Bốn Năm Thay Tỷ Tỷ Gả Vào Hào Môn

Chương 40: Tuyệt Đối Không Được Phép Trốn Khỏi Tầm Mắt Hắn. (1)

Trước Sau

break

Vệ Như Trác không giống như đang hỏi mà giống như đang chất vấn, chất vấn tại sao nàng lại đến.

Rõ ràng là ma ma trong nhà đã đi gọi nàng đến, nàng đâu có muốn đến, nhìn thấy người bên cạnh nàng quan tâm chăm sóc trưởng tỷ của nàng chu đáo như vậy, sao lòng nàng có thể không đau?

Chúc Ngâm Loan mấp máy môi, cảm giác khó chịu trong người dâng lên, chóp mũi lại vô cùng cay xè, lời còn chưa kịp nói ra.

Nha hoàn bên cạnh Chu phu nhân vội vàng bước ra, nói rằng Chúc đại nhân bảo Vệ Như Trác qua đó.

Vệ Như Trác cũng không để ý đến nàng, cứ thế rời đi.

Chúc Ngâm Loan nhìn bóng lưng nam nhân đang dần đi xa, bước chân hắn ta cũng rất vội vã. Hàng mi nàng run rẩy không kiểm soát, tầm nhìn dần trở nên mờ ảo, cả người khó chịu như thể bị rút hết sức lực.

“Tiểu thư...” Minh Nha tiến lên đỡ lấy nàng.

Người của Lạc gia đã đi, những người đến chứng kiến cũng đã đi, người của Chúc gia cũng không quan tâm đến nàng.

Đại sảnh vừa nãy còn đông đúc, giờ khắc này trở nên vô cùng trang nghiêm trống rỗng, Chúc Ngâm Loan chỉ cảm thấy mình bị sự lạnh lẽo trói buộc, toàn thân đẫm mồ hôi.

“Tiểu thư, chúng ta...”

“Về thôi.” Chúc Ngâm Loan thu hồi tầm mắt, lặng lẽ dẫn Minh Nha rời đi.

Trên đường về, ở trong xe ngựa, nàng vẫn không kìm được mà rơi nước mắt.

Rõ ràng là có thể nhịn được, mấy ngày trước cũng đã đỡ hơn nhiều, nhưng giờ nàng không biết là mình bị làm sao nữa.

Có lẽ là do đã uống loại thuốc kia, nàng không thể kìm nén được nữa, nước mắt cứ thế tuôn rơi, một khi đã mở van thì không thể ngừng lại.

Rõ ràng nàng không muốn đến, nhưng người nhà cứ nhất quyết gọi nàng đi, rốt cuộc là do mẫu thân bày mưu tính kế, hay là tỷ tỷ cố ý? Bọn họ muốn nàng qua đó nhìn thấy Vệ Như Trác xông pha vì Chúc gia, không, là vì tỷ tỷ.

Nhưng không hiểu vì sao nàng lại không kìm được, nàng khóc dữ dội hơn bao giờ hết.

Minh Nha vốn dĩ vẫn luôn chú ý đến Chúc Ngâm Loan, mặc dù Chúc Ngâm Loan đã cố nhịn hết lần này đến lần khác, nhưng trong con hẻm tĩnh lặng không tiếng động này, Minh Nha vẫn nghe thấy tiếng nức nở khe khẽ.

Nàng ấy vén rèm xe lên nhìn, thấy cô nương đang cuộn tròn thành một cục nhỏ ở góc xe ngựa. Bóng tối bao trùm lấy nàng, khuôn mặt nhỏ nhắn của nàng cúi xuống, không thể nhìn rõ biểu cảm, đôi vai gầy guộc thỉnh thoảng lại run lên, khiến người nhìn thấy mà không khỏi thắt lòng.

Minh Nha vội vàng bảo người dừng xe ngựa, bước lên xe ngồi bên cạnh nàng, an ủi nàng. Nhìn thấy Chúc Ngâm Loan rưng rưng nước mắt, nàng ấy cũng không kìm được mà khóc theo.

Là người đã đồng hành cùng Chúc Ngâm Loan suốt chặng đường, không ai hiểu rõ hơn Minh Nha về sự tủi thân và cô độc của nàng, những năm qua nàng đã trải qua rất nhiều khó khăn.

Chúc Ngâm Loan khóc đến mức gần như sụp đổ, nếu lúc này trở về mà bị hạ nhân nhìn thấy, không chừng sẽ truyền đến tai Bàng thị, lại gây thêm chuyện rắc rối.

Thấy sắc mặt nàng không tốt, Minh Nha bảo phu xe đi đến y quán.

Phu xe còn tưởng là phải đến y quán đã ghé qua ban ngày, lại thúc ngựa đi thẳng tới đó.

Sau khi dừng lại, Minh Nha hỏi đây là đâu?

Chúc Ngâm Loan không khóc nữa, chỉ là vì khóc quá nhiều nên mắt sưng húp như quả óc chó.

Nàng nhìn con hẻm, nhớ đến khu chợ mà Giảo Huệ đã nói với mình, nơi đó đa phần là người xứ khác, chắc sẽ không ai chú ý đến nàng. Nàng bèn xuống xe ngựa, dẫn Minh Nha đi dạo quanh con hẻm.

Ban đầu Minh Nha nhìn thấy con hẻm này còn hơi sợ hãi, nhưng thấy Chúc Ngâm Loan dẫn mình đi xuyên qua, nàng ấy mới thắc mắc làm sao tiểu thư lại biết?

Chúc Ngâm Loan đang không vui vẻ, cho nên cũng không nói gì.

Con hẻm vốn đã vắng vẻ vào ban ngày, đến đêm lại càng yên tĩnh hơn, nhưng vì thiếu vắng người tuần tra của Đốc Tra Tư Kinh Thành, nên ven đường dựng lên nhiều quầy hàng, bày biện bàn ghế, có bán các món ăn nhẹ như bánh trôi nước, cũng có bánh hấp và bún.

“Tiểu thư, bữa tối người cũng không ăn nhiều, có muốn ngồi ăn gì đó không?” Hai người chưa đi đến góc rẽ, đương nhiên Minh Nha không thấy y quán.

Nàng ấy thấy Chúc Ngâm Loan nhìn chằm chằm vào một quán mì cay, bèn hỏi nàng có muốn ăn không?

Chúc Ngâm Loan nhìn một lúc lâu, khịt mũi rồi đi tới.

Minh Nha vội vàng đi theo, thấy Chúc Ngâm Loan ngồi xuống, nàng ấy bèn gọi thêm vài món ăn nhẹ từ chủ quán.

Khi bát mì cay được mang lên, Minh Nha lo lắng nàng không ăn được, vì khẩu phần ăn hàng ngày của tiểu thư vốn rất thanh đạm. Nàng ấy nói sẽ múc bớt nước dùng đỏ đi, nhưng Chúc Ngâm Loan bảo không cần. Nàng nhận lấy đôi đũa gỗ, cúi đầu chậm rãi ăn, cả khuôn mặt nhỏ nhắn gần như vùi vào trong bát.

Tuy không nhìn rõ vẻ mặt của nàng, nhưng Minh Nha vẫn có thể thấy những giọt nước mắt của nàng rơi xuống bát.

Minh Nha lấy khăn tay bên cạnh đưa cho nàng, nhưng nàng không nhận.

Trời vốn đã tối, nơi này dần vắng người.

Chúc Ngâm Loan ngẩng đầu nói với Minh Nha rằng ở góc rẽ có một y quán, bảo nàng ấy đi lấy ít thuốc giúp mình, sợ ngày mai dạ dày không thoải mái. Minh Nha không yên tâm để nàng ở đây một mình, nhưng lại không thể cãi lời, đành phải đi.

Chẳng mấy chốc, đã có người ngồi xuống bên cạnh Chúc Ngâm Loan. Nàng tưởng là Minh Nha quay lại, nhưng thân hình của người bên cạnh có vẻ rất cao lớn, gần như che khuất hoàn toàn ánh sáng từ ngọn nến lồng đèn. Nàng đành phải ngẩng đầu nhìn lên, lại thấy một góc mặt tuấn tú.

“?”

Đối phương vẫn chưa chú ý đến nàng, ánh mắt hắn đang nhìn chằm chằm vào những sợi mì mà chủ quán đang kéo. Mãi đến khi cảm nhận được ánh mắt của nàng, hắn mới quay lại: “Chúc nương tử?” Hắn hỏi với giọng nghi ngờ.

Thấy sự nghi vấn và kinh ngạc trong mắt đối phương, Chúc Ngâm Loan cũng hiểu là vì sao.

Lúc này nàng đang vô cùng chật vật, mắt sưng lên, trông rất khó coi, môi cũng cay đến khó chịu, đương nhiên là xấu xí rồi.

Thật khó cho đối phương vẫn có thể nhận ra nàng.

Nhưng nàng đâu biết rằng, trong mắt nam nhân, trông nàng giống hệt như một chú thỏ bị bắt nạt tàn nhẫn, không hề chật vật hay xấu xí, mà chỉ có sự đáng thương vô tận, thu hút ánh nhìn người khác.

“Sao Chúc nương tử lại ở đây?” Nam nhân chủ động mở lời hỏi.

Dường như sợ nàng khó xử, hắn còn dùng lời lẽ dí dỏm, sinh động để hóa giải sự ngượng ngùng của nàng.

“Từ lâu ta đã nghe nói món mì cay mà chủ quán ở đây làm rất ngon, đến mức khiến nương tử nếm thử mà ngon đến phát khóc, xem ra hôm nay ta cũng nên thử xem sao.”

break
Trước Sau

Báo lỗi chương