Bốn Năm Thay Tỷ Tỷ Gả Vào Hào Môn

Chương 86.4

Trước Sau

break

“Phu quân nói nghe hay thật, hôm qua đánh mà hôm nay vẫn còn dấu, đủ thấy Chúc Ngâm Loan đã ra tay mạnh đến mức nào, huống hồ còn đánh vào mặt.”

“Đánh vào mặt thì sao?” Thẩm Hầu gia thấy bà ấy chuyện bé xé ra to.

“Thính Lan cũng từng ra chiến trường cầm quân đánh giặc, đối với nó, chút sức lực của tức phụ chẳng thấm vào đâu cả.”

“Hơn nữa, cái tát này, chỉ sợ nó còn thấy thoải mái trong lòng ấy chứ.”

Thẩm phu nhân bị Thẩm Hầu gia nói đến mức không còn lời nào để đáp: “Chúc gia sắp sửa ngồi tù rồi, gia thế Chúc Ngâm Loan kém cỏi như vậy, mới vào cửa không bao lâu, phu quân lại hài lòng với nàng ấy đến thế.”

Thẩm Hầu gia cười: “Thẩm gia cũng coi là danh gia vọng tộc, không cần liên hôn thế gia để củng cố quyền thế. Thính Lan đã chọn người nó thích, người cũng đã cưới về, tức phụ cũng đã có thai, nàng cứ đóng cửa lại mà sống yên ổn đi, làm ầm ĩ cái gì?”

“Hơn nữa, đâu chỉ mình ta hài lòng với nhi tức, phu nhân nhìn cả nhà xem, từ lão thái thái cho đến Ngọc Nhi, ai mà không hài lòng với nàng ấy. Điều này đủ chứng minh nhi tức là người tốt.”

“Phu nhân không phải người tầm thường, chắc sẽ không vì nhi tức từng hứa gả cho người khác mà có thành kiến với nàng ấy chứ?” Thẩm Hầu gia vừa nói vừa khen Thẩm phu nhân, bảo bà ấy là người khoan dung độ lượng, tinh tường, tuyệt đối không phải kẻ hồ đồ.

Ai mà chẳng thích nghe lời hay, lại còn là lời khen từ chính phu quân mình, cơn giận trong lòng Thẩm phu nhân lập tức tiêu tan quá nửa.

“Được rồi, được rồi, vai ác đều là thiếp làm, thiếp chịu, giờ thành ra thế này, chàng lại đứng giữa làm người hòa giải.”

Thẩm phu nhân lo lắng, cứ cảm thấy Thẩm Cảnh Trạm thích Chúc Ngâm Loan như vậy, lún quá sâu rồi. Sau này nếu Chúc thị không thích hắn nữa thì sao? Nhìn cái cách ra tay đánh người thì nàng có thể thích hắn đến mức nào chứ?

“Phu nhân nghĩ thông suốt là tốt rồi, cứ nghe ta, sớm nói rõ với Mạnh gia, đừng làm tổn hại hòa khí.”

Cuối cùng, Thẩm phu nhân vẫn gật đầu, tiễn Thẩm Hầu gia ra khỏi cửa phủ.

Sau khi nghe đám ma ma quản sự bẩm báo, Thẩm phu nhân cứ canh cánh trong lòng chuyện Thẩm Cảnh Trạm muốn đưa Chúc Ngâm Loan dọn ra ngoài, bèn quay sang tìm Thẩm lão thái thái, định nhờ bà khuyên nhủ đôi câu, nào ngờ đến nơi thì lại không gặp được người.

Thẩm phu nhân còn chưa kịp mở lời, Thẩm lão thái thái đã đoán được ý định, bèn bảo bà ấy ngồi xuống.

Mẹ chồng nàng dâu hai người cũng chẳng vòng vo, Thẩm lão thái thái hỏi thẳng có phải bà ấy đến vì chuyện Mạnh gia hay không?

Thẩm phu nhân cười gượng: “Mẫu thân, người đã biết rồi sao?”

“Tiền viện náo loạn không dứt, sao ta có thể không biết?” Thẩm lão thái thái ngồi dậy.

“Nhi tức cũng chỉ vì dòng dõi của Đại phòng mà thôi.” Thẩm phu nhân thở dài.

“Con cháu tự có phúc của con cháu.” Thẩm lão thái thái cũng giống như Thẩm Hầu gia, khuyên bà ấy đừng bận tâm nữa.

Thẩm lão thái thái đã nói vậy, chút tâm tư còn sót lại của Thẩm phu nhân cũng tan thành mây khói, bà ấy đành phải bỏ cuộc.

“Nhi tức đã rõ.”

Thẩm lão thái thái thấy bà ấy ủ rũ, bèn an ủi: “Ngươi còn nhớ chuyện năm xưa ta từng cho người xem bát tự của Chúc thị không?”

Thẩm phu nhân gật nhẹ đầu, nói nhớ.

“Nàng ấy là người có phúc, tất sẽ mang lại phúc trạch cho dòng dõi nhà chồng.”

Thẩm lão thái thái đã có tuổi, rất tin vào những điều này, Thẩm phu nhân chỉ đành phụ họa theo. Vốn định nhắc chuyện Chúc Ngâm Loan đánh Thẩm Cảnh Trạm, nhưng thấy sắc mặt Thẩm lão thái thái không tốt, cuối cùng bà ấy cũng không nói ra.

Chúc Ngâm Loan vừa ra khỏi Vận Mai Đường đã bị Thẩm Cảnh Trạm dắt đi, nàng tò mò hỏi: “Ngươi... Phu quân muốn đưa ta đi đâu?”

“Tất nhiên là đến nhà mới của chúng ta rồi.” Thẩm Cảnh Trạm nắm chặt tay nàng.

Vẫn còn ở trong Thẩm phủ, Chúc Ngâm Loan không tiện giằng tay hắn ra, nhỡ đâu lại truyền đến tai Thẩm phu nhân.

Hôm nay vì chuyện Mạnh gia, nàng cứ ngỡ sau khi Thẩm Cảnh Trạm ra ngoài, Thẩm phu nhân sẽ đến giáo huấn mình, không ngờ hắn lại đưa nàng đi mất. Người theo sau cũng chẳng mang theo vàng bạc châu báu gì, chẳng lẽ những lời hắn nói trong bữa ăn là giả sao?

“Chàng...” Chúc Ngâm Loan ấp úng, bị Thẩm Cảnh Trạm dắt đi.

Sau khi ngồi lên xe ngựa, nàng mới hỏi: “Chàng thật sự... Muốn đưa ta dọn ra ngoài sao?” Vừa rồi Thẩm Cảnh Trạm đã nhắc đến nhà mới.

“Phải, Loan Nhi không tin sao?” Hắn nói lúc nãy nàng chưa ăn no, bèn dời đĩa bánh trên bàn đến trước mặt nàng, ra hiệu cho nàng ăn.

“Hay là Loan Nhi không muốn ra ngoài cùng ta?”

Chúc Ngâm Loan không đáp, nàng vẫn chưa quên mình còn đang giận hắn. Thẩm Cảnh Trạm chỉ dùng vài lời ngon ngọt, suýt chút nữa là nàng đã làm hòa với hắn như chưa từng có chuyện gì xảy ra!

break
Trước Sau

Báo lỗi chương