Lần nào cũng làm eo bụng và ngực nàng lấm lem, sau đó Thẩm Cảnh Trạm sẽ giúp nàng xử lý sạch sẽ. Sau khi xong việc, hắn đích thân ôm nàng đi tắm, chỉ sợ có gì sót lại gây ra ngoài ý muốn, lần nào hắn cũng vô cùng cẩn thận.
Nghĩ tới đây, nàng không khỏi ngẩn người. Thái hậu không nhận ra nhưng Phụng An công chúa ở bên Chúc Ngâm Loan đã lâu, lập tức hiểu rõ nàng đang nghĩ gì, nàng ta không nhịn được mà nhướng mày mỉm cười.
“Thẩm Thế tử đúng là người biết thương thê tử.” Thái hậu lại hỏi tới Thẩm Tư Lan, dặn Chúc Ngâm Loan rằng đợi đứa nhỏ lớn hơn thì đưa vào cung, bà ấy muốn gặp mặt.
“Ngày tháng sau này còn dài, hoàng tổ mẫu phải giữ gìn sức khỏe cho tốt.” Đang nói chuyện, cung nữ bên cạnh bưng bánh ngọt do Ngự Thiện Phòng làm tới, Thái hậu bảo hai người ăn cùng.
Thấy Chúc Ngâm Loan và Phụng An công chúa đều ăn, Thái hậu cũng nếm thử một vài miếng.
“Hoàng tổ mẫu phải chú ý sức khỏe của mình, nếu người có mệnh hệ gì, sau này sẽ không còn ai chống lưng cho Phụng An nữa.”
“Lời này của con nếu truyền tới tai Hoàng đế, chắc chắn nó sẽ nổi giận cho mà xem.”
Mối quan hệ giữa tân đế và Phụng An công chúa rất tốt, đương nhiên là sẽ che chở cho nàng ta. Huống hồ khi Tiên đế qua đời đã tìm cho nàng ta một nhà trượng phu quyền thế để nương tựa, còn ai có thể động tới nàng ta?
Không chỉ vậy, còn có Chúc Ngâm Loan nữa. Phụng An công chúa thân thiết với nàng, chẳng phải đồng nghĩa với việc Thẩm phủ cũng che chở cho nàng ta sao?
Thái hậu vỗ nhẹ tay nàng ta: “Hoàng tổ mẫu biết cháu đang nghĩ gì, cháu yên tâm đi, thân thể của ai gia, ai gia tự hiểu rõ, không có gì đáng ngại đâu.” Chỉ là đau buồn quá độ, dạo gần đây cũng đã vơi bớt đi nhiều rồi.
Khi Chúc Ngâm Loan ra về, Thái hậu lại ban cho nàng không ít quà. Nàng chọn một vài món đồ tốt để hiếu kính Thẩm lão thái thái và Thẩm phu nhân.
Thẩm Cảnh Trạm vẫn chưa về nhà, lúc nàng đang ở trong cung hắn đã phái người nhắn lại cho nàng, nói nếu đêm muộn hắn chưa về thì không cần đợi hắn.
Vì Thẩm Khấu Ngọc luôn thèm đồ ngọt, hễ Thẩm phu nhân xong việc ở phủ, rảnh rỗi là sẽ làm bánh ngọt và rượu hoa cho nàng ấy. Hôm nay bà ấy làm bánh trôi bột khoai trộn với rượu nếp, còn sai người mang tới cho Chúc Ngâm Loan.
Rượu nếp cũng là do Thẩm phu nhân tự tay ủ. Khi gả vào Chúc Ngâm Loan mới biết, Thẩm phu nhân biết ủ rượu là do Thẩm lão thái thái dạy. Dưới hầm rượu của Thẩm phủ có không ít rượu ngon do Thẩm phu nhân ủ, đã để nhiều năm. Lần trước khui ra một vò, Chúc Ngâm Loan cũng nếm thử một ngụm.
Nàng vốn không biết uống rượu, chỉ uống một ngụm là cả gương mặt đã đỏ bừng. Hôm đó nàng đi đứng đều choáng váng, khiến Thẩm phu nhân và phu nhân Nhị phòng đều bật cười thành tiếng. Không ngờ tửu lượng của nàng lại kém như vậy, uống một ngụm là gục.
Thẩm Cảnh Trạm nghe kể chuyện này cũng cười, Chúc Ngâm Loan vội vàng giải thích, nói trước đây nàng cũng uống được một chút, chỉ là lâu rồi không đụng tới nên mới như vậy. Hắn cười bảo phải, còn giúp nàng chữa thẹn, nói thật ra tửu lượng của hắn cũng chẳng khá hơn là bao.
Chúc Ngâm Loan nghe vậy, không nhịn được mà liếc nhìn Thẩm Cảnh Trạm. Hắn còn dỗ dành nàng cho vui, tiếc là nàng đã nghe Thẩm phu nhân nói từ lâu rằng tửu lượng của hắn là hạng nhất. Không hẳn là ngàn chén không say, nhưng cũng gần như vậy.
Đó là vì khi Thẩm phu nhân mới học ủ rượu đã bắt hắn và Thẩm Hầu gia nếm thử. Có một thời gian Thẩm Hầu gia bị thương, không thể đụng tới rượu, cho nên phần lớn là Thẩm Cảnh Trạm uống, vì thế tửu lượng mới tăng lên.
Nàng biết hắn nói vậy là để an ủi mình, người Thẩm gia đều hiểu ý, chỉ nhìn nhau mỉm cười. Chúc Ngâm Loan liếc Thẩm Cảnh Trạm rồi véo nhẹ vào eo hắn. ...
Thẩm phu nhân biết tửu lượng nàng không tốt nên món rượu nếp lần này làm hơi ngọt, lại cho thêm nhiều mật ong, nếm thử quả nhiên rất ngon. Chúc Ngâm Loan ăn một muỗng thấy ngon, cứ thế ăn sạch cả bát.
Thẩm phu nhân sai người mang tới rất nhiều, đều được ướp lạnh. Tiết trời dần nóng lên, Chúc Ngâm Loan lại sai người bưng thêm một bát nữa. Minh Nha thấy nàng hiếm khi thích ăn gì đó nên không khuyên can, ai ngờ tửu lượng của nàng tệ tới mức chỉ ăn thêm chút rượu nếp mà đã say mèm.
Phải tới khi gọi Chúc Ngâm Loan vài tiếng mà không thấy trả lời, Minh Nha mới phát hiện nàng đã choáng váng rồi.
“Tiểu thư, sao người ăn rượu nếp mà cũng say vậy?” Thật đúng là khiến người ta dở khóc dở cười.
Chúc Ngâm Loan chỉ thấy hơi choáng, không lên tiếng, mặc cho các tiểu nha hoàn dìu đi tắm rồi nằm xuống giường. Nàng nhắm mắt lại, cảm thấy tâm trí mơ màng như đang du ngoạn. Cả người trở nên nhẹ bẫng, đồng thời lại hơi nóng. Nàng không nhịn được mà đạp tung chăn gối, trằn trọc không yên.
Chẳng biết đã qua bao lâu, Chúc Ngâm Loan vẫn không sao chợp mắt được, cảm giác choáng váng và nóng nảy ngày một dâng trào.
Khi Thẩm Cảnh Trạm trở về, hắn cố ý bước chân thật khẽ. Khoảnh khắc cởi bỏ áo choàng, hắn đã nhận ra ngay sự khác lạ bên trong màn trướng.
Thấy ánh mắt Thẩm Cảnh Trạm dừng lại, thuộc hạ của hắn lập tức đi hỏi han Giảo Huệ. Thẩm Cảnh Trạm biết rõ tình hình cũng không nhịn được mà bật cười: “Ăn rượu nếp mà cũng say sao?”
“Có cần thuộc hạ sắp xếp người đi nấu canh giải rượu không?”
“Không cần.”
Thẩm Cảnh Trạm bước vào buồng trong, những người hầu hạ đều thức thời lui ra ngoài.
Chúc Ngâm Loan muốn hít thở không khí mát mẻ thì thấy màn trướng đột ngột mở ra, tiếp đó là một gương mặt tuấn tú phi phàm. Mùi hương thanh khiết ùa tới, nàng thấy thật dễ chịu, thế là chống khuỷu tay ngồi dậy, rướn người về phía đối phương. Trong lúc toàn thân vô lực, nàng trực tiếp nhào vào lòng hắn.
Hắn không kịp phòng bị, tức thì bị hương thơm ngát cùng thân hình mềm mại ấy ùa vào đầy lồng ngực, nũng nịu đến mức khiến lòng người rung động.
Thẩm Cảnh Trạm cụp mắt nhìn xuống, gương mặt nhỏ nhắn của nàng áp sát vào lồng ngực hắn, trông thật ngoan ngoãn.
“Say rồi sao?” Hắn không nhịn được mà nhéo má nàng.
Vốn tưởng nàng sẽ gạt tay hắn ra, dù sao trước nay vẫn luôn như vậy, nào ngờ nàng lại áp sát vào lòng bàn tay hắn. Nàng cọ vào lòng bàn tay hắn, còn phát ra tiếng rên khẽ đầy mê hoặc.