Vừa nãy Chúc Ngâm Loan đói đến mức ngồi không yên trong xe ngựa, khi đang váng đầu hoa mắt thì đúng lúc có người đưa điểm tâm đến.
Chưa kể những hộp đựng thức ăn mà Hầu phủ sử dụng đều được làm bằng gỗ sơn mài cao cấp, hoa văn chạm khắc cũng đẹp hơn nhà bình thường, chỉ nói riêng về món ăn này thôi... Tinh tế, nóng hổi, hương vị thơm ngon, màu sắc đầy đủ, quan trọng hơn là được ban thưởng từ trong cung.
Những người làm ở Tứ phòng Nhị khố của Ngự Thiện Tư trong cung đều là những sư phó trù nương giỏi nhất thiên hạ, món ăn do bọn họ làm ra đương nhiên là cực kỳ ngon.
Dù cho lúc này Chúc Ngâm Loan đang tâm phiền ý loạn, không có khẩu vị, nhưng nhìn thấy những món này cũng kích thích được một chút vị giác.
“Thời gian không chờ đợi ai đâu, lát nữa người còn phải bận rộn nữa, chuyện của Đại tiểu thư không biết sẽ bị trì hoãn đến bao giờ, chúng ta mau ăn đi?” Sợ ma ma bên ngoài nghe thấy, Minh Nha hạ giọng dỗ dành nàng.
“Tuy những món này không phải do trong cung trực tiếp ban thưởng cho người, nhưng hôm nay chúng ta lại có lộc ăn rồi!”
Thấy Chúc Ngâm Loan chịu động đũa dưới sự khuyên nhủ của mình, Minh Nha rất vui vẻ nói chuyện bên cạnh nàng, giúp nàng lấy khăn lau, rót trà, rồi lại chăm chú nhìn rèm xe, chỉ sợ ma ma đáng ghét kia lại chen ngang đòi ăn vài miếng.
Bên ngoài chỉ có tiếng sửa xe ngựa, không còn nghe thấy lời lẽ chua ngoa nào nữa, Minh Nha và Chúc Ngâm Loan đoán rằng người của Thẩm gia đối diện đã đàn áp được ma ma này.
Quả đúng là như vậy, xuyên qua rèm xe bị gió thổi bay, Chúc Ngâm Loan nhận thấy các thị vệ trang bị nghiêm chỉnh gần xe ngựa của Hầu phủ Thẩm gia đang nhìn chằm chằm xung quanh, sự phô trương này sánh ngang với quý nhân trong cung.
Ma ma Chúc gia sĩ diện, đương nhiên sẽ không làm ra chuyện bị người ta chê bai dưới ánh mắt theo dõi của đối phương.
Chúc Ngâm Loan ăn chậm rãi, cũng đưa cho Minh Nha một đôi đũa bạc, bảo nàng ấy nếm thử, nhưng Minh Nha không nhận, chỉ bảo nàng tự mình ăn.
Nàng ấy còn vui vẻ lẩm bẩm bên cạnh Chúc Ngâm Loan: “Lần trước phu nhân đi chùa Tương Quốc thắp hương bái Phật, đi cùng Thị lang phu nhân, may mắn được nếm thử một phần điểm tâm ngự tứ, về nhà còn bóng gió châm chọc người chưa từng trải đời, bây giờ mà để phu nhân biết người vô tình một mình tận hưởng hết thức ăn điểm tâm trong cung, không biết sẽ ghen tị đến mức nào đâu.”
Vệ gia ngày càng phát đạt, Bàng thị bắt đầu kết giao với bên ngoài và những người có địa vị cao hơn, nhưng những cao môn mà bà ta có thể tiếp cận thì có giới hạn, quyền quý như Thẩm gia thì Bàng thị không thể nào với tới được.
“Sau khi về nhà đừng nhắc đến chuyện này.” Chúc Ngâm Loan dặn dò.
“Tiểu thư là người khiêm tốn, nô tì đã theo người mười mấy năm rồi, đương nhiên hiểu rõ.” Minh Nha gật đầu trấn an nàng.
“Ừm.” Nàng hiểu rõ Minh Nha chỉ là muốn trút giận thay nàng về chuyện lần trước... Cho dù lời này chỉ là nói sau lưng, nhưng rốt cuộc cũng là để nàng được thư thái hơn phần nào.
Chúc Ngâm Loan hiểu rõ, Bàng thị vốn dĩ không thích nàng, mà lại yêu thích tỷ tỷ của nàng hơn.
Cho dù nàng đã làm bao nhiêu việc sau khi gả vào Vệ gia, nhưng mẹ chồng vẫn luôn xem thường xuất thân của nàng, nàng chỉ là thứ xuất, chẳng qua là may mắn được ghi tên dưới danh nghĩa đích mẫu mà thôi.
Vệ Như Trác lại là đích công tử của Vệ gia, mối hôn sự này coi như nàng trèo cao.
Nhưng cho dù là đích công tử của Vệ gia, ngay từ đầu nàng đã không muốn gả, cũng không có ai hỏi ý kiến nàng.
Nghĩ đến đây, tốc độ ăn của Chúc Ngâm Loan chậm lại, không lâu sau nàng cũng không ăn nữa, bảo Minh Nha thu dọn.
“Sao người lại không ăn nữa? Nô tì thấy xe ngựa của Hầu phủ còn phải sửa một lúc nữa cơ mà!”
“Thật sự không thể ăn thêm được nữa.” Nàng bảo Minh Nha ăn.
Tuy tiểu nha hoàn thèm nhưng không dám, vẫn xua tay từ chối.
Không lâu sau, xe ngựa của Thẩm gia đã được sửa xong, tùy tùng đi tới lấy hộp đựng thức ăn và đĩa.
Chúc Ngâm Loan nói sẽ rửa sạch sẽ rồi gửi trả lại, nhưng đối phương lại lịch sự cười nói không cần, còn nói đã để nàng chờ lâu, rồi đưa thêm một ít quà bồi thường. Chúc Ngâm Loan xua tay nói không cần, dù sao cũng đã ăn thức ăn điểm tâm rồi, nhưng đối phương vẫn cố chấp, còn nói đây là lễ nghi của Thế tử gia.
Nếu Chúc Ngâm Loan cứ khăng khăng từ chối thì hãy đích thân đi nói, dù sao mình cũng chỉ là chân chạy việc truyền lời mà thôi.
Tuy chưa từng thật sự gặp Thế tử Hầu phủ Thẩm Cảnh Trạm, nhưng đại danh của hắn lại như sấm bên tai, nếu thật sự đối mặt, nàng cũng không phải là không dám.
Chỉ là Kinh Thành người qua kẻ lại, vừa rồi vì chuyện sửa trục xe ngựa, thấy cờ hiệu của xe ngựa Thẩm gia, đã có không ít người đi đường lén lút chú ý đến bên này rồi.