Bốn Năm Thay Tỷ Tỷ Gả Vào Hào Môn

Chương 420: “Thân Cận Da Thịt” (2)

Trước Sau

break

Không ngờ hắn lại giỏi thăm dò như vậy. Chúc Ngâm Loan không muốn nói hết với hắn, nhưng cũng chọn những điều có thể nói để chia sẻ. Dù sao ban đầu Thẩm Cảnh Trạm cũng đã thành thật kể với nàng đầu đuôi vụ bắt cóc.

“Ừm, ta là người Kinh Thành.”

Không ngờ nàng lại thú nhận. Thẩm Cảnh Trạm bỗng thấy căng thẳng, vừa định hỏi tiếp thì Chúc Ngâm Loan vui vẻ reo lên: “Canh cá xong rồi!”

Nàng đặt củ khoai núi ăn dở xuống, lấy bát từ trong tủ gỗ bên cạnh ra, múc cho hắn một bát, bưng tới trước mặt hắn.

Thấy nàng lại định đút cho mình, Thẩm Cảnh Trạm vội nói không cần: “Ta tự ăn được, không cần làm phiền muội như vậy.”

“Bát này đựng canh, nóng lắm.”

“Dù huynh đã hồi phục chút sức lực, nhưng e là không được lâu, để ta đút cho huynh được không? Nếu huynh không cẩn thận, cầm không chắc, lỡ bị bỏng thì phải làm sao?”

Chúc Ngâm Loan vừa nói vừa dùng đũa gỗ gỡ xương cá trong bát. Nàng cụp mắt, hàng mi dài đổ bóng, trông vô cùng ngoan ngoãn, tĩnh lặng và dịu dàng. Vết bùn trên mặt đã rửa sạch, gương mặt nhỏ nhắn của thiếu nữ trước mắt không hề tô điểm phấn son.

“Sao vậy, sao huynh cứ nhìn ta mãi thế?” Chúc Ngâm Loan nhận ra ánh mắt của hắn, bèn ngước lên hỏi.

“Chỉ là... Ta thấy mình làm phiền muội quá.”

“Sau này ta nhất định sẽ báo đáp muội.”

Cuối cùng hắn cũng không nói lời cầu hôn gì nữa, chắc là đã bỏ ý định đó, không còn bồng bột nữa. Chúc Ngâm Loan thở phào nhẹ nhõm, bèn hỏi ngược lại: “Không biết Thẩm Thế tử định báo đáp ta thế nào?”

Nàng gắp cá đưa tới bên miệng hắn, ra hiệu cho hắn nếm thử.

Thẩm Cảnh Trạm nhìn nụ cười của nàng, nuốt lời cầu hôn định nói ra cùng với miếng cá vào trong bụng. Lúc nãy hắn nói mà nàng chẳng để tâm, giờ nếu nhắc lại, chắc nàng cũng sẽ không đồng ý. Hơn nữa nàng không muốn tiết lộ thân phận, không biết nàng là tiểu thư nhà nào ở Kinh Thành.

“Muội muốn ta báo đáp thế nào?” Hắn bèn hỏi ngược lại nàng.

Không ngờ nàng nghiêm túc suy nghĩ: “Nếu Thẩm Thế tử dư dả, cho ta chút tiền là được.”

“Tiền?”

“Phải đó, gia cảnh nhà ta khó khăn, thường xuyên buồn phiền vì cơm áo gạo tiền. Nếu huynh muốn báo đáp ơn cứu mạng của ta, cứ cho ta chút tiền là được.”

Dứt lời, nàng lại gắp một miếng cá đưa đến bên môi hắn. Thẩm Cảnh Trạm nhìn nàng một lúc, vừa ăn miếng cá vừa gật đầu nhẹ, tỏ ý đồng ý.

“Như vậy, Thẩm Thế tử cũng có thể yên tâm rồi chứ?”

Yên tâm? Hình như cũng không, thậm chí trong lòng hắn còn có chút hụt hẫng.

Thẩm Cảnh Trạm chỉ ăn nửa bát canh cá thì đã nói không ăn nữa, Chúc Ngâm Loan lại nhất quyết bắt hắn ăn hết. Nàng nói ở đây không có nhiều dược liệu, nếu hắn muốn nhanh chóng hồi phục sức lực thì phải ăn nhiều hơn, ăn nhiều hơn thì sức khỏe mới chóng bình phục.

Nghe vậy, hắn đành ăn hết sạch. Không ngờ, Chúc Ngâm Loan lại múc cho hắn thêm một bát canh cá, hắn cũng ngoan ngoãn uống hết.

Đợi hắn ăn xong, Chúc Ngâm Loan mới bắt đầu ăn phần của mình. Thẩm Cảnh Trạm nhìn nàng uống từng ngụm canh cá, chậm rãi ăn thịt cá, đôi má phồng lên, không hiểu sao lại thấy rất đáng yêu.

Hắn muốn hỏi nàng là người nhà nào? Nhưng nếu hỏi thẳng thừng quá thì e là khó xử, nghĩ ngợi một hồi, Thẩm Cảnh Trạm lên tiếng: “Đợi sau khi ta trở về, phải làm sao để gửi tiền cho muội?”

Không ngờ nàng đáp thẳng: “Đến lúc đó ta sẽ để lại một địa chỉ, Thẩm Thế tử sai người mang tiền đến đó là được, khi nào tiện thì ta sẽ tới lấy.”

Như vậy cũng thỏa đáng, chỉ là... Hắn muốn biết tin tức về nàng. Thế là lời buột miệng bỗng chốc thay đổi.

“Như vậy cũng được, nhưng liệu có xảy ra chuyện ngoài ý muốn không?”

“Lỡ như tiền bạc không đến tay muội, chẳng phải ta sẽ thành người thất tín sao?”

Chúc Ngâm Loan nói sẽ không đâu, dẫu có như vậy thì cũng là ý trời.

Ý trời ư? Thẩm Cảnh Trạm lại cười: “Nhưng ta chưa bao giờ tin vào ý trời.”

Giọng điệu của thiếu niên nghe có vẻ lơ đãng bất cần, nhưng nhờ dung mạo xuất chúng cùng phong thái cốt cách của một người xuất thân từ thế gia đại tộc, vì vậy dù hắn có vẻ ngạo nghễ, người khác lại chẳng hề thấy phản cảm.

“Hả?” Chúc Ngâm Loan không hiểu, nàng quay đầu ngẩn ngơ nhìn hắn một lúc, rồi hỏi ngược lại hắn vì sao lại nói vậy?

“Nếu quả thật là ý trời, vậy giữa ta và muội cũng coi như là có duyên rồi đúng không?”

Câu này nghe hơi kỳ lạ, nhưng nàng không suy nghĩ nhiều, chỉ chậm rãi gật đầu: “Cũng có thể nói vậy.”

“Nếu không phải có duyên, ta cũng sẽ chẳng cứu huynh khỏi cơn nguy khốn.”

Nếu không phải vì cứu Thẩm Cảnh Trạm, nàng đã đào xong củ sắn từ lâu rồi. Nhưng mạng người quan trọng hơn củ sắn, vả lại củ sắn để ngày mai đào cũng chẳng muộn.

“Vậy là muội thừa nhận giữa hai ta có duyên sao?” Hắn lại hỏi, nụ cười nơi khóe môi mỏng dường như càng sâu hơn.

Chúc Ngâm Loan lại chẳng hiểu hắn đang cười cái gì. Có lẽ vì đã ăn cá uống canh, thể lực dần hồi phục nên hắn mới thấy vui chăng? Dẫu sao chỉ cần thể lực hồi phục, thân thể dần khỏe lại, hắn có thể rời đi, chỉ cần trở về Thẩm gia là an toàn rồi.

“Ừm, đúng là có duyên.” Chúc Ngâm Loan thuận miệng đáp.

Nàng quan tâm đến canh cá và củ khoai hơn, chúng sắp cháy sém cả rồi.

“Huynh có muốn ăn thêm một bát không?” Canh cá vẫn còn dư nhiều.

Thiếu niên vốn đang vui vẻ vì câu trả lời bâng quơ của nàng, thấy nàng múc canh thì lập tức cong môi.

“Cũng được, nếu muội thấy tiện.” Hắn đã nhìn ra vẻ tiếc nuối trên gương mặt Chúc Ngâm Loan, e là canh cá này không để được tới ngày mai, dù có để được thì hương vị cũng chẳng còn ngon.

“Tiện mà.” Chúc Ngâm Loan mỉm cười.

Hắn nhận ra dường như mình không hề bài xích, thậm chí là khá thích cảm giác được gần gũi với nàng.

“Phải rồi...” Thiếu niên cố gắng che giấu sự thăm dò cẩn trọng trong giọng nói: “Ta vẫn chưa biết muội tên là gì?”

break
Trước Sau

Báo lỗi chương