hắn đang nhìn cái gì chứ? Tuy tùy tùng của hắn không nhìn ngang liếc dọc, nhưng rốt cuộc vẫn đang ở ngay bên cạnh. Huống hồ dù quán trà này có kín đáo đến đâu thì vẫn nằm giữa Kinh Thành, Chúc Ngâm Loan chưa bao giờ tin vào chuyện thiên y vô phùng*, sớm muộn gì cũng có ngày lộ tẩy. (*) Tức là kín kẽ không tì vết.
Vì vậy, nàng cảm thấy dùng bữa cùng Thẩm Cảnh Trạm là việc rất nguy hiểm. Hắn là nhân vật làm mưa làm gió tại Kinh Thành, dây dưa với kiểu người như vậy sớm muộn gì cũng có ngày kéo theo cả “phong ba” lên người nàng. Nếu thật là thế thì nguy hiểm quá.
Chúc Ngâm Loan đành phải đặt hộp xuống, bất lực hỏi: “Huynh nhìn ta như vậy làm gì?”
“Ta không được nhìn muội sao?” Thậm chí hắn còn cố tình hỏi ngược lại.
Chúc Ngâm Loan thật sự cạn lời trước câu hỏi đó, hồi lâu sau nàng mới nói: “Huynh và ta... Đây là Kinh Thành, vẫn nên giữ ý tứ thì hơn.”
Hai người đang nói chuyện thì quán trà đã dọn món lên. Chưởng quỹ đích thân dẫn tiểu nhị bưng món ăn lên, rõ ràng là biết thân phận của Thẩm Cảnh Trạm.
Nghĩ lại, nàng thấy điều này cũng là lẽ thường tình. Quán trà này có thể chiếm được một vị trí ở nơi phồn hoa như Kinh Thành, mà vị trí ấy lại vô cùng rộng rãi, còn tạo được không gian tĩnh mịch, nghĩ cũng chỉ phục vụ cho tầng lớp quý tộc cao sang.
Nàng cũng thường nghe đích mẫu và phụ thân nhắc tới... Những nơi bọn họ đã đi qua. Ít nhất là chưa từng đến đây. Nếu đã từng đến, đích mẫu nhất định sẽ kể lại cho cả nhà tôi tớ đều biết.
“Ở đây không có người ngoài, sẽ không ai phát hiện đâu.” Chưởng quỹ bày xong món ăn thì lập tức dẫn tiểu nhị lui ra. Thẩm Cảnh Trạm vừa dứt lời, ngay cả đám tùy tùng bên cạnh hắn cũng lui ra xa.
Chúc Ngâm Loan: “...”
Thiếu niên đưa đôi đũa bạc tinh xảo trong tay cho nàng, Chúc Ngâm Loan mãi vẫn chưa chịu nhận. Hắn cũng vô cùng kiên nhẫn, mà người không giữ được bình tĩnh trước lại chính là nàng. Nàng thở dài, nhận lấy đôi đũa bạc hắn đưa. Ăn xong thì đi nhanh cho rồi, Chúc Ngâm Loan thầm nghĩ.
Sau khi nàng nhận đũa, thiếu niên rất đỗi vui mừng, ý cười bên môi càng đậm. Hắn cứ gắp thức ăn cho nàng mãi, còn rất quan tâm đến khẩu vị của nàng.
Chúc Ngâm Loan lờ mờ nhận ra, dường như Thẩm Cảnh Trạm biết rõ nàng thích ăn những gì. Những món hắn gắp đều là món nàng thích ăn hoặc đang muốn ăn. Thấy nàng lộ vẻ nghi hoặc, hắn bèn giải thích rằng trước kia ở bên ngoài hắn từng để ý đến sở thích của nàng nên đoán chừng rồi dặn chưởng quỹ ở đây chuẩn bị.
Nhắc đến chuyện trước kia, Chúc Ngâm Loan cảm thấy như một giấc mộng. Nàng cứ ngỡ lấy tiền xong thì hai người sẽ chẳng bao giờ gặp lại nữa. Thẩm Cảnh Trạm vốn nên quay về nơi cao sang của hắn, thế mà nay cả hai lại gặp nhau, không chỉ gặp mặt, hắn còn... Ngồi đối diện dùng bữa với nàng, tỉ mỉ gắp thức ăn cho nàng.
Vị quý công tử cao không thể với tới mà đích mẫu nhắc đến ngày hôm qua hiện đang ở ngay trước mắt nàng. Nói ra chỉ sợ chẳng có ai tin. Nghĩ đến đây, lòng Chúc Ngâm Loan lại thấy yên tâm hơn. Dù có ai nhìn thấy, chắc cũng chẳng gây nên sóng gió gì đâu. Nàng bèn an tâm dùng bữa.
Thấy vẻ mặt nàng dịu đi, Thẩm Cảnh Trạm cũng bắt đầu cầm đũa lên. Trong lúc đó, hắn vẫn rất quan tâm nàng. Chúc Ngâm Loan bảo hắn cứ tự nhiên, không cần lo cho mình, người đối diện miệng thì đáp lời nhưng tay vẫn tiếp tục gắp thức ăn cho nàng.
Về chuyện này, Chúc Ngâm Loan không biết phải nói gì nữa. Nàng không thể cứ thản nhiên coi Thế tử Hầu phủ như nha hoàn hay tiểu nhị gắp thức ăn, dù sao nàng cũng đã cầm của người ta biết bao nhiêu là tiền.